Lục Tây Kiêu: "Vậy thì đi cùng anh đến bệnh viện."
Lục Tây Kiêu lùi một bước, định bụng đưa người ra khỏi đây trước, đến bệnh viện rồi sẽ tìm cách đưa đi xa hơn, cứ thế từng bước dụ dỗ mang về Nam Dương.
Ôn Lê: "Anh tự đi đi."
Lục Tây Kiêu: "Anh không biết đường, vả lại thân phận này của anh đi lại ở Kim Châu cũng không tiện lắm, anh hơi sợ."
Anh dùng đủ mọi loại lý do.
Sợ?
Anh mà biết sợ sao?
Ôn Lê phải cố nén lắm mới không vả hai câu chất vấn đó vào mặt anh.
Cô nói: "Tôi bảo người mở đường cho anh."
Lục Tây Kiêu im lặng nhìn Ôn Lê.
Anh trầm ngâm một hồi rồi như chợt nhớ ra nói: "Em chẳng phải là bác sĩ sao? Em có thể giúp anh xử lý mà."
Ôn Lê không chịu đi cùng anh, vậy thì anh ở lại.
Ôn Lê: "Vết thương này Lục Kỳ cũng xử lý được cho anh."
"Cậu ta vụng về lắm sao xử lý tốt bằng em được. Người anh đã ở ngay trước mặt em rồi, em giúp anh xử lý đi mà."
Ôn Lê vẫn dửng dưng.
Lục Tây Kiêu đưa tay kéo kéo cổ tay cô: "Bác sĩ Ôn?"
Ôn Lê gạt tay ra.
Lục Tây Kiêu: "Anh đau."
Ôn Lê không nhìn anh, cứ thế đứng đó, khoảng mười giây sau, cô nói một câu: "Cởi áo ra ngồi đó đi."
Sau đó cô quay vào phòng ngủ lấy hộp y tế.
Lúc trở ra thấy Lục Tây Kiêu đã cởi sơ mi, để trần nửa thân trên ngồi trên sofa, đang giơ cánh tay lên xem vết thương.
Ôn Lê xách hộp y tế đi tới, cũng nhìn vào vết thương trên cánh tay anh, rồi nhìn sang vết thương ở bụng.
Đặt hộp y tế lên bàn mở ra, Ôn Lê thuận thế ngồi xổm xuống trước mặt Lục Tây Kiêu, kiểm tra lại vết thương ở bụng và cánh tay anh một lần nữa, sau đó lấy những thứ cần dùng từ hộp y tế ra.
Bông gòn thấm cồn i-ốt sát trùng, dùng kẹp gắp bông gòn bắt đầu lau sạch những vết máu khô trên vết thương ở bụng.
Ôn Lê: "Anh ngồi xích ra ngoài một chút."
Lục Tây Kiêu vâng lời, ngồi xích ra ngoài một chút, và chuyển từ ngồi thẳng sang ngồi nghiêng để thuận tiện cho Ôn Lê, nhưng Ôn Lê ngồi xổm thế này dường như vẫn không mấy thuận tiện, khoảng trống giữa sofa và bàn chỉ khoảng nửa mét, đều bị chân anh chiếm hết rồi, Ôn Lê phải ngồi xổm bên hông đôi chân anh mới được. Tất nhiên dù khoảng trống có đủ lớn, cũng phải ngồi xổm như vậy, vì chân anh quá dài, Ôn Lê không ngồi như vậy thì phải luôn với tay mới tới.
Lục Tây Kiêu nói: "Để anh đứng đi, em ngồi."
Nói rồi anh đứng dậy, kéo Ôn Lê đang ngồi dưới đất lên ngồi trên sofa, đổi vị trí với cô.
Ôn Lê vừa ngồi xuống ngẩng đầu lên, trước mắt chính là vùng bụng của Lục Tây Kiêu, cả vùng eo bụng của anh cứ thế đập thẳng vào mặt cô.
Sofa không cao, Lục Tây Kiêu đứng, cô ngồi, cô chỉ cần hơi cúi đầu là gần như ngang tầm với bụng của Lục Tây Kiêu.
Tư thế này thuận tiện hơn tư thế lúc nãy nhiều.
Đối với cô cũng sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.
Chỉ là... có chút kỳ quái.
Giọng Lục Tây Kiêu vang lên trên đỉnh đầu: "Như vậy có phải tốt hơn nhiều không? Em ngồi xổm như lúc nãy vừa mỏi chân mỏi tay lại không thuận tiện, anh cũng phải luôn gồng lưng mới được."
Cái chính là anh thực sự không nỡ để mình ngồi, bắt Ôn Lê đứng.
Ôn Lê không đáp lời.
Cô lùi ra sau một chút, một cách thầm kín.
Sau đó lau vết thương cho anh.
Ném miếng bông đẫm máu vào thùng rác, mắt Ôn Lê nhìn vào hộp y tế trên bàn, chưa kịp hành động, Lục Tây Kiêu đã nhanh tay cầm hộp y tế và mấy thứ Ôn Lê lấy ra đặt trên bàn mang hết lên sofa đặt cạnh tay cô.
Ôn Lê thay miếng bông mới, tiếp tục lau vết thương cho anh.
Miếng bông thấm đẫm cồn i-ốt, trong quá trình lau vết thương cứ thế chảy dọc theo những đường rãnh cơ bụng xuống dưới.
Cồn i-ốt lẫn với máu trông khá bẩn, Ôn Lê thỉnh thoảng sẽ tiện tay lau đi, tránh để chảy vào trong quần.
Lục Tây Kiêu chỉ cảm thấy cái lạnh ngày càng đi xuống dưới.
Bụng dưới anh thắt lại.
Đường nét cơ bụng càng thêm rõ ràng và đẹp mắt.
Lục Tây Kiêu cúi đầu, ánh mắt rơi trên cái đầu tròn trịa ngay trước eo bụng mình, cảnh tượng trước mắt này rất dễ khiến người ta liên tưởng lung tung, gặp đúng lứa tuổi sung mãn, Lục Tây Kiêu cũng không thể tránh khỏi.
Trong phút chốc đại dũng huyết xông lên não.
Cảnh tượng này còn kích hoạt cả cơ chế cơ thể.
— Hai bàn tay không biết đặt vào đâu của anh bỗng nảy sinh một loại xung động và bản năng muốn đặt lên đầu Ôn Lê.
Lục Tây Kiêu đang nghĩ lệch lạc vội vàng cưỡng ép cắt đứt dòng suy nghĩ.
Sợ xảy ra cảnh tượng khó xử nào đó.
Lúc đó không bị Ôn Lê đánh chết thì cũng bị đánh cho bán sống bán chết.
Lục Tây Kiêu hơi ngẩng đầu, lặng lẽ điều chỉnh nhịp thở.
"Anh đừng có gồng, thả lỏng ra, vết thương rỉ máu rồi kìa."
"Ừm..."
Giọng Lục Tây Kiêu khàn khàn đáp một tiếng.
Cũng may Ôn Lê không phát hiện ra điều bất thường của anh.
Chỉ cảm thấy nhiệt độ cơ thể người đàn ông trước mắt dường như ngày càng cao.
Đứng cách một khoảng cũng có thể cảm nhận được.
Khả năng tự kiểm soát mạnh mẽ của Lục Tây Kiêu lúc này đã phát huy tác dụng.
Ôn Lê lau xong vết thương, bôi thuốc, dán băng gạc.
Cô bận rộn, Lục Tây Kiêu cũng bận rộn.
Cũng may không bận vô ích, đã bình tĩnh lại được kha khá rồi.
Ôn Lê cầm lại cái kẹp gắp bông gòn, chuẩn bị xử lý vết thương ở cánh tay cho anh, Lục Tây Kiêu lúc này ngồi xổm xuống trước mặt cô, đặt cánh tay bị thương lên đùi cô.
Ôn Lê: "Như vậy mỏi cổ tôi lắm, đứng lên đi."
Lục Tây Kiêu: "Đứng mỏi rồi."
Anh từ chối, nói rồi giơ cánh tay lên trước mặt Ôn Lê.
Nói: "Như vậy sẽ không làm mỏi cổ em nữa."
Ôn Lê cạn lời, định mắng hay định nói gì đó, cuối cùng vẫn mặc kệ anh, bực bội nói một câu: "Cao quá."
Lục Tây Kiêu hạ cánh tay xuống một chút, đến độ cao phù hợp với Ôn Lê, cánh tay còn lại rất tự nhiên đặt lên đùi Ôn Lê, tự nhiên đến mức cảm giác như sẽ không làm Ôn Lê chú ý và để tâm.
Ôn Lê mặt không biểu cảm: "Bỏ cái tay kia ra."
Lục Tây Kiêu đang ngồi xổm không làm theo, vẻ mặt nghiêm túc dùng giọng thương lượng nói: "Bỏ ra thì anh không có điểm tựa, không ngồi xổm vững được."
Ôn Lê: "Vậy thì ngồi xuống đất đi."
Lục Tây Kiêu: "Cảnh Nguyên còn biết là không được ngồi sàn nhà mà."
"Cái thảm anh đang giẫm lên là da mặt anh đấy à?"
Lục Tây Kiêu nhanh chóng cúi đầu nhìn một cái, nói: "Bẩn."
Anh tiếp tục giục Ôn Lê: "Có thời gian nói chuyện này thì vết thương đã xử lý xong rồi, bác sĩ Ôn thông cảm cho bệnh nhân này một chút, vả lại chúng ta cũng thân thiết như vậy rồi, đặt một chút thôi mà."
Anh dùng cách này để lấp liếm.
Ôn Lê muốn tung một cước đá bay anh đi cho rồi.
Cô ấn mạnh miếng bông sát trùng vào vết thương của anh.
Lục Tây Kiêu đau đến mức "suýt" một tiếng.
Lông mày đều nhíu chặt lại.
Ôn Lê dường như không nghe thấy gì, lực tay không hề giảm.
Lục Tây Kiêu không dám kêu không dám tránh thậm chí không dám có ý kiến.
Nghiến răng chịu đựng.
Vết thương rỉ ra máu tươi.
Anh nhìn Ôn Lê rồi lại nhìn vết thương bị đối xử thô bạo của mình, cứ thế nhìn qua nhìn lại, động tác cũng chẳng thèm che giấu.
Anh đang âm thầm đánh thức y đức ít ỏi của Ôn Lê.
Cái thứ y đức này Ôn Lê có hay không anh không biết.
Nhưng đối với anh chắc chắn là không có rồi.
Đợi xử lý xong vết thương, trán Lục Tây Kiêu đều lấm tấm mồ hôi.
Suýt chút nữa là phải đi bệnh viện khâu rồi.
Lớn bằng ngần này lần đầu tiên bị ngược đãi.
Lục Tây Kiêu thở hắt ra một hơi thật dài.
Cuối cùng cũng kết thúc rồi.
Ôn Lê dọn dẹp hộp y tế, đang định đuổi Lục Tây Kiêu đi.
Lục Tây Kiêu mở lời trước: "Có gì ăn không?"
Được đằng chân lân đằng đầu!
Ôn Lê vừa định mắng anh.
Lục Tây Kiêu lại nói: "Anh cả ngày chưa ăn gì rồi, đói lả cả người."
"Dọn dẹp chỗ này đi." Ôn Lê ném đống việc trong tay cho anh, đứng dậy đi ra ngoài: "Đợi đấy."
Lục Tây Kiêu: "Được."
Đề xuất Hiện Đại: Ngày Đầu Khai Giảng, Tôi Và Nam Thần Trường Học Trở Thành Oan Gia
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay