Đầu ngón tay trắng nõn của Ôn Lê từng cái từng cái gõ nhẹ lên lan can.
Từng ánh mắt hoặc tò mò hoặc dò xét từ dưới hướng lên cô, vẻ mặt Ôn Lê vẫn luôn lạnh nhạt, coi như không thấy.
Bên cạnh bỗng xuất hiện thêm một bóng người.
Tiếp đó đưa tới một đĩa nhỏ bánh kem và đồ ngọt.
"Em từ Minh Thành chạy về trên đường chắc chưa ăn gì nhỉ? Nếm thử đi." Giọng nói của Tống Tri Nhàn mang theo ý cười ôn nhuận.
Đôi mắt kia vừa rơi vào người Ôn Lê là vô thức chứa tình cảm.
Ôn Lê nghiêng đầu nhìn cậu ta một cái, thấy tay kia cậu ta còn cầm ly sâm panh, khi cô nhìn sang, sâm panh cũng đưa về phía cô.
"Đây là loại rượu có nồng độ thấp nhất trong tất cả các loại rượu tối nay, uống một chút chắc không sao đâu, hoặc là anh đi lấy cho em cốc nước ép?" Tống Tri Nhàn nói, "Nước cam được không? Hình như còn thêm chút táo."
"Không cần." Ôn Lê nói một câu, đưa tay nhận lấy cái đĩa trong tay cậu ta: "Cảm ơn."
Cô cầm dĩa đưa một miếng vào miệng.
Thấy cô ăn, niềm vui sướng trong mắt Tống Tri Nhàn như vừa đánh thắng trận sắp tràn ra ngoài, ánh mắt cố gắng kiềm chế.
Tống Bách Nghiêm bên dưới nhìn cảnh này cười đến mức khuôn mặt già nua sắp nát bét: "Trời sinh một cặp, kim đồng ngọc nữ, xứng đôi, quá xứng đôi."
Ôn Tâm thì nhìn mà suýt chút nữa nghiến nát cả răng.
Tiếng bàn tán của khách khứa xung quanh càng khiến cô ta căm hận không thôi.
"Số Ôn Bách Tường đúng là tốt thật đấy, con gái nuôi không kém cạnh mấy thiên kim thật, đứa vứt ở quê nuôi này, cũng có bản lĩnh, nhìn tình hình này sau này là muốn vào cửa nhà họ Tống rồi."
"Leo lên nhà họ Tống, Ôn Bách Tường dù có không thích đứa con gái này nữa, sau này cũng phải nể mặt nhà họ Tống."
"Lời đừng nói quá sớm, bọn trẻ yêu đương nhìn đều quá bề ngoài, kết hôn còn phải môn đăng hộ đối, tôi thấy cái cô đại tiểu thư thực sự của nhà họ Ôn này à... dung mạo thì không tầm thường, nhưng xứng với nhà họ Tống, chung quy vẫn kém chút."
"Nói cũng phải, cái vẻ ngang ngược phỉ khí mang từ chốn quê mùa của cô ta, thật sự không dám khen tặng, quá không coi ai ra gì, cứ nhìn thái độ của cô ta với Ôn Bách Tường, sớm muộn gì cũng bị tống về quê."
Ôn Nhan ngồi trước bàn dài bày đầy rượu, nhìn những danh viện ngày thường bị cô ta đè đầu cưỡi cổ từng người một được mời ra giữa sàn nhảy.
Trước đây mỗi bữa tiệc cô ta tham gia, cô ta đều là người được chú ý vây quanh, đàn ông đều xếp hàng mời cô ta nhảy.
Còn hiện tại, cô ta trở thành người duy nhất không ai hỏi han.
Khi Ôn Lê trước mặt tất cả khách khứa nói ra mình là thiên kim thật cô ta là thiên kim giả, ánh mắt mọi người nhìn cô ta đều thay đổi.
Sau khi địa điểm bữa tiệc chuyển ra sân sau, Ôn Nhan liền cố ý vô tình tránh đám đông, dù cô ta còn có thể duy trì phong độ, cũng chỉ là tăng thêm trò cười.
Ôn Lê, tôi sẽ nhớ kỹ ngày hôm nay.
Cô ta mặt không cảm xúc nhìn bóng người trên ban công.
Đang thất thần, cục than đen đang lượn lờ ngoài sân bỗng lọt vào tầm mắt cô ta, thần sắc Ôn Nhan khẽ động, lập tức đứng dậy rời đi.
Cô ta đi một mạch ra khỏi phạm vi tầm nhìn của Ôn Lê.
Không lâu sau, nữ giúp việc A Tĩnh xuất hiện bên cạnh cô ta: "Đại tiểu thư, cô gọi tôi có việc gì không ạ?"
Ôn Nhan khẽ hất cằm về phía Hắc Tướng quân cách đó không xa: "Cô đi đưa con chó của Nhị tiểu thư xuống đi, đừng làm kinh động đến khách."
Hắc Tướng quân lần đầu tiên thấy cảnh tượng lớn này, vừa hưng phấn vừa có chút rụt rè, chỉ dám lượn lờ bên ngoài, không dám đến gần đám đông lắm, thỉnh thoảng ngẩng cái đầu nhỏ nhìn Ôn Lê trên ban công, vừa tự cổ vũ cho mình.
Nó chui qua gầm bàn, xích lại gần phía trước, đang tự hào vì mình đã bước ra bước đầu tiên, một bóng người đi về phía nó...
Mà lúc này bên ngoài cổng lớn nhà họ Ôn dừng lại một chiếc Maybach màu đen.
Người đàn ông bước xuống từ ghế sau thân hình cao lớn, dung mạo lạnh lùng.
A Tĩnh nhìn con chó cỏ nhỏ trên đất, trong lòng nảy sinh một ý nghĩ ác độc, tiếp đó nở một nụ cười quỷ dị.
Hắc Tướng quân đang nằm bò trên đất bị đèn màu rượu đỏ trước mắt làm hoa mắt, hoàn toàn không phát hiện mình bị người ta nhắm vào.
Một bóng đen chụp xuống, chưa đợi Hắc Tướng quân phản ứng, cái chân sau duỗi ra của nó bị người ta dùng sức giẫm một cái.
Hắc Tướng quân lập tức phát ra tiếng kêu đau đớn, liều mạng muốn thu chân sau về, trong miệng không ngừng rên rỉ.
"Súc sinh nhỏ, dọa tao giật mình."
A Tĩnh giả vờ bị dọa, miệng chửi thầm một câu, ngay sau đó đá một cước hất văng Hắc Tướng quân ra ngoài.
Thân hình nhỏ bé vạch qua không trung, ngã xuống bãi cỏ.
Ôn Lê trên ban công nhìn thấy cảnh này ánh mắt đột nhiên lạnh lẽo.
Tống Tri Nhàn đang lén nhìn Ôn Lê, trong tay bất ngờ bị nhét một cái đĩa ăn một cách thô lỗ, cậu ta quay đầu nhìn Ôn Lê bỗng nhiên xoay người rời đi.
Vô thức gọi một câu: "Ôn Lê?"
Ôn Lê rảo bước xuyên qua phòng khách xuống lầu, khi đi qua cửa sau, thuận tay cầm lấy một cây gậy đánh golf bên tường.
Đầu gậy kim loại lóe lên hàn quang kéo lê trên mặt đất, kéo ra một đường âm thanh dài dằng dặc, Ôn Lê một tay đút túi, một tay xách gậy, trên khuôn mặt nhỏ nhắn bệnh tật là một mảnh lạnh lẽo.
Nhìn như không vội không vàng, nhưng bước chân lại nhanh.
Khoảnh khắc cô đầy người hàn khí xuất hiện ở sân sau, không ít người đều phát hiện và nhìn về phía cô, thắc mắc cô định làm gì.
A Tĩnh nhìn Hắc Tướng quân ngã trên đất rên rỉ đau đớn run lẩy bẩy, đắc ý nhếch khóe miệng.
Cuối cùng cũng xả được cục tức cho đại tiểu thư.
Cô ta chẳng hề lo lắng sẽ bị Ôn Lê nhìn thấy cũng không sợ Ôn Lê sẽ tìm cô ta gây phiền phức, nhiều người ở đây như vậy, Ôn Lê còn có thể động thủ với cô ta sao? Ông chủ sẽ không cho phép cô làm bậy.
Đương nhiên, nếu Ôn Lê thật sự động thủ, vậy thì tốt.
Có mặt ở đây đều là những nhân vật có máu mặt, Ôn Lê mà dám đánh người trước mặt mọi người, nhất định danh tiếng quét rác, ông chủ cũng nhất định sẽ không tha cho cô, nói không chừng sẽ trực tiếp đuổi cô ra khỏi nhà họ Ôn.
Như vậy, không chỉ đại tiểu thư sẽ càng trọng dụng cô ta, phu nhân và Tam tiểu thư cũng chắc chắn sẽ nhìn cô ta với con mắt khác.
A Tĩnh hí hửng ảo tưởng, không biết rằng nguy hiểm đã ập đến.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng: "Quay lại."
A Tĩnh đang chìm đắm trong giấc mộng thăng chức tăng lương theo bản năng quay người lại.
Và ngay khoảnh khắc A Tĩnh quay lại, Ôn Lê vung gậy lên, một gậy đánh mạnh vào đầu gối A Tĩnh.
Đầu gậy kim loại gõ mạnh vào đầu gối, thậm chí có thể nghe thấy tiếng xương đầu gối vỡ vụn.
"Á ——"
A Tĩnh phát ra tiếng kêu thảm thiết như lợn bị chọc tiết, vang thấu tận trời xanh.
Cảnh tượng tàn nhẫn này gần như xung kích thị giác của tất cả mọi người.
Mấy quý bà sợ hãi thét lên, rượu trong ly sóng sánh cả ra ngoài, vũ hội đột ngột dừng lại, khách khứa toàn trường đều trợn mắt há mồm, đầy mắt kinh ngạc.
Lục Tây Kiêu vừa vào đã nhìn thấy cảnh Ôn Lê tiêu sái vung gậy.
"Mẹ ơi ——" Lục Kỳ không kìm được che miệng nói nhỏ một câu.
Ly rượu trong tay Ôn Bách Tường rơi xuống đất, người ngẩn tò te.
Ôn Minh cũng ngây người.
Tất cả mọi người chết trân tại chỗ, nhìn chằm chằm Ôn Lê trân trân.
A Tĩnh ngã xuống đất ôm đầu gối lăn lộn, cô ta há to miệng vặn vẹo khuôn mặt không ngừng kêu đau, mồ hôi lạnh ướt đẫm toàn thân.
Tiếng kêu thảm thiết thê lương nghe mà da đầu tê dại.
Tiếng nhạc cổ điển êm dịu vẫn đang vang lên, đan xen với tiếng kêu thảm thiết của A Tĩnh, càng làm nổi bật cảnh tượng này hoang đường rợn người.
Đề xuất Xuyên Không: Nhận Chức Tại Cung Tiêu Xã, Ta Làm Người Mua Dùm Ở Thập Niên 60