Chương 380: Lục Tây Kiêu: Mong nhận được đánh giá tốt của Ôn tiểu thư về phương diện đó; Ôn Lê bấm lòng bàn tay Lục Tây Kiêu
Giang Ứng Bạch mắt sáng như đèn pha 75 watt, hưng phấn hỏi Lục Võ: "Có đánh cho nó nhừ tử không? Theo tôi ấy à, cứ nên thiến quách cái thằng rác rưởi đó đi cho rảnh nợ."
Chưa đợi Lục Võ nói gì,
Giang Ứng Bạch vỗ đùi tiếc rẻ: "Các anh nên gọi tôi đi cùng chứ, ông đây vốn đã muốn tìm cơ hội tẩn nó rồi."
"Vẫn cứ là Lục Ngũ gia anh nhỉ, tẩn người hoàn toàn không cần lý do." Cậu ta đầy vẻ tán thưởng và hâm mộ nói với Lục Tây Kiêu.
Lục Tây Kiêu không thèm để ý đến Giang Ứng Bạch, cúi đầu đối mắt với nhóc con đang ngửa cái đầu nhỏ nhìn mình trên đùi.
Lừa gạt nói: "Cậu ta nói không phải là đánh nhau đâu."
Nhóc con thần sắc nghiêm túc: "Phải ạ."
Thằng bé nghe hiểu rồi.
Lục Tây Kiêu mặt không đổi sắc: "Ông không có đánh nhau, ông chẳng phải luôn ở cùng cháu và chị sao?"
"Anh ta không có đánh nhau với người ta, anh ta là bảo cái gã to xác kia đi đánh đấy." Đứa trẻ hư Giang Ứng Bạch chỉ vào Lục Võ, bóc mẽ.
Vừa nói xong, Ôn Lê cầm một quả táo ném về phía Giang Ứng Bạch.
Nhưng bị Giang Ứng Bạch nhanh nhẹn bắt được.
Lục Võ đứng bên cửa mặt mày không mấy thiện cảm nhìn Giang Ứng Bạch đang phá hoại thế giới thuần khiết không tì vết của Lục Cảnh Nguyên.
Lục Tây Kiêu cũng lườm Giang Ứng Bạch một cái, có thể thấy anh rất muốn để Lục Võ đang muốn ra tay lại ra tay thêm lần nữa, cúi đầu nói một câu không nặng không nhẹ với nhóc con: "Đừng tin cậu ta."
"Vâng ạ." Nhóc con gật gật đầu, sau đó lắc lắc cái đầu nhỏ với Giang Ứng Bạch, kiên định nói: "Ông nội nhỏ hổng có làm thế."
Thằng bé tin ông nội nhỏ, ông nội nhỏ nói không có là không có.
Giang Ứng Bạch vắt chéo chân, cắn một miếng táo, giáo dục Lục Tây Kiêu: "Cách giáo dục này của anh không ổn đâu, sói xám lớn thì không thể dạy ra cừu nhỏ được, Lục gia các anh gia thế hiển hách thế này, thằng bé ở trong đó sao có thể đứng ngoài cuộc được, anh cứ dạy thằng bé tinh khiết không tì vết, hiền lành vô hại thế này, sau này chịu thiệt là chính thằng bé thôi, thà rằng sớm đưa thằng bé vào 'chính đạo', sớm muộn gì thằng bé cũng biết anh là cái loại gì... à không, là nhân vật gì, sớm muộn gì thằng bé cũng biết anh là nhân vật thế nào, anh không tiêm phòng trước cho thằng bé, sau này cú sốc đối với thằng bé lớn biết bao nhiêu."
Lục Tây Kiêu: "Không phiền cậu lo lắng, bất kể là tôi hay Lục gia, đều có năng lực để thằng bé cả đời không cần biết đến sự đời."
Anh nhẹ giọng nói với nhóc con một câu: "Cảnh Nguyên sau này muốn lựa chọn cách sống thế nào, làm người thế nào đều được."
Nhóc con: "Vâng ạ."
Lục Tây Kiêu: "Thậm chí là giống như chú nhỏ của cháu, cả đời không cần động não, chỉ cần ăn no cơm là có thể vui vẻ cũng được."
Anh ghét người ngu, nhưng Cảnh Nguyên thì có thể.
Huống chi Cảnh Nguyên có ngu đến mấy cũng không đến mức như Lục Tử Dần.
Nhóc con rất có chí khí: "Mún giống ông nội nhỏ ạ."
Giang Ứng Bạch định nói thêm gì đó.
Ôn Lê: "Câm miệng đi, thằng bé mới ba tuổi, không tinh khiết không tì vết, hiền lành vô hại chẳng lẽ lại giống mày, phát triển một cách biến thái à."
"Gâu——" Hắc Tướng Quân cũng sủa hung dữ với Giang Ứng Bạch một câu.
Thấy Lục Tây Kiêu cười tươi rói nhìn mình, không biết còn tưởng cô khen anh, bảo vệ anh nữa, Ôn Lê không nhìn nổi bồi thêm một câu: "Lục tiên sinh về phương diện làm người làm việc tôi không tiện đánh giá, nhưng về phương diện dạy trẻ đúng là làm khá đạt yêu cầu."
Sao lại vừa khen vừa chê thế này?
Lục Tây Kiêu không biết thanh minh thế nào, có chút bất lực mỉm cười, bẻ nửa quả quýt đã bóc xong đưa cho Ôn Lê, nói: "Mong có một ngày ở phương diện đó có thể nhận được đánh giá tốt của Ôn tiểu thư."
Phương diện đó?
Phương diện nào?
Lời này thốt ra từ miệng đàn ông dường như dễ gây hiểu lầm.
Lục Tây Kiêu âm thầm quan sát phản ứng của Ôn Lê.
Không chắc cô có hiểu lầm hay không.
Ôn Lê nghe lời anh nói, nhìn nhìn quả quýt đưa đến trước mặt.
Không nhận.
Lục Tây Kiêu tiếp tục đưa đến trước mặt cô thêm chút nữa.
Do dự hai giây, anh hạ thấp giọng thêm chút nữa, chân thành giải thích một câu: "Anh nói là phương diện làm người làm việc."
Ôn Lê lúc này đúng lúc đưa tay lấy quả quýt trong tay anh.
Tay đã chạm vào quả quýt rồi.
Nghe vậy, động tác cô khựng lại.
Lục Tây Kiêu thấy vậy liền biết mình "vẽ đường cho hươu chạy" rồi.
Vốn dĩ chẳng nghĩ ngợi gì nhưng Ôn Lê nghe thấy câu giải thích này của Lục Tây Kiêu, ánh mắt lập tức thay đổi, nhìn ánh mắt vô tội và chân thành của Lục Tây Kiêu, Ôn Lê giật phắt quả quýt trong tay anh, không biết là vô tình hay cố ý, móng tay vừa mới dài ra một chút của cô bấm mạnh vào lòng bàn tay Lục Tây Kiêu.
Ôn Lê đưa nửa quả quýt lên miệng ngậm một múi ăn vào.
Lòng bàn tay bị móng tay bấm đau nhưng Lục Tây Kiêu không dám kêu ca.
Lặng lẽ đút nửa quả quýt còn lại trong tay cho nhóc con.
Anh ngước mắt nhìn Ôn Lê, thử thăm dò nói chuyện với cô: "Ngọt không?"
Ôn Lê vô cảm đáp một câu: "Chua."
Cảm giác là cố ý.
Lục Tây Kiêu cúi đầu hỏi nhóc con: "Chua không?"
Nhóc con lắc lắc cái đầu nhỏ, cầm lấy một múi quýt mà Lục Tây Kiêu lại đưa đến bên miệng, quay tay đưa cho Ôn Lê.
"Chị ăn cái này đi ạ."
Của thằng bé ngọt.
Ôn Lê nhìn về phía nhóc con đơn thuần dễ lừa.
Lục Tây Kiêu nín cười.
Nhóc con nỗ lực vươn cánh tay nhỏ: "Chị ơi."
Ôn Lê lườm Lục Tây Kiêu một cái, nhận lấy múi quýt ăn vào miệng.
Lục Tây Kiêu lại đáng đòn hỏi: "Ngọt không?"
Nhóc con cũng chờ đợi câu trả lời của Ôn Lê.
Trước mặt Lục Cảnh Nguyên không tiện phát tác, nhưng lại thực sự không nhìn nổi khuôn mặt tươi cười kia của Lục Tây Kiêu, Ôn Lê bực bội đáp một câu: "Không biết."
Nhóc con thấy Ôn Lê vẫn chưa nếm ra vị ngọt, liền lấy hết ba múi quýt còn lại trong tay Lục Tây Kiêu đưa cho Ôn Lê.
"Chị ăn tiếp đi ạ."
Ôn Lê: "..."
Lục Tây Kiêu sắp không nhịn nổi cười rồi.
Ôn Lê muốn đấm thẳng vào mặt anh một cái.
Buổi đấu giá bắt đầu rồi.
Từng vật phẩm đấu giá lần lượt được đưa lên, tiến hành đấu giá.
Giang Ứng Bạch nghe thấy từng mức giá trên trời được khai sinh, nhận thức sâu sắc rằng mình vẫn còn quá nghèo.
Cái miệng hay nói của Giang Ứng Bạch vừa xem vừa thốt lên: "Đúng là tiền nhiều không có chỗ tiêu, đấu giá cái này về làm gì? Không ăn được không uống được, cái thứ này còn chẳng tăng giá được."
"Bức thư họa rách nát này mua về làm gì, treo trong nhà là có thể trừ tà hay là mỗi ngày nhìn nó có thể ăn thêm được hai bát cơm? Tôi mà có tiền nhiều không có chỗ tiêu cũng chẳng thèm chạy đến buổi đấu giá mua mấy thứ đẹp mã mà vô dụng này."
Mỗi một vị khách đấu giá được vật phẩm đều bị Giang Ứng Bạch phê bình vài câu.
Đấu giá sư: "Tiếp theo đấu giá là một món trang sức hoàng gia có lịch sử lâu đời, một chiếc vòng tay mang tên 'Quỹ đạo tinh tú', là món đồ riêng của Nữ hoàng Mary - người cầm quyền nữ đầu tiên của nước Anh, có lời đồn chiếc vòng tay này còn từng là vật yêu thích của Công nương Windsor, từng xuất hiện với tư cách là vật phẩm chốt hạ tại nhiều buổi đấu giá, mức giá cao nhất từng đạt được tại nhà đấu giá Sotheby's mười lăm năm trước là ba mươi triệu đô la Mỹ. Người mua tư nhân ban đầu không muốn món trang sức này bị thế gian lãng quên, nên đã chọn cách đau lòng nhường lại, chúng ta hôm nay mới có cơ hội chiêm ngưỡng món bảo vật hiếm có này."
Giang Ứng Bạch nhìn chằm chằm vào chiếc vòng tay kim cương tinh tú đang được trưng bày toàn diện trên màn hình lớn trước mắt.
Thông tin chi tiết của chiếc vòng tay được ghi chép bên cạnh.
Đính 35 viên kim cương rực rỡ, mỗi viên kim cương đều được bố trí tỉ mỉ theo cách sắp xếp của một chòm sao nào đó trên bầu trời đêm, đại diện cho sự huyền bí của vũ trụ và sự chỉ dẫn của vận mệnh.
"Giá khởi điểm, ba mươi lăm triệu đô la Mỹ, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn một triệu đô la Mỹ, bây giờ bắt đầu đấu giá."
Giọng đấu giá sư vừa dứt, lại lập tức vang lên.
"Phòng bao 001 ra giá ba mươi sáu triệu đô la Mỹ."
Nhóm Ôn Lê, Lục Tây Kiêu, Lục Kỳ đồng thời nhìn về phía Giang Ứng Bạch đang nhấn chuông đấu giá.
Giang Ứng Bạch thì nhìn về phía Lục Tây Kiêu cũng đang đưa tay ra muốn đấu giá.
Đề xuất Hiện Đại: Mẫu Thân Khắc Nghiệt Dùng Luân Thường Ép Buộc Thiếp
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay