Trong phòng,
Nhóc con đã vệ sinh xong nằm trên giường, đắp tấm chăn mỏng, hai cánh tay nhỏ đặt ngoài chăn, tư thế ngủ rất quy củ và ngoan ngoãn.
Ôn Lê ngồi bên giường xem điện thoại, quay đầu thấy Lục Cảnh Nguyên vẫn mở to mắt, lặng lẽ nhìn trần nhà.
Ôn Lê: "Sao vẫn chưa ngủ?"
Nhóc con nhìn cô, mắt hơi rũ xuống, thằng bé gãi gãi lòng bàn tay mình, miệng nhỏ thốt ra một câu: "Ông nội nhỏ..."
Thằng bé nhớ ông nội nhỏ của mình.
Tâm trạng bỗng chốc có chút suy sụp.
Trước giường lập tức dựng lên một cái đầu chó, Hắc Tướng Quân đang nằm trên thảm chưa muốn ngủ phát ra lời mời chơi đùa với nhóc con.
"Gâu gâu gâu——"
Ánh mắt nịnh nọt của nó mong đợi nhìn Ôn Lê.
Bị Ôn Lê mắng một câu: "Ngủ đi."
Hắc Tướng Quân ngoan ngoãn nằm xuống lại.
Mới ba tuổi, lại ở nơi nửa lạ nửa quen, trước khi ngủ muốn bám người lớn cũng là chuyện bình thường, huống chi đây còn là một đứa trẻ "cuồng ông nội nhỏ".
Ôn Lê mở WeChat định hỏi xem Lục Tây Kiêu có về sớm không, nghĩ đi nghĩ lại rồi thôi, đã không định giục thì hỏi một câu cũng chẳng có ý nghĩa gì, anh bận xong tự khắc sẽ về.
Tắt điện thoại, Ôn Lê đang ngồi bên giường thuận thế nằm nghiêng lên giường, cô một tay chống đầu đỡ thân trên, tay kia từng chút một nhéo hai má mềm mại của nhóc con chơi đùa, nhéo đến mức cái miệng nhỏ của thằng bé cứ chốc chốc lại biến thành hình chữ O.
Nhóc con chẳng hề phản kháng, mặc cho Ôn Lê coi mặt mình như cục bột mà nghịch, từ nụ cười nội liễm thỉnh thoảng lộ ra trên khuôn mặt nhỏ có thể thấy thằng bé hoàn toàn tận hưởng niềm vui này.
Nhóc con bẽn lẽn không quá dám nhìn Ôn Lê đang nằm bên cạnh nghịch mặt mình, cứ đan hai bàn tay nhỏ nhìn lên trên.
Ôn Lê vừa nghịch vừa hỏi thằng bé: "Ông nội cháu biết hát hay kể chuyện trước khi ngủ để dỗ cháu ngủ không?"
Nhóc con nói chuyện hơi khó khăn: "Hổng... bít."
Ôn Lê: "Thế cháu đi ngủ có anh ta hay không có anh ta thì khác gì nhau?"
Khác chứ.
Miệng nhỏ của nhóc con mấp máy, nhưng không nói ra được. Qua một lúc lâu, thằng bé lầm bầm một câu: "Nhớ ông nội nhỏ..."
Bị một nhóc con mềm mại đáng yêu thế này bám lấy, Ôn Lê cũng có chút hâm mộ Lục Tây Kiêu rồi, cô nửa thật lòng nửa trêu đùa đứa trẻ mà nói: "Lục Cảnh Nguyên, hay cháu làm con trai chị đi."
Nhóc con nhìn về phía cô.
Chưa đợi nhóc con phản ứng, Ôn Lê tự lẩm bẩm: "Không được, thế chẳng phải chị thấp hơn ông nội cháu một vế sao."
Nhóc con nhìn chằm chằm Ôn Lê không chớp mắt, không biết cái đầu nhỏ đang nghĩ gì, thằng bé như đang sắp xếp ngôn từ, miệng nhỏ thỉnh thoảng hơi há ra, mấy lần định nói lại thôi, cứ thế sắp xếp một hồi, thằng bé thốt ra với Ôn Lê một câu: "Bà nội nhỏ."
Ôn Lê bị tiếng gọi đột ngột này của nhóc con làm cho hơi ngẩn người, nói: "Bà nội nhỏ tương lai của cháu với ông nội nhỏ của cháu đúng là cùng vế đấy."
Nhóc con nói: "Chị là bà nội nhỏ."
Ôn Lê: "Cháu ngủ đến lú lẫn rồi à."
Nhóc con vừa hồi tưởng, vừa nghiêm túc nói: "Ông nội nhỏ cưới chị, chị chính là bà nội nhỏ."
Hồi Tết ông nội nhỏ đã nói như vậy mà.
Ôn Lê im lặng vài giây, thần tình phức tạp nói: "Chị nên khen cháu thông minh hả Lục Cảnh Nguyên? Còn biết cả cưới xin, biết người ông nội nhỏ cưới về chính là bà nội nhỏ của cháu nữa."
Trẻ con nói không biết gì, Ôn Lê không để tâm.
Chắc không phải do Lục Tây Kiêu dạy đâu nhỉ.
Thế rồi nghe nhóc con bồi thêm một câu: "Ông nội nhỏ lói."
Ôn Lê đứng hình hai giây, hỏi: "Anh ta nói gì?"
Nhóc con: "Cưới chị."
Lời của đứa trẻ ba tuổi cô có nên tin không đây?
Nhóc con giọng sữa: "Con cũng mún cưới chị."
Nhóc con rất xấu hổ, mặc dù thằng bé không hiểu lắm cưới nghĩa là gì.
Ôn Lê thu lại suy nghĩ, buồn cười trêu thằng bé: "Ông nội cháu cưới chị về nhà là làm vợ, cháu cưới chị về nhà là để làm gì cho mình?"
Câu hỏi này làm khó nhóc con rồi.
Ôn Lê: "Nhưng có chí khí đấy Lục Cảnh Nguyên, lại dám tranh vợ với ông nội nhỏ của cháu, thiên hạ này chắc chỉ có mỗi cháu dám thôi, không biết ông nội nhỏ của cháu nghe thấy sẽ cảm thấy thế nào."
Nhóc con nghe vậy, hiểu chuyện lắc đầu: "Hổng tranh ạ."
Thằng bé nhanh chóng nghĩ ra một phương án hoàn hảo: "Ông nội nhỏ cưới chị, con cưới cún con."
Trước giường dựng lên một cái đầu chó: "Gâu gâu~"
Ôn Lê chớp chớp mắt, nghẹn lời hồi lâu, cô thành tâm khuyên bảo Lục Cảnh Nguyên: "Nếu có điều kiện thì vẫn nên cưới người đi, Hắc Tướng Quân không chỉ là một con chó, mà nó còn là chó đực đấy."
Nhóc con không thích người khác chỉ thích Hắc Tướng Quân nên suy nghĩ rất kiên định: "Mún cưới cún con."
Ôn Lê: "Câu này đừng nói với ông nội cháu nhé."
Cô mới trông một tối mà trông đến mức Lục Cảnh Nguyên đòi cưới một con chó.
Lục Tây Kiêu chẳng nghi ngờ là do cô dạy chắc.
Nhóc con ngáp một cái, đã rất buồn ngủ rồi, thằng bé cố chống mí mắt, dùng giọng điệu thương lượng chậm rãi hỏi Ôn Lê: "Chị có thể thích ông nội nhỏ hông ạ?"
Ôn Lê: "Sao cháu cứ chấp niệm với chuyện này thế?"
Chỉ nói một câu không thích mà thằng bé nhớ đến tận bây giờ.
Cần để ý đến thế sao? Huống chi cô cũng chưa từng thể hiện sự ghét bỏ đối với Lục Tây Kiêu trước mặt Lục Cảnh Nguyên mà.
Nhóc con rất để ý.
Và chỉ khi chị thích ông nội nhỏ, ông nội nhỏ mới có thể cưới chị, mới có thể cùng chị và cún con ở bên nhau mỗi ngày.
Nhóc con: "Ông nội nhỏ thích chị lắm."
Nên chị có thể cũng thích ông nội nhỏ được không.
Lục Tây Kiêu đang bận rộn công việc chắc chắn sẽ không ngờ tới đứa cháu nội ngoan của mình không chỉ lột sạch bí mật của anh, mà còn giúp anh tỏ tình cái điều mà anh không dám nói ra.
Cũng không biết chuyện quan trọng thế này bị một đứa trẻ ba tuổi nói ra đối với Lục Tây Kiêu đang không có chút tự tin nào là chuyện tốt hay chuyện xấu nữa.
Ôn Lê: "Được được được, thích thích, mau ngủ đi."
Ôn Lê giơ tay khép đôi mắt nhóc con lại, cưỡng chế tắt máy.
Lời thích trong miệng trẻ con, căn bản không cần phải coi là thật.
Ôn Lê thuận miệng đáp ứng.
Nghe thấy Ôn Lê nói thích ông nội nhỏ của mình, nhóc con vui mừng khôn xiết, thằng bé buồn ngủ đến mơ màng: "Chị ngủ ngon."
Nhóc con toại nguyện nhắm mắt chìm vào giấc mộng.
Nghĩ thầm đợi trời sáng sẽ báo tin vui này cho ông nội nhỏ.
Chị thích ông nội nhỏ rồi, ông nội nhỏ có thể cưới chị rồi.
Ông nội nhỏ chắc chắn sẽ rất vui, rất vui cho mà xem.
Nghĩ đến việc ông nội nhỏ sẽ vui như thế, nhóc con cũng càng thêm vui vẻ.
Ôn Lê nhìn nhóc con lúc ngủ khóe miệng vẫn còn ý cười, thầm nghĩ hạnh phúc của trẻ con cũng thật đơn giản và dễ dàng quá đi.
Một giờ sáng.
Bên ngoài vang lên tiếng xe.
Đèn tầng một sáng lên.
Đèn hành lang tầng hai cũng sáng lên ngay sau đó.
Lục Tây Kiêu đi qua hành lang, dừng lại trước cửa phòng.
Anh nhìn cánh cửa phòng bên cạnh đang đóng chặt.
Tiếp đó đẩy cánh cửa đang khép hờ trước mặt ra.
Vào phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Căn phòng yên tĩnh, ánh sáng mờ ảo, chỉ có một chiếc đèn đầu giường đang thắp sáng một góc.
Lục Tây Kiêu nhẹ bước đi vào trong.
Khi nhìn thấy một lớn một nhỏ đang ngủ trên giường, bước chân anh khựng lại một chút, bước chân vốn đã nhẹ lại càng chậm rãi hơn, anh từng bước tiến lên, khuôn mặt lạnh lùng kia có thể nhìn thấy rõ sự mềm mại bằng mắt thường.
Nhóc con ngủ rất say.
Ôn Lê khoanh tay, nằm ngửa mà ngủ, thân người trên giường, chân ở ngoài giường.
Hai cái đầu kề sát vào nhau ngủ.
Dưới ánh đèn dịu nhẹ, khung cảnh ấm áp và tốt đẹp vô cùng.
Đánh thẳng vào sâu thẳm trái tim Lục Tây Kiêu.
Anh nhìn cảnh này, ý cười từ khóe miệng lan lên đôi mắt.
Hắc Tướng Quân mở mắt nhìn nhìn, thấy chủ nhân vẫn ở trên giường, nó nhắm mắt ngủ tiếp.
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Báo Thù: Hóa Thân Thành Ánh Trăng Sáng
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay