Chương 338: Lục Tây Kiêu: "Ôn bác sĩ thật là từ mẫu"; Bôi thuốc cho Lục Tây Kiêu, nhìn sạch bách rồi
Nghe thấy tiếng xe, nhóc con đang gà gật và Hắc Tướng Quân lập tức ngẩng đầu, từ trên sofa đi xuống, nhóc con chậm chạp, vừa xuống được một lát thì hai người đã vào nhà.
Nhóc con giây trước còn nhìn ông nội, giây sau nhìn thấy Ôn Lê trang điểm lộng lẫy, quý phái, nhất thời không phản ứng kịp, nhìn chằm chằm Ôn Lê một lúc lâu mới chậm chạp gọi một tiếng: "Chị ơi..."
Nhìn Ôn Lê đi tới bấu má mình, nhóc con hay thẹn thùng ngượng ngùng mím mím cái miệng nhỏ, đôi tay nhỏ đan vào nhau.
Hắc Tướng Quân chạy quanh Ôn Lê: "Gâu gâu gâu~"
Lục Tây Kiêu cúi người bế nhóc con lên, khẽ hỏi bên tai nhóc: "Có phải bất ngờ không nào?"
Nhóc con nhìn Ôn Lê gật đầu: "Vâng ạ."
Hai bất ngờ liền, chị về rồi là bất ngờ, chị mặc rất đẹp, lại là một bất ngờ nữa.
"Hôm nay chị có đặc biệt xinh đẹp không?"
"Có ạ."
Cuộc đối thoại của hai ông cháu Ôn Lê đều nghe thấy hết, cô nhấc váy đi về phía cầu thang: "Tôi lên lầu đây."
Lục Tây Kiêu nhìn theo bóng lưng cô, chia sẻ với nhóc con: "Tối nay ông nội đã nhảy với chị đấy."
Nhóc con mỉm cười, vui thay cho ông nội mình.
Sau khi dỗ dành nhóc con đã buồn ngủ rũ rượi đi ngủ, Lục Tây Kiêu vào phòng tắm tắm rửa, một lát sau, anh lau mái tóc còn ướt một nửa, cởi trần đi ra, xỏ dép lê đi đến bên giường.
Vừa cầm lấy bộ đồ ngủ đặt trên giường, chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường bỗng rung lên một cái, cứ như là canh chuẩn thời gian mà đến vậy.
Lục Tây Kiêu liếc nhìn, như có linh tính đưa tay cầm lấy.
Ôn Lê gửi tới một tin nhắn: 【Ngủ chưa】
Lục Tây Kiêu lập tức trả lời lại: 【Chưa】
【Mở cửa】
Nhìn tin nhắn mới gửi tới của Ôn Lê, Lục Tây Kiêu nhanh chóng phản ứng, nhưng chân vừa mới động đậy lại khựng lại, hai giây sau anh đặt bộ đồ ngủ chưa kịp mặc lại lên giường.
Cầm chiếc khăn khô lau tóc sải bước đi về phía cửa.
Cửa vừa mở, Ôn Lê đã đứng ngay cửa.
Ôn Lê ngước mắt nhìn, ngẩn người.
Chưa kịp nhìn rõ cái gì, tầm mắt đã dời đi chỗ khác.
Ánh mắt vẫn thoáng thấy được một cái nhìn khái quát, còn thoáng thấy một vết sẹo quen thuộc trên cánh tay anh —— đó là vết sẹo để lại khi anh đỡ lựu đạn thay cô ở châu S.
Anh rõ ràng là vừa mới tắm xong, thật sự khiến người ta chẳng nói được gì.
Đôi mắt Ôn Lê chớp chớp nhanh hai cái, hàng mi dài cong vút cũng chớp theo, không đợi Lục Tây Kiêu mở lời hỏi, cô đưa thứ trong tay cho anh: "Thuốc, mỗi ngày bôi một lần."
Cô dừng ánh mắt trên mặt Lục Tây Kiêu.
Lục Tây Kiêu nhìn nhìn lọ thuốc trong tay cô, không nhận, nhìn lại cô nói: "Cảm ơn, nhưng em đưa tôi cũng chẳng dùng được."
Ôn Lê: "Ý gì?"
"Vết thương ở sau vai, tôi tự bôi không được."
"Hai thuộc hạ của anh chẳng phải đang ở dưới lầu sao?"
"Ừ, vậy tôi cứ cầm lấy, mai đợi họ dậy rồi tìm họ sau." Lục Tây Kiêu đưa tay định nhận thuốc, ngón tay sắp chạm vào lọ thuốc rồi lại dừng lại, nói: "Ôn bác sĩ y giả nhân tâm, hay là làm người tốt cho trót, giúp tôi bôi thuốc với, tuy là chịu đựng được, nhưng cảm giác sưng đau này khá ảnh hưởng đến giấc ngủ đấy."
Ôn Lê nhìn anh, thần sắc khẽ động.
Lục Tây Kiêu: "Không tiện thì cũng không sao."
Anh vừa nói vừa định lấy lọ thuốc từ tay cô.
Ôn Lê không đưa cho anh, mặt không cảm xúc nói: "Tôi là bác sĩ, chẳng có gì không tiện cả, đừng nói là thương ở thân trên, dù là thương ở thân dưới cũng vậy thôi, trong mắt bác sĩ không có giới tính, chỉ có cơ quan." Cô vừa nói vừa liếc nhìn vai trái của anh, thấp thoáng thấy được vết đỏ đó.
Khóe miệng Lục Tây Kiêu nở một nụ cười nhẹ nhàng.
Nghiêng người nhường đường, nói: "Vậy làm phiền em rồi."
Ôn Lê bước vào phòng.
Phòng rất lớn, phòng ngủ và phòng khách thông nhau.
Trên giường nhóc con đang ngủ rất say.
Ôn Lê nhìn sang đó một cái: "Lục Cảnh Nguyên ngủ rồi à?"
Cô đi về phía sofa.
"Ừ." Lục Tây Kiêu đi theo cô đến sofa.
Ôn Lê: "Ngồi đây đi."
Lục Tây Kiêu ngồi xuống vị trí ngón tay Ôn Lê chỉ, nghiêng người quay lưng về phía Ôn Lê, để lộ cả tấm lưng săn chắc cho cô.
Trên vai trái của anh, một vết đỏ kéo dài đến xương bả vai.
Vô cùng rõ rệt.
Ôn Lê đi đến sau lưng anh, mở lọ thuốc trong tay ra.
Cô đã tẩy trang, tắm rửa và thay đồ ngủ, mái tóc dài chưa khô hẳn, đuôi tóc còn hơi ướt, lười quay về lấy kẹp, cô vén phần tóc hơi vướng víu ở hai bên ra sau tai.
Tiếp đó trực tiếp dùng ngón tay quẹt một mẩu thuốc nhỏ, bôi lên vết thương của anh, dùng đầu ngón tay xoa đều thuốc ra.
Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, ngón tay dài của Lục Tây Kiêu đặt trên đùi khẽ cong lại.
Cơ thể âm thầm căng cứng theo.
Thuốc mát lạnh, vùng da vốn đang nóng rát sưng đau được xoa dịu rõ rệt, nhưng Lục Tây Kiêu không nhận ra, tâm trí anh đều đặt ở chỗ khác.
Căn phòng im phăng phắc.
Anh không nhịn được hơi nghiêng đầu ra sau.
Ôn Lê liếc anh một cái: "Sao thế? Đau à?"
Chưa đợi Lục Tây Kiêu nói gì, lực tay cô đã giảm nhẹ.
Lục Tây Kiêu: "Không phải. Không có gì."
Lực tay không nặng không nhẹ lúc nãy là vừa khéo.
Sau khi giảm nhẹ, lại có chút không thích hợp, có chút hành hạ người ta.
Đầu ngón tay mịn màng của cô quyện với lớp thuốc trơn bóng khẽ xoay tròn trên da anh, cảm giác ngứa ngáy len lỏi vào tận sâu trong cơ thể.
Vùng bụng dưới săn chắc liên tục thắt lại, những đường cơ bắp vốn đã rõ nét ở bụng càng căng ra sắc lẹm, ngay cả hai đường nhân ngư thoắt ẩn thoắt hiện dưới cạp quần cũng đang phập phồng.
Lục Tây Kiêu âm thầm điều chỉnh nhịp thở.
Vết đỏ từ trên xuống dưới.
Đầu ngón tay bôi thuốc của cô cũng đi từ trên xuống dưới.
Bôi thuốc được một nửa, Ôn Lê bỗng ghé sát vào nhìn kỹ.
Nhận ra hành động của cô, Lục Tây Kiêu cứng đờ người, lập tức lại nghiêng đầu nhìn ra sau, yết hầu chuyển động: "... Sao thế?"
Ôn Lê buông một câu: "Xem có bị trầy da không."
Cô vừa nói vừa lùi ra sau.
Nhưng hơi thở vẫn phả lên da của Lục Tây Kiêu.
Thuốc mát như bạc hà, chỉ cần có chút gió, bất kể là lạnh hay nóng, luồng khí mát đó đều rất rõ rệt, bàn tay đang nắm hờ đặt trên đùi của Lục Tây Kiêu bỗng chốc nắm chặt thành nắm đấm.
Ôn Lê ở phía sau hoàn toàn không biết mình đã làm gì.
Tầm mắt cô đi theo vết đỏ xuống dưới, phát hiện cơ bắp dưới đầu ngón tay ngày càng cứng, không nhịn được ngước mắt nhìn anh một cái.
Ôn Lê vô tình hay hữu ý kiềm chế tầm mắt của mình.
Nhưng phạm vi lọt vào tầm nhìn không phải thứ cô có thể kiểm soát.
Ánh mắt cô bị cả tấm lưng của Lục Tây Kiêu chiếm trọn.
Góc nhìn từ trên xuống dưới, tấm lưng đó càng lộ rõ vẻ trên rộng dưới hẹp.
Trên lưng anh có không ít vết sẹo lớn nhỏ.
Thỉnh thoảng lại có một vết hiện ra, dẫn dắt tầm mắt cô.
Mỗi bộ phận trên lưng anh đều được tập luyện rất tốt, đường nét rõ ràng, đẹp đẽ, vạm vỡ nhưng không phô trương, những vết sẹo đó trên người anh càng tăng thêm vẻ hoang dã, nam tính.
Bộ đồ vest Lục Tây Kiêu mặc hằng ngày rất tôn dáng, không ngờ thân hình thật sự dưới lớp quần áo còn đẹp hơn cả khi mặc vest, đúng chuẩn mặc đồ thì gầy mà cởi đồ thì có thịt, một giá treo quần áo di động.
Hoàn hồn lại, phát hiện mình đã nhìn sạch bách tấm lưng của người ta, mặt Ôn Lê hơi nóng lên.
Câu nói cơ thể người trong mắt cô chỉ là cơ quan dường như có chút bị Lục Tây Kiêu vả mặt rồi.
Ôn Lê không thừa nhận, cho rằng vấn đề nằm ở môi trường, nếu tình huống này xảy ra ở bệnh viện, chắc chắn sẽ không có những sự ngượng ngùng này.
Động tác trên tay cô nhanh hơn.
Lúc này bỗng liếc thấy ở vị trí cơ xô bên phải có một vết sẹo dài bằng một ngón tay, vết sẹo to như chiếc đũa, giống như một con rết, có thể đoán được là do vết thương sâu đến mức nào để lại.
"Vết thương này của anh từ đâu mà có thế?"
Ôn Lê không nghĩ ngợi nhiều đã hỏi ra miệng, dùng khớp ngón tay khẽ chạm vào vết sẹo đó của anh, để anh biết mình đang nói đến chỗ nào.
Đề xuất Trọng Sinh: Vô Cực Thánh Tôn: Phượng Hoàng Cầu Thân
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay