Vụ việc cuộc thi ồn ào náo nhiệt một thời.
Ôn Lê vốn là kẻ có thù tất báo, đương nhiên sẽ không để nhiệt độ chuyện này dễ dàng trôi qua. Cho dù cha con Triệu Trung Lâm sẽ phải ngồi tù suốt phần đời còn lại, Ôn Lê cũng muốn danh tiếng của bọn họ thối hoắc bên ngoài, hễ nhắc đến là bị chỉ trích, để cư dân mạng cả nước phải nhớ đời.
Nhiệt độ vẫn còn đó, nhưng Ôn Lê với tư cách là người trong cuộc đã dần ẩn mình, quay lại cuộc sống bình lặng, kết thúc năm nhất đại học với thành tích đứng đầu chuyên ngành và bước vào kỳ nghỉ hè.
"Lê tỷ, em cũng muốn cái đó."
Giang Ứng Bạch ngồi gác một chân, cằm tì lên đỉnh lưng ghế sofa, chỉ vào cái khóa vàng lớn trên cổ Hắc Tướng Quân.
Ôn Lê: "Cứt đấy, em có ăn không?"
Giang Ứng Bạch: "..."
Ôn Lê gác hai chân lên, một tay cầm điện thoại gõ chữ.
Không biết đang nhắn tin với ai.
Vừa ngẩng đầu lên, Ôn Lê cạn lời.
Đúng là không có cái hội nhóm nào mà Giang Ứng Bạch không hòa nhập được.
Thấy Giang Ứng Bạch bế Lục Cảnh Nguyên đặt lên lưng Hắc Tướng Quân, cậu ta ôm chặt hai cánh tay Lục Cảnh Nguyên, để Hắc Tướng Quân cõng thằng bé đi vòng quanh phòng khách, hai người một chó chẳng ai thấy phiền lòng, Ôn Lê định chửi thề nhưng lại nuốt ngược vào trong.
Hắc Tướng Quân hớn hở cõng nhóc con đi vài vòng.
Đột nhiên lưng nhẹ bẫng, nghe thấy Giang Ứng Bạch nôn nóng nói: "Đến lượt anh, đến lượt anh rồi, đến lượt anh ngồi."
Cái chân cậu ta định bước qua lưng nó.
Hắc Tướng Quân lập tức né ra, quay đầu sủa xối xả vào mặt Giang Ứng Bạch: "Gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu —"
Hai người một chó làm loạn không ngừng trong phòng khách.
Giang Ứng Bạch nghịch ngợm hết chỗ nói, hết bế Lục Cảnh Nguyên lên cao không cho Hắc Tướng Quân chạm vào lại đá quả bóng của nó lên trần nhà, hết lần này đến lần khác chọc điên Hắc Tướng Quân.
Dẫn theo nhóc con và Hắc Tướng Quân chạy lên chạy xuống lầu.
Bật điều hòa mà vẫn chơi đến mức mồ hôi đầm đìa.
Ôn Lê trên sofa chọn cách giả điếc, bất động như núi.
Cuối cùng thời gian cũng hòm hòm, mọi thứ mới yên tĩnh lại.
"Lê tỷ, xong rồi đấy, đi thôi." Giang Ứng Bạch nói.
Nhóc con nghe thấy thế liền nhìn về phía hai người.
Ôn Lê thấy vậy, ngẩng đầu nói với nhóc con đang cưỡi trên cổ Giang Ứng Bạch: "Chị đi siêu thị, em có đi không?"
Nhóc con chẳng cần suy nghĩ, gật đầu lia lịa: "Dạ có."
Ôn Lê: "Vậy em về nói với ông một tiếng đi."
Hôm nay là ngày nghỉ, Lục Tây Kiêu không đến công ty.
Nhóc con được đặt xuống đất, chạy ra cửa về nhà bên cạnh.
Hắc Tướng Quân cũng lon ton chạy theo.
Một lát sau nhóc con được Lục Tây Kiêu bế quay lại.
Gật gật cái đầu nhỏ nói với Ôn Lê: "Muốn đi ạ."
Lục Tây Kiêu hỏi cô: "Đi đâu? Có cần lái xe không?"
Ôn Lê: "..."
Cô bảo Lục Cảnh Nguyên báo cho Lục Tây Kiêu một tiếng, chứ không phải bảo nhóc con hỏi Lục Tây Kiêu có đi hay không. Nghẹn lời mất hai giây, Ôn Lê mặt không cảm xúc nói: "Siêu thị, ngay gần đây, không lái."
Lục Tây Kiêu: "Vậy chúng ta đi thôi."
Ôn Lê trên sofa nhìn chằm chằm Lục Tây Kiêu mất hai giây.
"Vậy anh đừng đi nữa, nguyên liệu anh đặt chẳng phải sắp giao tới rồi sao, anh ở nhà mà ký nhận." Ôn Lê quay sang nói với Giang Ứng Bạch, "Cần mua gì em liệt kê danh sách gửi qua điện thoại cho chị."
Ôn Lê vừa nói vừa đứng dậy, lấy cái mũ đội lên.
Lục Tây Kiêu nghe vậy, ánh mắt chuyển từ mặt Ôn Lê sang Giang Ứng Bạch.
Giang Ứng Bạch: "Được thôi, em cũng vừa hay chuẩn bị dụng cụ làm bếp."
Ngoài trời nắng gắt thế này, Lục Tây Kiêu đã tình nguyện làm lao động miễn phí thì cứ để anh ta làm, biết đâu tiền mua đồ Lục Tây Kiêu cũng trả luôn, vậy thì thực đơn cậu ta chuẩn bị phải thay đổi một chút rồi, mấy món sơn hào hải vị bình thường không nỡ ăn nhất định phải tranh thủ nếm thử, nhân tiện nghiên cứu thêm vài món mới.
Lục Tây Kiêu liếc nhìn Giang Ứng Bạch đang đồng ý cái rụp mà chẳng hề tỏ vẻ khó chịu, rồi bế đứa trẻ đi theo Ôn Lê ra cửa.
Hơn ba giờ chiều, nắng vẫn còn gắt, hơi nóng phả vào mặt.
Ôn Lê vừa bước ra ngoài nắng, một bóng râm đã che xuống từ đỉnh đầu, quay đầu nhìn lại, Lục Tây Kiêu một tay bế con một tay che ô đứng cạnh cô.
Cái ô là Lục Tây Kiêu lấy từ cạnh tường lúc ra cửa.
Đồ nhà Ôn Lê, anh lấy dùng tự nhiên thật đấy.
Ôn Lê vốn không có thói quen che ô nên chẳng nhớ ra.
Thấy anh đang bế trẻ con, Ôn Lê định cầm lấy ô.
Lục Tây Kiêu: "Để anh."
Ôn Lê không tranh với anh, thu tay lại đút vào túi quần: "Giang Ứng Bạch bảo cậu ta học nấu ăn rồi, cứ đòi trổ tài cho tôi xem."
Lục Tây Kiêu nghe xong, không khỏi trầm tư.
Ba người một chó đi đến siêu thị thương hiệu cạnh khu chung cư.
Ôn Lê nhận được danh sách nguyên liệu Giang Ứng Bạch gửi tới.
Dài dằng dặc cả trang giấy, không dưới trăm loại, nhìn mà nhức cả đầu.
"Cái thằng ngốc này, định làm Mãn Hán Toàn Tịch à?" Ôn Lê khẽ nhíu mày, lầm bầm mắng, bước chân cũng dừng lại.
Cô nhìn chằm chằm điện thoại, đang nghĩ xem nên đội nắng đi về hay dẫn Lục Tây Kiêu và Lục Cảnh Nguyên đi tìm chỗ nào đó ăn trà chiều.
Bảo cô đi tìm đủ đống dầu muối mắm muối rau củ quả tươi sống trong cái siêu thị to đùng này, cô không có kiên nhẫn và sức lực đó.
Lục Tây Kiêu đẩy một chiếc xe mua hàng tới, thấy khách hàng khác đặt trẻ con vào trong xe, sau khi được nhóc con đồng ý anh cũng làm theo, sau đó đưa bàn tay đang rảnh rỗi về phía Ôn Lê đang do dự: "Cậu ta muốn mua gì, để anh tìm cho."
Ôn Lê chẳng thèm suy nghĩ đưa luôn điện thoại cho anh.
Đưa xong lại muốn lấy lại.
Lục Tây Kiêu từ nhỏ đến lớn cơm bưng nước rót chắc gì đã phân biệt được muối với mì chính? Để anh tìm thì khác gì mò kim đáy bể? Hắc Tướng Quân khéo còn hiệu quả hơn anh.
Thấy Lục Tây Kiêu cầm điện thoại bắt đầu tìm đồ theo danh sách, Ôn Lê cũng không nỡ dập tắt sự tích cực của anh.
Bình thường không vướng bụi trần, giờ muốn trải nghiệm thì cứ để anh trải nghiệm vậy.
Nhóc con ngồi trong xe mua hàng, quay cái đầu nhỏ nhìn đông nhìn tây, bàn tay nhỏ thỉnh thoảng lại chỉ chỉ vào đồ trên kệ.
Lục Tây Kiêu xoa xoa đầu nhóc: "Cảnh Nguyên là lần đầu tiên đi siêu thị nhỉ. Muốn cái gì, tiểu ông nội lấy cho."
Ôn Lê thuận miệng một câu: "Anh cũng là lần đầu đi đúng không."
Lục Tây Kiêu nhìn cô, cười khẽ đáp: "Không nhớ trước ba tuổi anh cả có từng dẫn anh đi không nữa."
Sau ba tuổi thì anh nhớ là không có.
Lục Tây Kiêu nhận việc của Ôn Lê như một nhiệm vụ để hoàn thành, anh thể hiện sự kiên nhẫn cực cao, nghiêm túc tìm đồ từng khu vực theo danh sách.
Hắc Tướng Quân nhận chỉ thị của Ôn Lê cũng giúp Lục Tây Kiêu tìm đồ.
Ôn Lê và Lục Cảnh Nguyên rảnh rỗi, Ôn Lê giữa đường còn đẩy thêm một chiếc xe mua hàng, bế Lục Cảnh Nguyên sang xe của cô, hai người cùng chọn đồ ăn vặt và trái cây.
Đi ngang qua khu dùng thử còn đút cho nhóc con vài miếng.
Nhóc con không biết là được dùng thử miễn phí, sợ nhân viên sẽ bắt mình, lẳng lặng rút thẻ đen của mình ra cầm trên tay, dùng cách này để nói với nhân viên là mình sẽ trả tiền.
Lục Tây Kiêu cùng Hắc Tướng Quân đi khu thủy sản mua đủ hải sản, quay lại tìm Ôn Lê thì thấy cô đang bị một gã đàn ông bắt chuyện.
Gã đó Lục Tây Kiêu vừa nãy có bắt gặp, đi cùng một người phụ nữ, giờ người phụ nữ đó biến đâu mất, còn lại mình gã.
Gã đang cầm điện thoại đòi xin phương thức liên lạc của Ôn Lê.
Lục Tây Kiêu đẩy xe mua hàng đi thẳng về phía gã.
Chiếc xe mua hàng chen ngang vào giữa gã và xe của Ôn Lê, bánh xe cán lên mu bàn chân gã, hất gã ra.
Hắc Tướng Quân giả vờ vô tình đi ngang qua bồi thêm một chân.
Gã đàn ông xót giày xót quần nhảy dựng lên tại chỗ, vừa định nổi khùng, ngẩng đầu chạm phải ánh mắt lạnh lùng không mấy thiện cảm của Lục Tây Kiêu, gã chỉ cao đến cằm Lục Tây Kiêu liền tiu nghỉu ngậm miệng, cầm điện thoại lủi mất không dám ho một tiếng.
Lục Tây Kiêu nhìn Ôn Lê và Lục Cảnh Nguyên mỗi người một cốc giấy nhỏ đang uống trà sữa, vị đại thiếu gia thiếu kiến thức sống này cũng có thắc mắc giống Lục Cảnh Nguyên: "Có thể ăn trước trả sau sao?"
Ôn Lê: "Không thể."
Lục Tây Kiêu: "Vậy cái này là?"
Ôn Lê: "Tôi với Lục Cảnh Nguyên ăn trộm đấy, anh có muốn không? Tôi trộm cho anh một cốc."
"Gâu gâu ~" Hắc Tướng Quân muốn.
Trước mặt trẻ con, Lục Tây Kiêu đã từ chối việc Ôn Lê trộm đồ siêu thị cho mình ăn.
Nhóc con vừa nghe Ôn Lê nói là đồ dùng thử miễn phí định chia sẻ cho tiểu ông nội uống, nghe thấy là trộm một cái, trà sữa trong miệng không dám nuốt xuống luôn.
Bỗng dưng biến thành kẻ trộm, nhóc con bị lương tâm cắn rứt nhìn tiểu ông nội đầy vẻ không biết phải làm sao.
Lục Tây Kiêu nghe là biết Ôn Lê đang trêu Lục Cảnh Nguyên.
Thế là vội vàng giải thích với nhóc con: "Không phải trộm đâu, chị trêu con thôi, là ăn trước trả sau, nếu siêu thị không cho phép, lát nữa tiểu ông nội có thể bồi thường gấp mười lần cho siêu thị."
Nhóc con lúc này mới yên tâm.
Ôn Lê lén lút xoay tấm biển "Dùng thử miễn phí" trên bàn dùng thử ra chỗ khác.
Để bảo vệ tâm hồn thuần khiết non nớt của nhóc con, khi thanh toán xong xuôi, Lục Tây Kiêu cầm cái cốc giấy nhỏ mà nhóc con cầm nãy giờ đưa cho nhân viên thu ngân, nói qua một chút, còn bảo nhân viên là đã uống hai cốc.
Nhân viên thu ngân thái độ cực tốt: "Cái này là dùng thử miễn phí thưa anh."
Hai ông cháu nghe xong, đồng thời nhìn về phía Ôn Lê.
Biểu cảm y hệt nhau, đến cả ánh mắt cũng chẳng khác là bao.
Ôn Lê như không có chuyện gì xảy ra, cầm gói khoai tây chiên đã thanh toán ra ăn.
Lục Tây Kiêu và Hắc Tướng Quân mất gần một tiếng đồng hồ mới tìm đủ đồ Giang Ứng Bạch yêu cầu, đầy ắp hai xe mua hàng, thanh toán hết mười mấy vạn, ở đây mà có bán thịt rồng chắc Giang Ứng Bạch cũng đòi mua.
"Giang Ứng Bạch cái thằng ngốc này, tốt nhất là cậu ta biết làm thật, nếu không tôi sẽ khiến cậu ta không thấy được mặt trăng tối nay." Ôn Lê rút điện thoại ra định trả tiền.
"Để anh." Lục Tây Kiêu nhanh hơn cô một bước thanh toán hóa đơn.
Đồ đạc sẽ có nhân viên giao tận nhà.
Ôn Lê và Lục Cảnh Nguyên mỗi người một món đồ ăn vặt vừa ăn vừa về nhà, Lục Tây Kiêu bế người che ô, thỉnh thoảng lại được nhóc con đút cho ăn, còn nhờ nhóc con mà ăn ké được khoai tây chiên trong tay Ôn Lê.
Giang Ứng Bạch ban đầu chỉ muốn trổ tài cho Ôn Lê xem, nhưng Lục Tây Kiêu đã bỏ tiền bỏ sức, cậu ta cũng chỉ đành giữ người lại ăn cơm.
Hai ông cháu cứ thế theo Ôn Lê chờ cơm ở phòng khách.
Ôn Lê cầm điện thoại lúc này mở loa ngoài một tin nhắn thoại.
Nghe giọng nam còn rất trẻ, phát âm tiếng Anh giọng Mỹ chuẩn đét: "Khi nào cậu đến? Tớ ra sân bay đón cậu nhé."
Sự vui mừng và hào hứng trong lời nói như muốn tràn ra khỏi màn hình. Lục Tây Kiêu không khỏi nhìn vào điện thoại trong tay Ôn Lê.
Ôn Lê không trả lời đối phương, đưa tay lấy chiếc laptop đang đặt trên bàn ra, lấy năm tấm vé ép dưới máy tính đưa cho Lục Tây Kiêu, nói: "Năm ngoái đã hứa với Lục Cảnh Nguyên rồi."
Lục Tây Kiêu nhận lấy vé, xem thời gian trên đó, rồi hỏi Ôn Lê: "Em định khi nào xuất phát?"
Ôn Lê vừa gõ chữ trả lời đối phương vừa nói với Lục Tây Kiêu: "Không có gì bất ngờ thì ngày kia, tôi cần đến làm quen sân đua và chuẩn bị trước trận đấu, nếu anh không rảnh thì có thể đợi đến ngày mười sáu dẫn Lục Cảnh Nguyên xem trận cuối cùng, chỗ ở thì không cần sắp xếp đâu, có thể ở chỗ tôi, cùng đi đến sân đua cho tiện."
Lục Tây Kiêu: "Anh rảnh, anh và Cảnh Nguyên ngày kia sẽ xuất phát cùng em, ngồi máy bay riêng của anh, còn có thể mang theo cả Hắc Tướng Quân nữa, anh chưa từng dẫn Cảnh Nguyên ra nước ngoài, cũng chưa từng dẫn thằng bé đi du lịch, đây là cơ hội hiếm có."
Thấy Ôn Lê không nói gì, Lục Tây Kiêu nhìn về phía nhà bếp, hỏi một câu: "Giang tiên sinh có đi không?"
Ôn Lê: "Ừm."
Lục Tây Kiêu không nói thêm gì nữa.
Bệnh mộng du của Ôn Lê đã khỏi từ lâu, nhưng Giang Ứng Bạch mãi chẳng thấy dọn đi, không biết xem xong trận đấu cậu ta sẽ rời đi hay lại theo Ôn Lê về đây ở tiếp...
Ôn Lê vốn tưởng lần này Giang Ứng Bạch lại làm trò hề, không ngờ cậu ta lại biết làm thật.
Cậu ta bận rộn trong bếp hơn hai tiếng đồng hồ một cách có trình tự.
Làm ra hơn hai mươi món ăn, cả món Trung lẫn món Tây.
Sắc hương vị đều đủ cả.
Ôn Lê nếm thử một miếng, nhìn Giang Ứng Bạch bằng ánh mắt như nhìn người lạ: "Em còn học nấu ăn tử tế cơ à? Học từ bao giờ thế?"
Giang Ứng Bạch cười ngây ngô, đáy mắt ẩn chứa vài phần thẹn thùng: "Thì... ba bốn năm trước, nhiều kỹ năng thì không lo chết đói mà, vả lại tục ngữ có câu, muốn nắm giữ trái tim người phụ nữ thì phải nắm giữ cái dạ dày của họ."
Động tác gắp thức ăn của Lục Tây Kiêu khựng lại, nhìn cậu ta.
Đề xuất Bí Ẩn: Hệ Thống Rút Thẻ Ngày Tận Thế
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay