Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 301: Giang Ứng Bạch: Hắn vả mặt em chính là đang vả vào mông chị đấy; Thân phận của Giang Ứng Bạch

Giang Ứng Bạch nôn đến mức mật xanh mật vàng cũng sắp ra hết rồi. Nôn xong, anh ta quẹt mặt một cái, cầm nửa chai rượu còn lại, khí thế không hề giảm sút mà gào lên với người đàn ông đang trầm mặc đối diện.

"Tới đây! Uống tiếp!"

Giang Ứng Bạch giọng thều thào, thở hồng hộc.

Thấy Lục Tây Kiêu cứ nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đang nắm chặt trong tay không nhúc nhích, Giang Ứng Bạch tưởng anh ta sợ, càng thêm hống hách khích tướng: "Không dám à? Có phải đàn ông không thế, bữa tiệc Hồng Môn Yến này ông đây đơn thương độc mã đến dự, anh mà nhận rén trước thì mất mặt lắm đấy."

Lục Tây Kiêu chậm rãi ngước mắt nhìn Giang Ứng Bạch đối diện, hơi thở lạnh lẽo trong chốc lát rồi trở lại bình lặng. Anh buông tay, điện thoại rơi xuống mặt bàn phát ra tiếng động khô khốc. Anh thu hồi ánh mắt, mặt không cảm xúc cầm ly rượu đầy trước mặt nốc cạn một hơi. Chất lỏng đỏ tươi thấm ướt đôi môi anh, càng làm cho đôi mắt đen kịt kia thêm phần u ám vô hồn.

Giang Ứng Bạch vội vàng theo kịp, nhưng chưa kịp uống hết một ly, Lục Tây Kiêu đối diện đã tự rót thêm một ly nữa, uống cạn trong vài ngụm rồi lại tiếp tục rót, tiếp tục uống, tiếp tục rót...

"Anh uống nhanh thế lát nữa không khớp số lượng thì đừng có trách tôi đấy nhé, là tự anh không đợi tôi đấy."

Đối diện không có phản ứng, cứ tự mình uống.

Thấy Lục Tây Kiêu không thèm để ý đến mình, Giang Ứng Bạch ợ một cái rõ dài, trong lòng thầm nghĩ, mình có nên theo tiếp không?

Muốn chuốc say gã này xem ra hơi khó.

Nhưng nếu mình thừa cơ nước đục thả câu thì chẳng đáng mặt nam nhi.

Ôn Lê vừa bước vào đại sảnh đã nghe thấy tiếng nôn mửa khoa trương của Giang Ứng Bạch truyền đến từ phía khu vực dùng bữa, cứ như mở van xả lũ, nôn không dứt. Vừa bước chân vào phòng ăn, Ôn Lê đã bị mùi chất nôn làm cho nhíu mày.

Mùi vị trong phòng ăn thực sự có chút buồn nôn.

Trên bàn ăn dài, Giang Ứng Bạch ngồi gần cửa đang ôm thùng rác nôn thốc nôn tháo, bên cạnh hai người bày đầy vỏ chai rượu rỗng, rốt cuộc là đã uống bao nhiêu vậy? Ôn Lê dời mắt từ đống vỏ chai sang người đàn ông, vô thanh vô tức chạm phải đôi mắt đen có vẻ bình thản của anh.

Đủ loại cảm xúc đan xen trong mắt anh, thâm trầm và phức tạp.

Hai người cứ thế nhìn nhau, nhất thời không nói nên lời.

Vì bị Giang Ứng Bạch dắt mũi nên trong lúc nóng lòng đã chất vấn Lục Tây Kiêu qua điện thoại, giờ biết mình trách lầm anh, Ôn Lê đối mặt với chính chủ có chút không tự nhiên. Lúc đó cô thực sự lo lắng, nhưng hoàn toàn tỉnh táo, nên dù là chất vấn nhưng giọng điệu thực ra không quá gắt, nhưng rõ ràng, hành động của cô đã gây ra tổn thương cho Lục Tây Kiêu lớn hơn nhiều so với dự tính.

Nhìn vào mắt Lục Tây Kiêu và cảm nhận cảm xúc của anh, Ôn Lê càng thấy áy náy. Dáng vẻ mượn rượu giải sầu rồi lộ ra vẻ yếu đuối của anh càng làm nổi bật hành động quá đáng của cô.

Trong điện thoại, Lục Tây Kiêu im lặng hồi lâu rồi mới giải thích với cô một câu: "Cậu ấy không sao, tôi chỉ mời cậu ấy ăn bữa cơm thôi."

Bàn tay đặt trên bàn của anh khẽ bóp lấy chân ly, ngồi đó, im lặng nhìn cô. Ôn Lê vì đuối lý nên mấy lần định dời mắt đi, nhưng chẳng hiểu sao lại không làm vậy.

Cả hai chăm chú nhìn đối phương.

Trong mắt dường như đều có lời muốn nói, nhưng đều không thốt ra, giữa bốn mắt nhìn nhau có một thứ tình cảm khó gọi tên đang lan tỏa.

Cả hai đều có chút thẫn thờ, ngay cả mùi hôi thối trong không khí cũng bị phớt lờ, tính mạng của Giang Ứng Bạch càng chẳng ai thèm đoái hoài.

Mãi cho đến khi Giang Ứng Bạch kiên cường tự mình nôn sạch sẽ.

Dưới cái nhìn của đôi mắt đen kia, Ôn Lê đột nhiên nhớ đến con thỏ bông màu tím phấn mà mình thấy khi tỉnh dậy trên giường anh lúc mộng du. Cô nhớ ra đó hình như là con gấu bông anh đã xin cô lần trước khi cô đi gắp thú ở trung tâm thương mại... Cảm giác kỳ lạ len lỏi vào lòng, nhịp tim lặng lẽ tăng tốc, sâu trong thâm tâm dường như có thứ gì đó đang hình thành, nhưng chưa kịp rõ ràng đã bị tiếng gào khóc của Giang Ứng Bạch làm cho tan biến.

"Oa oa oa... Chị Lê, cuối cùng chị cũng đến rồi."

Bầu không khí bị phá vỡ, Ôn Lê định thần lại, nhìn theo tiếng động.

Giang Ứng Bạch đã ngẩng mặt lên khỏi thùng rác, trưng ra khuôn mặt lem nhem nước mắt nước mũi nhìn cô.

Đặt cái thùng rác đầy ắp xuống, Giang Ứng Bạch chống tay vào bàn đứng dậy, đôi chân lảo đảo đi về phía Ôn Lê.

"Oa oa oa chị Lê..." Giang Ứng Bạch như tìm được người chống lưng, đi tới túm lấy vạt áo Ôn Lê, chỉ vào Lục Tây Kiêu mà dũng cảm tố cáo, "Hắn bắt nạt em, em là người của chị mà, hắn vả mặt em thế này, chẳng phải là đang vả vào mông chị sao."

Ôn Lê: "..."

Cái thằng ngu si làm mất mặt này.

"Chị Lê sao giờ chị mới đến, chị mà không đến là em nôn chết mất oa oa oa..." Giang Ứng Bạch tủi thân đến mức định tựa đầu vào vai Ôn Lê, giây tiếp theo đã bị cô hất văng ra.

"Còn không mau cút về."

Bị mắng, Giang Ứng Bạch càng tủi thân hơn, khóc lóc thút thít đi về, dáng vẻ lề mề chậm chạp. Ôn Lê vung chân, tung một cú đá ngang vào mông Giang Ứng Bạch, đá cho anh ta lảo đảo, trực tiếp giúp anh ta tăng tốc bằng vật lý.

"Chuyện tối nay là tôi hiểu lầm Lục tiên sinh rồi, hy vọng anh đừng để bụng." Ôn Lê nói với Lục Tây Kiêu một câu.

Lục Tây Kiêu nhìn cô, khóe môi khẽ động, nhưng chưa kịp nói gì thì Ôn Lê đã quay người đi theo Giang Ứng Bạch.

Ôn Lê mấy bước đã đuổi kịp Giang Ứng Bạch, bồi thêm cho anh ta một cước vào mông: "Về nhà mà đợi chết đi Giang Ứng Bạch!"

"Oa oa..." Giang Ứng Bạch ôm mông càng đi càng nhanh.

Lục Tây Kiêu nhìn chằm chằm ra cửa, nghe tiếng hai người đùa giỡn bên ngoài, anh nâng ly rượu lên uống cạn, dùng lực đặt ly xuống bàn. Ly rượu vang không chịu nổi lực ép đã vỡ tan, vài mảnh kính vỡ rơi trúng tay anh.

"Gâu~"

Hắc Tướng Quân đang chơi với nhóc con ở phòng khách sủa nhẹ một tiếng với Ôn Lê, báo rằng mình sẽ về muộn một chút, nhưng Ôn Lê đang mải đuổi theo đá Giang Ứng Bạch nên chẳng rảnh mà để ý đến nó.

Nghĩ đến dáng vẻ bị mình trách lầm đầy tổn thương của Lục Tây Kiêu, Ôn Lê đem sự áy náy đó chuyển hóa thành cơn giận trút lên đầu Giang Ứng Bạch, đá anh ta suốt dọc đường về nhà.

Ôn Lê đóng sầm cửa lại, một tiếng "rầm" vang dội khiến cả căn biệt thự cũng phải rung chuyển. Cô tức nổ đom đóm mắt: "Giang Ứng Bạch, cái mồm và cái não của cậu có dùng được không hả?! Không dùng được thì đem đi cho chó ăn đi, cậu là muốn tôi với Lục Tây Kiêu đánh nhau một trận sống chết có đúng không?! Điện thoại đang yên đang lành sao lại tắt máy? Đây cũng là cố ý đúng không?"

Ôn Lê càng nói càng giận, vớ lấy cái gối tựa trên sofa ném thẳng vào người Giang Ứng Bạch đang né tránh cô.

"Chị Lê, em thực sự gặp nguy hiểm, mà còn là cực kỳ nguy hiểm nữa. Điện thoại em hết pin nên sập nguồn thôi. Chị Lê chị đừng để hắn lừa, chị có biết hắn định làm gì em không?" Giang Ứng Bạch ôm cái mông bị đá đau, vẻ mặt đầy nhục nhã.

Ôn Lê: "Cậu nếu không muốn bị tôi trói lại đem sang cho Lục Tây Kiêu hả giận thì tốt nhất nên nói cho ra ngô ra khoai, đưa ra bằng chứng đi."

"Chị Lê chị đừng nói thế, em nghe mà sợ. Cái gã đó, hắn... hắn căn bản không phải con người." Giang Ứng Bạch ôm chặt lấy mình, dáng vẻ như vừa bị xâm hại, "Chị có nhớ em từng nói về tin đồn hắn là người đồng tính không, đó không phải tin đồn đâu, là thật đấy. Cái tên biến thái đó hắn nhìn trúng em rồi, muốn chuốc say em để... để..." Giang Ứng Bạch khó mở lời, "Oa oa oa... Chị Lê chị không biết em đã sợ thế nào đâu, cả một phòng toàn người của hắn, ngay cả Hắc Tướng Quân cũng không giúp em, em suýt chút nữa là bị hắn... bị hắn..."

Ôn Lê cố nén ý định bê cả cái bàn đá cẩm thạch lên đập chết Giang Ứng Bạch, ánh mắt cô lạnh lẽo: "Cái thằng ngu Trình Hào đó nhập vào người cậu rồi à?"

Mẹ kiếp, thằng này còn biết ảo tưởng hơn cả thằng ngu Trình Hào kia nữa.

Ôn Lê: "Cậu làm mất mặt mình thì thôi đi còn làm mất mặt tôi. Cậu làm ghê tởm bản thân thì thôi đi còn làm ghê tởm cả anh ta nữa. Giang Ứng Bạch, ngày nào đó cậu mà chết, não nhất định đừng có hỏa táng, hãy hiến tặng cho quốc gia. Tin tôi đi, chỉ cần họ nghiên cứu xong, não của cậu chắc chắn sẽ được trưng bày trong bảo tàng. Tôi sẽ ghi chú thông tin cá nhân của cậu lên đó, kẻo họ lại tưởng đó là não của sinh vật giả tưởng nào đó rồi xếp vào mục động vật."

"Chị Lê em nói thật mà, cái tên biến thái đó..."

"Biến cái đầu cha cậu ấy, cậu dùng con mắt nào nhìn ra anh ta là đồng tính hả? Cậu có đồng tính thì anh ta cũng không bao giờ đồng tính!"

Giang Ứng Bạch chớp chớp mắt: "Chị Lê chị xác thực rồi à? Xác thực kiểu gì thế? Thế là em hiểu lầm hắn rồi?"

Ôn Lê: "Đồ đần."

Trong phòng ăn yên tĩnh lạ thường.

Lục Kỳ vội vã xuất hiện.

"Ngũ Gia, thông tin của Giang Ứng Bạch đã... đã tra được rồi."

Lục Kỳ cầm một phong bì tài liệu, đáy mắt viết đầy sự kinh ngạc, có chút không thể bình tĩnh: "Cái... cái thằng đó, hắn... hắn thế mà lại là hacker hàng đầu Sean, đại lão đứng đầu giới hacker được công nhận, kỹ thuật biến hóa khôn lường nhất. Trong giới hacker địa vị chỉ đứng sau Bố già (Godfather), có thể nói là dưới một người trên vạn người. Tôi đã bảo sao thằng này lại kiêu ngạo thế, tuổi nhỏ vậy mà đã có thành tựu này, cũng khó trách. Hắn còn làm việc cho quốc gia, chiến tích lẫy lừng, hèn gì thông tin của hắn khó tra thế, hóa ra toàn bộ đều được mã hóa."

Cũng là người trong giới hacker, cái tên Sean đối với Lục Kỳ như sấm bên tai, thành tựu lại càng không dám mơ tới.

Trong mắt mọi người, Sean là một kẻ xâm nhập lạnh lùng quyết đoán, thế giới trong mắt Sean không có bí mật, chỉ cần hắn muốn thì không có mã code nào hắn không phá được, là người duy nhất được công nhận có thể sánh ngang với Bố già.

Lục Kỳ vốn sùng bái Bố già cũng hoàn toàn công nhận Sean.

Mà một đại lão như vậy, ngoài đời thực lại vừa mới trưởng thành.

Vì tuổi tác nên Lục Kỳ ban đầu còn ôm hy vọng mong manh, nhưng thực tế đã giáng cho anh ta một đòn đau đớn, thông tin không thể sai được.

Địa vị của Bố già trong giới hacker là không thể lay chuyển, nhưng trong lòng Lục Kỳ, so với một Bố già quá mức bí ẩn thì Sean có sức hút cá nhân hơn nhiều.

Sean trong lòng Lục Kỳ luôn có một bóng lưng đẹp trai ngút trời, nhưng chỉ vài phút trước, bóng lưng đó đã quay lại, và mang khuôn mặt của cái thằng mồm thối Giang Ứng Bạch!

Lục Kỳ thừa nhận Giang Ứng Bạch đẹp trai, nhưng... cứ nghĩ đến cái mồm thối và thân phận ngoài đời thực của anh ta, Lục Kỳ không thể nào chấp nhận nổi, hình tượng sụp đổ, vỡ vụn thành tro bụi.

Cái sự khác biệt giữa trên mạng và ngoài đời này thật sự là quá quá quá lớn rồi!

Đánh chết Lục Kỳ cũng không ngờ tới, cái thằng mất lịch sự, vô giáo dục dám tranh giành người yêu với Ngũ Gia nhà anh ta, cái mồm thối như có người chết bên trong lại chính là đại lão, là tiền bối mà anh ta hằng kính trọng.

Nếu có thể, Lục Kỳ muốn xóa sạch đoạn ký ức này.

Nếu có thể quay lại mười phút trước, đánh chết anh ta cũng không thèm mở cái phong bì tài liệu này ra.

Tiền bối Sean của anh ta suốt năm năm qua, anh ta đã tận mắt chứng kiến sự trưởng thành của Sean, tình cảm năm năm trời đấy, thế mà bị Giang Ứng Bạch làm cho tan nát chỉ trong một sớm một chiều.

Lục Kỳ khóc ròng: Giang Ứng Bạch! Cậu ác lắm!

Lục Kỳ đang chìm đắm trong đau thương lắc đầu: "Thế mà lại là một thiên tài hacker, hèn gì cô Ôn lại thích..."

Sau khi nhận ra mình vừa nói gì, Lục Kỳ sợ hãi định thần lại.

Rất tốt, nỗi buồn biến mất rồi.

Cách tốt nhất để chữa lành cảm xúc chính là phương pháp thay thế.

Giờ đây nỗi buồn của anh ta đã được thay thế thành công bằng sự sợ hãi.

Lục Kỳ nhìn người đàn ông đang ngồi đó từ đầu đến cuối không có chút phản ứng nào, căng thẳng đến mức nuốt nước miếng ực một cái.

Thấy người đàn ông dường như không nghe thấy mình nói gì, Lục Kỳ thầm thở phào nhẹ nhõm, vừa định thả lỏng thì người đàn ông đột nhiên ngước mắt lên.

Chạm phải ánh mắt đáng sợ của anh, Lục Kỳ suýt chút nữa thì đột tử tại chỗ.

Lục Kỳ vắt chân lên cổ mà chạy.

Ánh mắt Lục Tây Kiêu rơi vào phong bì tài liệu mà Lục Kỳ để lại.

Xem ra, lần Ôn Nhan đạo nhái Grey, chuyện máy tính công ty gặp trục trặc là thật, là do Giang Ứng Bạch làm. Ôn Thị và Lâm Thị sụp đổ cũng đều là do bàn tay của Giang Ứng Bạch.

_

Kết quả vòng sơ loại cuộc thi toán học toàn cầu đã được công bố vào ngày hôm nay.

Đề xuất Trọng Sinh: Đêm Trừ Tịch Cả Nhà Ép Ta Đưa Tiền, Ta Tiễn Bọn Họ Ra Hỏa Táng Trường
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện