Đám vệ sĩ bên ngoài tòa nhà vốn không dám manh động, ngay khi nghe thấy tiếng động và nhận được lệnh, họ đồng loạt xông vào trong.
Tiếng động cơ gầm rú vang dội cả con đường.
Chiếc Maybach như một tia chớp đen đột ngột xuất hiện, nhanh đến mức tưởng như hiện ra từ hư không. Xe được lái với công suất tối đa, mang theo tiếng gió và tiếng vang, một cú nhấn ga bay vọt qua các bậc thang, như một mãnh thú thoát khỏi lồng sắt. Trước khi mọi người kịp phản ứng, nó đã gầm thét lao vào sảnh lớn trước cả đám vệ sĩ.
Khoảnh khắc Hắc Tướng Quân vồ ngã Ôn Nhan, Lục Võ đã hành động, Ôn Minh cũng hành động. Tiếng súng vang lên, viên đạn xuyên qua cơ thể, máu tươi bắn tung tóe, tiếng khóc của Lục Cảnh Nguyên cũng đột ngột dừng lại.
Lục Tây Kiêu đang nhìn chằm chằm vào màn hình, đồng tử đột ngột co rụt lại dữ dội.
Ôn Nhan thấy vậy, bộc phát toàn bộ sức lực bất chấp tất cả ngồi dậy từ dưới đất, điên cuồng định nổ phát súng thứ hai.
Trong ngàn cân treo sợi tóc, chiếc Maybach đen với khí thế không gì cản nổi lao vào, tiếng lốp xe ma sát với mặt đất chói tai vô cùng, để lại những vệt bánh xe sâu hoắm. Chiếc Maybach thực hiện một cú xoay đuôi drift cực hạn tránh né cột đá vướng víu, một lưỡi dao hình vòng cung từ cửa sổ xe phóng ra, bay thẳng về phía Ôn Nhan.
Hàn quang lóe lên.
Lưỡi dao vòng cung lướt qua cổ tay Ôn Nhan một vòng, máu bắn tung tóe. Dưới sự gia trì của lực đạo khủng khiếp, lưỡi dao sắc lẹm đã chém đứt lìa một bên cổ tay của Ôn Nhan. Tiếng súng vẫn vang lên, nhưng viên đạn đã lệch khỏi quỹ đạo, bắn xuống sàn nhà.
Khẩu súng rơi xuống đất, trên đó vẫn còn bám lấy một bàn tay người.
Máu tươi che mờ một bên mắt của Hắc Tướng Quân. Con chó chưa từng cắn người, chưa từng làm hại ai như Hắc Tướng Quân vốn dĩ chỉ cắn áo Ôn Nhan để lôi kéo, nhưng sau khi Ôn Nhan nổ súng về phía Lục Cảnh Nguyên, nó đã lao theo lưỡi dao bay mà cắn thẳng vào Ôn Nhan. Ôn Nhan vừa bị đứt tay vừa bị cắn đau đến mức ngất xỉu tại chỗ.
Mọi chuyện xảy ra nhanh như điện xẹt, nhanh đến mức tiếng hét thậm chí còn chưa kịp dứt, đám vệ sĩ áo đen cũng mới vừa xông vào.
Xe còn chưa dừng hẳn, Ôn Lê đã lao ra khỏi xe.
Lục Võ lúc này cũng lật Ôn Minh đang đè trên người Lục Cảnh Nguyên ra.
Ôn Minh không bị thương và ở gần hơn đã nhanh chân hơn cả Lục Võ, ngay trước khi Ôn Nhan bóp cò đã lao đến bên cạnh Lục Cảnh Nguyên, bế thốc cậu bé lên và nhanh chóng xoay người đỡ đạn thay.
Ôn Lê nhanh hơn Lục Võ một bước bế Lục Cảnh Nguyên lên.
Sau lưng Lục Cảnh Nguyên là một mảng máu lớn. Lục Võ lúc này vẫn còn hy vọng, đó có lẽ là máu của Ôn Minh, tuy nhiên nhóc con nhắm nghiền mắt bất động, nhìn kỹ lại, một lỗ máu hiện ra dưới lớp áo dày đang không ngừng trào máu ra ngoài.
Viên đạn xuyên qua cơ thể Ôn Minh, bắn vào trong người Lục Cảnh Nguyên. Ôn Lê dù đã cố hết sức nhưng vẫn chậm một bước.
Vẫn còn nhịp thở.
Ôn Lê nhanh chóng kiểm tra vết thương của Lục Cảnh Nguyên, không khỏi nhíu mày, cô nói cực nhanh với Lục Võ một câu: "Đến bệnh viện."
Sau đó bế Lục Cảnh Nguyên sải bước về phía xe.
Hắc Tướng Quân thông minh đã nhảy lên xe trước Ôn Lê một bước.
Chiếc Maybach đen lại một lần nữa lao ra khỏi tòa nhà.
Ôn Lê vừa lái xe vừa gọi điện cho Lục Tây Kiêu.
"... Cảnh Nguyên thế nào rồi?"
Giọng Lục Tây Kiêu hơi run rẩy.
Rất rõ ràng.
Ôn Lê cũng nghe ra được.
Ôn Lê vô cùng bình tĩnh, không nói nhảm mà thuật lại rõ ràng tình trạng của Lục Cảnh Nguyên: "Trúng một phát đạn, chỗ hiểm, viên đạn rất có thể đã bắn vào phổi, phải phẫu thuật ngay lập tức. Mở đường đi."
"Được."
Giọng Lục Tây Kiêu không còn giữ được vẻ bình thản, rõ ràng là đã mất đi sự điềm tĩnh, chắc chắn lúc này anh còn đang rất sợ hãi.
Không biết vì tâm lý gì, như ma xui quỷ khiến, Ôn Lê nói thêm với anh một câu: "Lục Cảnh Nguyên sẽ không sao đâu."
Giọng điệu khẳng định của cô giống như một lời hứa hẹn.
Lục Tây Kiêu yên tâm hơn nhiều: "Ừ."
Mùi máu tanh nồng nặc trong khoang xe.
Tốc độ xe quá nhanh, nhóc con được đặt trên ghế phụ bị xóc nảy, Hắc Tướng Quân ở trước ghế dùng hai chân trước giữ lấy cơ thể nhỏ bé của nhóc con, ngăn không cho cậu bé bị ngã xuống.
Ôn Lê: "Hắc Tướng Quân, sao rồi?"
Hắc Tướng Quân quay đầu nhìn Ôn Lê: "Gâu~"
Ôn Lê nhìn con chó đầy máu trên mặt.
Dưới đáy mắt thờ ơ trào dâng sát ý—— Ôn Nhan!
Dưới sự sắp xếp của Lục Tây Kiêu, chiếc Maybach đen lao đi vun vút như gió, chưa đầy hai mươi phút đã đến bệnh viện.
Viện trưởng Quách Tư Minh đã đợi sẵn, Lục Cảnh Nguyên được đưa vào phòng cấp cứu với tốc độ nhanh nhất.
Tiếng bước chân vang lên, từ xa tiến lại gần, rất nhanh và cũng rất gấp. Ôn Lê đang ngồi xổm kiểm tra vết thương cho Hắc Tướng Quân ngẩng đầu nhìn lên, thấy Lục Tây Kiêu đang sải bước chạy tới, cách một khoảng xa Ôn Lê cũng có thể nhìn thấy vẻ lo lắng trên mặt anh.
Không ngờ anh lại từ Ma Đô quay về nhanh đến thế.
Ôn Lê buông Hắc Tướng Quân ra, đứng dậy từ dưới đất.
"Cảnh Nguyên sao rồi?"
Lục Tây Kiêu nhanh chóng đi đến trước mặt Ôn Lê, nhìn thoáng qua phòng cấp cứu, sau đó mới nhìn về phía Ôn Lê, ánh mắt đầy vẻ căng thẳng.
Viện trưởng Quách Tư Minh: "Vừa mới đưa vào, vẫn chưa biết tình hình thế nào."
Lục Kỳ lúc này nhận được một cuộc điện thoại, nghe xong lập tức báo cáo với Lục Tây Kiêu: "Bác sĩ Lộ Dự không chịu tiết lộ hành tung của Dawn, anh ta nói Dawn không thể làm ca phẫu thuật này, bản thân bác sĩ Lộ Dự cũng không muốn ra mặt làm ca phẫu thuật này, nói cho dù chúng ta có trói anh ta vào phòng phẫu thuật, anh ta cũng sẽ không làm."
Lục Tây Kiêu lo lắng Lục Cảnh Nguyên bị thương, để chuẩn bị vẹn toàn nên ngay sau khi sự việc xảy ra anh đã phái người điều tra hành tung của Lộ Dự và bắt người về, không ngờ Lục Cảnh Nguyên lại thật sự gặp chuyện.
Lục Tây Kiêu: "Còn bao lâu nữa thì đến?"
Lục Kỳ: "Khoảng hai mươi phút nữa."
Lục Tây Kiêu lộ vẻ hung ác: "Không làm thì cứ lấy súng gí vào đầu bắt làm!"
Ôn Lê nghe vậy, hỏi anh: "Anh bắt Lộ Dự à?"
Lục Tây Kiêu nói với cô: "Tôi cũng là để đề phòng vạn nhất."
Anh chợt nhớ ra điều gì đó, vội hỏi Ôn Lê: "Ôn Lê, cô và Lộ Dự giao tình thế nào? Có thể giúp tôi nói với anh ta một tiếng, bảo anh ta phẫu thuật cho Cảnh Nguyên được không."
Ôn Lê còn chưa kịp đáp lời.
Cửa phòng cấp cứu lúc này mở ra, bác sĩ tháo khẩu trang, nhanh chóng giải thích tình hình: "Tình trạng bệnh nhân không mấy lạc quan, viên đạn bắn vào phổi, nội tạng xuất huyết rất nghiêm trọng, đứa trẻ còn quá nhỏ, vết thương nặng thế này e là khó mà trụ vững qua ca phẫu thuật, người nhà mau ký tên vào bản cam kết phẫu thuật đi, ngoài ra... thông báo tình trạng nguy kịch cũng ký luôn một thể, phẫu thuật ngay lập tức." Bác sĩ vừa lấy hết can đảm nói, vừa cẩn thận quan sát phản ứng của Lục Tây Kiêu.
Thân hình Lục Tây Kiêu như lảo đảo một chút, cả gương mặt trong khoảnh khắc mất sạch sắc máu. Đây là lần đầu tiên Ôn Lê nhìn thấy vẻ hoảng hốt trong mắt anh, cùng với đó là sự bất lực, gần như không thể kìm nén được.
Lục Tây Kiêu cố gắng ổn định tâm thần, hỏi bác sĩ chính: "... Nếu là Lộ Dự, ca phẫu thuật này có bao nhiêu phần trăm thành công?"
Không đợi bác sĩ chính trả lời.
Ôn Lê lên tiếng nói một câu: "Không cần đợi Lộ Dự nữa đâu."
Câu nói vừa thốt ra, tất cả mọi người đều nhìn về phía cô.
Trong mắt đầy vẻ khó hiểu.
Lục Tây Kiêu đang định hỏi gì đó.
Nghe thấy Ôn Lê lại lên tiếng: "Tôi là Dawn. Ca phẫu thuật này để tôi làm, tỉ lệ thành công là một trăm phần trăm."
Lục Tây Kiêu nhìn Ôn Lê, ánh mắt đầy vẻ chấn kinh.
Lục Kỳ thốt lên kinh ngạc: "Cái gì?"
Mọi người nghe xong, nhất thời mỗi người một vẻ mặt khác nhau.
Nếu không phải vì Lục Tây Kiêu và các viện trưởng, phó viện trưởng đang ở đây, bác sĩ chính chắc chắn đã giáo huấn cho Ôn Lê một trận vì tội phá rối rồi.
Đề xuất Cổ Đại: Trọng Sinh Rồi, Ta Cùng Tiểu Sư Muội Hoán Đổi Sư Tôn
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay