Ôn Nhan hai tay ôm chăn trước ngực, rúc vào đầu giường vùi mặt khóc lóc thảm thiết, cô ta để lộ vai và lưng trần, còn Ôn Minh thì đang ngủ ngay bên cạnh cô ta, dưới đất vương vãi quần áo của hai người.
Cảnh tượng này, không cần nghĩ cũng biết đã xảy ra chuyện gì.
Cảnh tượng hoang đường khiến Lâm Vân không kịp phản ứng.
"Chuyện gì thế này?"
Ôn Bách Tường lướt qua vợ, sải bước vào phòng.
Vừa bận rộn suốt một đêm trắng từ công ty về nhà, Ôn Bách Tường vốn đã không tỉnh táo, lúc này trực tiếp bị tình cảnh trước mắt làm cho đứng hình, nhất thời quên cả phản ứng.
"Bố..."
Tiếng gọi đầy bất lực và sợ hãi của Ôn Nhan đã đánh thức Ôn Bách Tường.
Ôn Minh đang ngủ say cũng vì tiếng gọi này mà lờ mờ tỉnh dậy.
Ôn Minh ấn vào thái dương đau nhức, mở mắt ra thấy môi trường xa lạ, chưa kịp nhìn kỹ nghĩ kỹ, nghe thấy tiếng khóc anh theo bản năng nhìn sang, thấy Ôn Nhan, anh trước tiên là phản cảm, sau đó nhanh chóng phát hiện ra điều bất thường, đang định nhìn sang chỗ khác thì khựng lại, nhìn chằm chằm Ôn Nhan đang để trần vai ôm chăn khóc, sững sờ vài giây rồi cả người tỉnh hẳn.
Ôn Minh bật dậy, không thể tin nổi nhìn Ôn Nhan và chính mình, anh như bị sét đánh, nhận ra dưới lớp chăn mình không một mảnh vải che thân, Ôn Minh vừa kinh ngạc vừa hoảng loạn, anh suýt chút nữa đã lật chăn cứ thế chạy xuống giường, lúng túng mất hai giây sau đó như sực tỉnh, vội vàng và thảm hại nhặt quần áo của mình dưới đất cuống cuồng mặc vào người.
Lâm Vân và Ôn Tâm ở cửa sợ hãi vội vàng quay lưng đi.
Hoàn hồn lại, Ôn Bách Tường nhìn Ôn Nhan đang khóc lóc thảm thiết, nổi trận lôi đình, máu dồn lên não: "Ôn Minh! Con điên rồi hả! Con đã làm cái gì thế này?! Nó là em gái con mà!"
Ôn Bách Tường chưa bao giờ phẫn nộ đến thế.
Ôn Minh luống cuống mặc quần áo vào, không kịp chỉnh đè lại đã tránh xa mép giường, nghe thấy sự chất vấn của bố anh không cần suy nghĩ mà buông lời phủ nhận: "Con không có! Con không có..."
Anh ngay cả giày cũng không kịp xỏ, chân trần đứng trên sàn nhà, sắc mặt vô cùng khó coi, anh nhìn người cha đang thịnh nộ rồi lại nhìn Ôn Nhan, khi thấy dáng vẻ đó của Ôn Nhan, dù tin rằng mình chưa từng làm gì nhưng Ôn Minh vẫn không thể kìm nén được cảm giác buồn nôn sinh lý, từng đợt nôn nao trào lên.
Anh cố gắng nhớ lại tối qua, nhưng chỉ có ký ức trước khi rời khách sạn lên xe, sau đó thì không nhớ được một chút nào.
"Sự thật bày ra trước mắt, con còn gì để biện minh nữa, con rượu vào loạn tính rồi, con, con đúng là súc sinh!"
Ôn Bách Tường giận quá định tát Ôn Minh một cái.
Nhưng bị Ôn Minh bắt lấy cổ tay.
"Con đã nói là con không có!" Ôn Minh xoay người buông tay bố ra, nhanh chóng đi tới trước giường, anh cố nén cơn buồn nôn muốn nôn mửa ép hỏi Ôn Nhan trên giường: "Cô đã làm gì tôi? Tối qua đã xảy ra chuyện gì? Tại sao tôi lại ở trong phòng của cô? Tối qua tôi chưa say đến mức bất tỉnh nhân sự, cô hạ thuốc tôi đúng không? Cô hạ thuốc gì? Nói đi!"
So với Ôn Nhan, chuyện này dường như kích động Ôn Minh lớn hơn, cảm xúc hiếm khi kích động, thậm chí có chút mất kiểm soát, khuôn mặt vốn luôn quản lý biểu cảm rất tốt nay hơi vặn vẹo, có thể thấy vài phần dữ tợn.
Một loạt câu hỏi dồn dập khiến Ôn Nhan vốn đã hoảng sợ và tổn thương càng thêm sợ hãi, cô ta run rẩy, càng ôm chặt chăn hơn, chỉ biết khóc lóc và lắc đầu.
Ôn Minh kích động tiến lại gần thêm một bước: "Cô đừng có giả vờ vô tội trước mặt tôi, tôi bảo cô nói đi, tôi biết là do cô giở trò!"
Lâm Vân lúc này đi tới trước giường, sắc mặt không mấy tốt đẹp nói với Ôn Nhan: "Ôn Nhan, Minh nếu thực sự say đến mức bất tỉnh nhân sự thì nó làm sao làm gì được cô, nó mà không say thì càng không thể làm gì cô được. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì tốt nhất cô nên nói cho rõ ràng, chuyện này liên quan đến danh dự của Ôn gia và Minh, cô làm thế này là hại Minh cả đời đấy."
Đối mặt với sự công kích của hai người, Ôn Nhan buộc phải ngẩng mặt lên lần nữa, vừa khóc vừa kể lại: "... Em, tối qua em tâm trạng không tốt, ở trong phòng uống rượu, uống xong thì lên giường đi ngủ, vừa tỉnh dậy thì đã..." Cô ta cố gắng nhớ lại, đau khổ lắc đầu: "Những chuyện khác em hoàn toàn không nhớ gì cả, em cũng không biết tại sao lại thành ra thế này hu hu hu..."
"Ôn Nhan!" Ôn Minh giận dữ tột độ, anh cực lực kiềm chế bản thân, nghiến răng nhìn chằm chằm Ôn Nhan nói: "Tôi chỉ cho cô một cơ hội duy nhất, không muốn chết thì nói thật cho tôi!"
"Em thực sự không nhớ gì cả, em cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại thành ra thế này..." Ôn Nhan bị ép đến mức bịt tai lại, dáng vẻ sụp đổ như không thể chấp nhận nổi hiện thực.
Ôn Minh trong lúc nóng giận trực tiếp ra tay lôi kéo Ôn Nhan trên giường, túm lấy một cánh tay Ôn Nhan bất chấp tất cả lôi từ góc giường ra ngoài: "Đi bệnh viện với tôi."
Ôn Nhan chết sống ôm chặt lấy chăn trước ngực, liều mạng vùng vẫy khóc lớn: "Bố, bố ơi con không muốn sống nữa, con không muốn sống nữa..."
Nghe tiếng kêu gào thê lương tuyệt vọng của Ôn Nhan, Ôn Bách Tường cũng chỉ có thể tiến lên ngăn cản: "Ôn Minh! Con đang làm cái gì thế!"
Dưới sự giúp đỡ của bố, Ôn Nhan thành công thoát ra, nửa cánh tay đều bị kéo đỏ ửng, cô ta hoảng sợ rụt vào trong chăn.
Ôn Minh: "Tôi có làm gì cô ta hay không đến bệnh viện kiểm tra là biết ngay, nhất định phải đi, cô ta không cần mặt mũi nhưng tôi cần."
Anh nói xong định ra tay lần nữa.
Ôn Nhan sợ hãi liều mạng lùi về phía sau, kinh hoàng gọi bố.
"Đủ rồi!" Ôn Bách Tường chắn giữa hai người, quát Ôn Minh: "Con thấy chuyện còn chưa đủ mất mặt sao mà còn muốn làm rùm beng lên cho thiên hạ biết để ép chết nó mới thôi hả?! Con đã làm gì còn chưa đủ rõ ràng sao?" Ôn Bách Tường khí huyết không ngừng dâng trào, bị kích động đến mức đầu óc choáng váng, mặt đỏ gay như gan lợn.
Ôn Bách Tường cũng hy vọng chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng sự thật bày ra trước mắt, đây chính là Ôn Minh rượu vào loạn tính.
Ôn Minh nắm chặt nắm đấm: "Con đã nói là con không có!"
Lâm Vân nhìn Ôn Nhan, khuyên nhủ chồng: "Minh làm đúng đấy, cứ đến bệnh viện kiểm tra đi, chuyện này không chỉ liên quan đến sự trong sạch của Minh mà còn liên quan đến của Ôn Nhan nữa. Minh nếu thực sự làm mà chết cũng không thừa nhận thì nó cũng chẳng đề nghị đi bệnh viện làm gì, kẻ có tật mới giật mình sợ đi bệnh viện. Chuyện này mà không tra cho rõ thì sẽ hủy hoại cả đời Minh và Ôn Nhan đấy."
Ôn Nhan đang vùi mặt khóc lúc này không muốn chấp nhận nói: "Không cần đi bệnh viện, có xảy ra chuyện hay không... tự em rõ nhất... Chuyện mất mặt thế này nếu truyền ra ngoài, em thực sự không còn mặt mũi nào mà sống tiếp nữa... Anh, anh tha cho em đi hu hu..."
Nghe lời Ôn Nhan nói, Ôn Minh tức đến phát run, đối với chuyện tối qua hoàn toàn không có ấn tượng gì anh cũng lại một lần nữa thoáng qua tia hoảng loạn, anh tuy cực kỳ nghi ngờ là do Ôn Nhan giở trò, nhưng anh quá sợ hãi, sợ hãi nếu mình thực sự cùng Ôn Nhan...
Nhìn dáng vẻ không thể chấp nhận nổi, sắc mặt trắng bệch của Ôn Minh, trong lòng Ôn Nhan dâng lên khoái cảm trả thù, suýt chút nữa thì bật cười.
Thiếu phu nhân nhà họ Lục không làm được, vậy cô ta sẽ làm Thiếu phu nhân nhà họ Ôn, dù Ôn gia có phá sản thì lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa, hơn nữa, Ôn Minh ngoại trừ gia thế không bằng Lục Tử Thừa ra thì những thứ khác đều không tệ, mạnh hơn quá nhiều người.
Quan trọng hơn, đây là cách trả thù Ôn Minh sảng khoái nhất, hả giận nhất cũng là tàn nhẫn nhất. Chẳng phải ai cũng muốn đuổi cô ta đi sao? Lâm Vân, Ôn Tâm, cô ta cứ muốn bám lấy Ôn gia cả đời đấy. Đều không muốn cho cô ta sống tốt, vậy thì đều đừng hòng sống tốt.
Ôn Minh, anh hủy hoại tất cả của tôi, tôi sẽ hủy hoại cả đời anh!
Ôn Nhan cảm thấy thế này vẫn chưa đủ, còn xa mới đủ.
"Gâu ~" Ở cửa phòng ngủ, Hắc Tướng Quân thò cái đầu lông xù lớn vào, xem náo nhiệt cũng khá lâu rồi.
Tiếng chó sủa không quá lớn thành công khiến Ôn Bách Tường và những người khác nhìn sang, liền thấy Ôn Lê không biết đã đứng ở cửa phòng từ bao giờ, một người một chó thong thả xem kịch hay.
Nhìn nụ cười như có như không nơi khóe miệng Ôn Lê, trong lòng Ôn Bách Tường không khỏi nảy sinh suy đoán, sau một hồi suy nghĩ ông không nhịn được tiến về phía Ôn Lê hai bước lớn.
Hỏi: "Chuyện này, có liên quan gì đến con không?"
Đề xuất Huyền Huyễn: Mang Theo Hệ Thống Gia Viên Xuyên Đến Tiên Giới
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay