Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 251: Lục Tử Thừa biết sự thật: Ôn Minh chúng ta không còn là bạn bè nữa; Ôn Minh: Cậu đúng là hạ đẳng

"... Cậu muốn nói gì?" Lục Tử Thừa cầm điện thoại ngồi dậy, giọng điệu mang vài phần kháng cự lạnh nhạt và không vui.

Ôn Minh nghe qua là biết Lục Tử Thừa bị Ôn Nhan che mắt không hề nhẹ, thế nên không nói nhảm nữa, đi thẳng vào vấn đề: "Chú ruột của cậu, Lục Tây Kiêu, mới chính là mục tiêu của Ôn Nhan."

Nghe thấy lời Ôn Minh nói, toàn bộ động tác của Lục Tử Thừa đang nhắm mắt dùng một tay xoa gáy đau nhức bỗng khựng lại, rồi từ từ mở mắt ra: "Cậu có ý gì?"

"Xem ra cô ta đúng là chưa thú nhận với cậu, vậy thì cậu vẫn còn cứu được." Ít nhất không phải là sự thật nửa thật nửa giả của Ôn Nhan cộng thêm vài giọt nước mắt khiến Lục Tử Thừa tin tưởng và chấp nhận việc Ôn Nhan trước đây chỉ là ngưỡng mộ kẻ mạnh đối với Lục Tây Kiêu, còn bây giờ đối với anh mới là chân ái.

Ôn Minh: "Cậu nghe cho kỹ đây, Ôn Nhan từ trước khi vào đại học đã nhắm Lục Tây Kiêu làm mục tiêu rồi. Cô ta học thiết kế trang sức để vào Lục thị làm thiết kế sư, ăn cắp bản thiết kế của Tiểu Lê mượn quan hệ của cậu để trở thành thiết kế sư trưởng, tất cả mọi thứ đều là để tiếp cận Lục Tây Kiêu. Còn cậu, Lục Tử Thừa, chỉ là lựa chọn thay thế thứ hai sau khi cô ta buộc phải từ bỏ Lục Tây Kiêu thôi. Cô ta đối với cậu từ đầu đến cuối chỉ có lợi dụng, lừa dối và tính kế."

"Tôi cũng mới biết chuyện này từ miệng vợ của bố tôi vào sáng hôm kia, chuyện này ở nhà tôi chẳng phải bí mật gì, thế nên tôi mới bắt Ôn Nhan rời xa cậu. Nhưng giờ xem ra cô ta không những không ngoan ngoãn làm theo mà còn biến tướng hơn, không từ thủ đoạn chó cùng rứt dậu mà dỗ dành khiến cậu vậy mà lại đồng ý đi đăng ký kết hôn với cô ta, định trực tiếp ngồi lên vị trí Thiếu phu nhân nhà họ Lục. Người đàn bà này đúng là đáng ghét!" Ôn Minh chỉ nói thôi đã thấy phẫn nộ, anh càng giận hơn là: "Cái thằng ngu này cậu còn không thèm nghe điện thoại của tôi! Hôm nay nếu không có bố mẹ cậu, Lục Tử Thừa cậu cứ đợi mà hối hận cả đời đi."

Lục Tử Thừa nghiến răng, kìm nén cơn giận trầm giọng nói: "Cậu có biết mình đang nói gì không? Ôn Minh, tôi biết cậu không có tình cảm với Ôn Nhan, chưa bao giờ coi cô ấy là người nhà, tôi cũng biết Ôn Nhan từng làm tổn thương em gái ruột của cậu, tôi hiểu cho cậu, nhưng cậu không thể hạ thấp giới hạn như vậy để đi bôi nhọ cô ấy. Tôi càng không cần bất kỳ ai lấy danh nghĩa vì tốt cho tôi để đi làm tổn thương và bôi đen người tôi thích một cách cực đoan như vậy."

Ôn Minh tức nghẹn, một tay chống hông, cảm xúc hiếm khi kích động: "Lục Tử Thừa! Chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi? Trong mắt cậu tôi là loại người tồi tệ như vậy sao? Lời Ôn Nhan nói thì cậu tin, còn lời tôi nói thì cậu không tin đúng không? Cậu đúng là trúng độc không nhẹ rồi đấy! Thà tin một người đàn bà mới chỉ qua lại vài tháng còn hơn tin tôi, Lục Tử Thừa cậu giỏi thật đấy!"

Lục Tử Thừa nắm chặt điện thoại, dùng sức đến mức mu bàn tay nổi đầy gân xanh, run rẩy nhẹ. Khuôn mặt anh lạnh lùng và cứng đờ, im lặng một lát rồi lên tiếng: "Tôi sẽ đích thân đi hỏi cô ấy, nếu là thật, tôi sẽ chia tay với cô ấy, nhưng nếu là giả," anh dừng lại một chút, trầm giọng nói: "Chúng ta không còn là bạn bè nữa."

Một Ôn Nhan tâm cơ, hèn hạ đáng sợ, vì lợi ích mà không từ thủ đoạn trong miệng Ôn Minh quá đỗi xa lạ với Lục Tử Thừa, hoàn toàn không phải cùng một người với Ôn Nhan dịu dàng tỉ mỉ, kiên cường mạnh mẽ, thiện giải nhân ý mà anh quen biết.

Không phải anh không muốn tin Ôn Minh, mà là vẫn cho rằng Ôn Minh có hiểu lầm với Ôn Nhan nên mới không ngừng phóng đại định kiến.

Nếu không phải Ôn Minh nói ra những lời như Ôn Nhan học thiết kế trang sức vào Lục thị làm thiết kế sư là để tiếp cận chú năm của anh thì Lục Tử Thừa có chết cũng không tin, bởi vì Ôn Nhan nói, cô học thiết kế trang sức là vì anh Lục Tử Thừa, vào Lục thị cũng là vì anh Lục Tử Thừa... tất cả đều là vì anh...

Khoảnh khắc đó, lòng Lục Tử Thừa hoảng loạn, dao động.

Ôn Minh tức đến nghiến răng.

Lý trí bảo anh lúc này không thể lãng phí thời gian tranh cãi với Lục Tử Thừa, càng không thể trông mong dùng miệng mà mắng tỉnh được Lục Tử Thừa. Ôn Minh cố nén cơn giận đối với Lục Tử Thừa, nói: "Cậu hỏi cô ta? Vậy thà để tôi hỏi thay cậu còn hơn, ít nhất đối mặt với tôi cô ta còn không bịa ra được nhiều lời nói dối đến thế."

Trước cửa phòng, hai vợ chồng mỗi người một bên áp sát vào cửa.

"Nghe thấy gì không?" Người vợ nhỏ giọng hỏi chồng.

Lục Tây Thành lắc đầu.

"Sẽ không có vấn đề gì chứ?" Người vợ lo lắng nói.

"Nó dám! Trừ phi nó không muốn sống nữa."

"Ý em là Ôn Minh thực sự có thể thuyết phục được Đại Bảo không? Em thấy Đại Bảo thực sự rất thích Ôn Nhan đó."

Lục Tây Thành: "Không thuyết phục được thì ông già này đánh cho nó không động đậy được luôn! Để xem nó còn chạy đi gặp người đàn bà đó kiểu gì."

Ôn Nhan từ khách sạn về nhà lấy sổ hộ khẩu.

Cô ta không nằm trong sổ hộ khẩu của Ôn gia, từ trước đến nay luôn là một sổ hộ khẩu riêng lẻ. Bao nhiêu năm qua trong lòng cô ta luôn canh cánh chuyện này, giờ đây lại thành ra thuận tiện cho bản thân.

Ôn Nhan định lấy sổ hộ khẩu trong phòng rồi đi ngay, thời khắc quan trọng thế này cô ta thậm chí không kịp dặm lại lớp trang điểm hay ăn diện gì cả.

Cô ta từ phòng ngủ đi ra, vừa bỏ sổ hộ khẩu vào túi xách, vừa ngẩng đầu lên liền thấy Ôn Minh bước vào. Cô ta hơi giật mình, cô ta chỉ vào phòng lấy đồ nên không đóng cửa, Ôn Minh vào rất dễ dàng, đến cửa cũng không thèm gõ.

Ôn Nhan kéo khóa túi xách, nhìn Ôn Minh đang đứng chặn lối ra ở cửa phòng, sau một thoáng hoảng loạn, thay vào đó là sự tự tin không sợ hãi.

"Tôi bảo cô chia tay với Lục Tử Thừa, chia chưa? Tôi đã nói chỉ cho cô một ngày thời gian, đừng đợi tôi đích thân đi nói với anh ta."

Ôn Nhan lúc này đã hoàn toàn bình tĩnh lại, ít nhất là ngoài mặt. Cô ta thong thả vén lọn tóc bên tai ra sau, trên mặt hơi mang ý cười, dáng vẻ ung dung nói: "Em đều nói với anh ấy rồi, anh ấy hoàn toàn tin tưởng em, và chết sống không đồng ý chia tay, làm anh thất vọng rồi anh trai. Hơn nữa em và anh ấy hôm qua ở khách sạn đã 'gạo nấu thành cơm' rồi."

"Cô nói cái gì?" Ôn Minh tức đến mức cơ hàm cứng lại.

Cái thằng Lục Tử Thừa này!

Hèn gì nó lại đồng ý đi đăng ký với Ôn Nhan, lại còn vội vàng như vậy, cứ như bị mỡ lợn che mắt vậy!

Ôn Minh vô cùng hối hận, anh không nên vì nể nang Lục Tử Thừa sẽ bị tổn thương mà cho Ôn Nhan một ngày thời gian để chia tay, ngược lại lại tạo cơ hội cho Ôn Nhan, còn bản thân mình lại trở thành kẻ tiếp tay!

"Cô đúng là hạ đẳng!" Ôn Minh đầy vẻ chán ghét.

Đeo một khuôn mặt nhu nhu nhược nhược, vô tội vô hại, nói ra những lời ghê tởm, Ôn Minh chỉ thấy buồn nôn.

"Đừng vội vàng, đừng kích động anh trai."

Ôn Nhan chẳng có cảm giác gì với đánh giá của Ôn Minh, cô ta không thèm diễn nữa, mềm không được thì chơi cứng: "Anh có biết em về đây làm gì không? Lấy sổ hộ khẩu cùng Lục Tử Thừa đi đăng ký đấy. Vị trí Thiếu phu nhân nhà họ Lục bây giờ đã nằm gọn trong túi em rồi, biết đâu nửa tháng nữa, hoặc một tháng nữa, trong bụng em sẽ xuất hiện một người nhà họ Lục."

Ôn Nhan một tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình, ra vẻ một kẻ chiến thắng.

"Anh trai, anh là người thông minh, lại là một thương nhân, anh phải biết quyền hành lợi hại. Chuyện này chẳng có gì làm khó anh cả, rõ ràng có lựa chọn tốt đẹp vẹn cả đôi đường, lại cứ phải vì cái gọi là chính nghĩa, tình anh em hão huyền mà làm chuyện hại người không lợi mình, biến mình thành kẻ chẳng ra gì."

"Em có thể hứa với anh, chỉ cần em vào được nhà họ Lục, em có thể khiến Ôn gia phất lên như diều gặp gió, bảo đảm Ôn gia bình bộ thanh vân."

"Anh phải nghĩ cho kỹ, ngăn cản em vào nhà họ Lục, anh không những không thành công mà còn mất đi người bạn tốt Lục Tử Thừa, đắc tội với Thiếu phu nhân tương lai của nhà họ Lục." Ôn Nhan nói chuyện tuy vẫn dịu dàng nhỏ nhẹ nhưng đã thêm phần sắc bén, ra dáng đàm phán.

Thấy sắc mặt Ôn Minh hơi dịu lại, dường như bị thuyết phục, Ôn Nhan mạch lạc tiếp tục phân tích cục diện cho anh ta: "Hiện giờ tình hình Ôn thị anh rõ hơn em nhiều, anh muốn bảo vệ Ôn thị từ tay Ôn Lê thì chỉ có một cơ hội này thôi."

Đề xuất Hiện Đại: Mười Năm Làm Thế Thân Cho Em Gái Song Sinh
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

6 ngày trước
Trả lời

cầu review

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện