Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 248: Lục Tây Kiêu: "Chị phải đi thi, chúng ta nhỏ tiếng thôi"; Ôn Nhan khóc lóc đòi chia tay

Ôn Lê bắt đầu làm bài thi.

Lục Tây Kiêu hạ thấp giọng nói với cậu nhóc đang cùng Hắc Tướng Quân bóc quà dưới đất: "Chị phải đi thi, chúng ta nhỏ tiếng thôi, đừng làm phiền chị."

"Vâng."

"Gâu ~"

Một người một chó đều hiểu chuyện đáp lại rất khẽ.

Sợ làm phiền Ôn Lê, Lục Tây Kiêu đi sang phòng trà gọi món.

Khẩu vị của cả hai người một chó Lục Tây Kiêu đều nắm rõ như lòng bàn tay, trước khi đến trong lòng đã có sẵn thực đơn, gọi toàn những món Ôn Lê, Cảnh Nguyên, Hắc Tướng Quân thích ăn.

Làm toán kỵ nhất là bị cắt đứt tư duy và các bước giải, nên sau khi món lên Lục Tây Kiêu không gọi Ôn Lê, cũng không lấy danh nghĩa quan tâm mà giục Ôn Lê ăn trước, mà chăm sóc đứa trẻ và Hắc Tướng Quân ăn trước.

Cả phòng bao yên tĩnh, chỉ có tiếng gõ máy tính của Ôn Lê, cậu nhóc và Hắc Tướng Quân suýt chút nữa thì dùng ngôn ngữ ký hiệu luôn rồi.

Ôn Lê đối diện với máy tính, cầm bút máy chạy đua với thời gian.

Cô vội vàng không phải vì bốn tiếng không đủ, mà là vì Lục Cảnh Nguyên đang đợi cô ăn bánh kem.

Lục Tây Kiêu chăm sóc cậu nhóc ăn xong liền lặng lẽ ngồi một bên đợi Ôn Lê.

Lục Tây Kiêu nhâm nhi trà, ánh mắt âm thầm rơi trên người Ôn Lê. Ánh đèn trắng sáng trong phòng bao có thể nhìn rõ mồn một dáng vẻ tập trung chuyên chú làm bài của Ôn Lê, lúc suy nghĩ, lúc tạm dừng, lúc nhíu mày... Lần đầu tiên quan sát Ôn Lê ở khoảng cách gần và chi tiết thế này, mới phát hiện ra hóa ra biểu cảm nhỏ của cô lại nhiều đến vậy.

Lục Tây Kiêu ghi nhớ từng biểu cảm nhỏ của Ôn Lê.

Một tay anh tự nhiên đặt trên mặt bàn, một tay bưng chén trà đưa lên miệng, nhưng nửa ngày không thấy uống một ngụm, thuần túy lấy chén trà làm bình phong che chắn. Tư thế này ít nhất đã duy trì được nửa tiếng, trà trong chén đều đã nguội ngắt.

Đợi người, anh cảm thấy thời gian có thể trôi chậm lại một chút nữa.

Vừa làm xong một câu, Ôn Lê phát hiện Lục Tây Kiêu đang đợi mình, bèn mở miệng nói một câu: "Lục tiên sinh ăn trước đi, không cần đợi tôi."

Lục Tây Kiêu đang nhìn đến xuất thần bị Ôn Lê đột ngột lên tiếng làm cho giật mình, trên mặt xẹt qua một vẻ chột dạ như bị bắt quả tang, miệng vẫn bình thản khẽ đáp: "Đây là phép lịch sự tối thiểu."

Ôn Lê không nói thêm với anh nữa.

Cậu nhóc và Hắc Tướng Quân chơi một lát, lại quay lại bàn ăn cùng ông chú nhỏ đợi tiếp, một lớn một nhỏ cộng thêm một con chó, trân trân nhìn Ôn Lê đang thi.

Đồng hồ sinh học của cậu nhóc bắt đầu điểm, cậu khẽ ngáp một cái, quay đầu nhìn ông chú nhỏ.

Lục Tây Kiêu cúi đầu nói nhỏ vào tai cậu nhóc: "Hôm nay sinh nhật Cảnh Nguyên, có thể chơi muộn một chút rồi mới ngủ."

"Vâng." Thế là cậu nhóc tiếp tục đợi.

Thức ăn đều đã nguội, Lục Tây Kiêu gọi lại những món Ôn Lê thích ăn một lượt nữa.

"Thi xong rồi."

Lúc lượt món thứ hai lên đủ, Ôn Lê nói một câu, nộp bài thi, gập máy tính lại, nhìn cậu nhóc đang ngủ gật trong lòng Lục Tây Kiêu, Ôn Lê cũng thấy hơi áy náy.

"Nhanh vậy sao?" Lục Tây Kiêu cười mở lời: "Không hổ là thiên tài toán học mà ngay cả giáo sư Tống Bách Nghiêm cũng tự thán không bằng."

Cuộc thi toán học toàn cầu, hàm lượng vàng thế nào không cần nói nhiều.

Lúc này không biết có bao nhiêu thiên tài trên khắp thế giới đang vò đầu bứt tai trước đề thi suốt hơn hai mươi tiếng đồng hồ mà vẫn chưa nộp bài, dù làm xong cũng không dám khinh suất nộp ngay, đa số là tính toán đi tính toán lại đến giây phút cuối cùng.

Mà Ôn Lê chỉ dùng chưa đầy một tiếng rưỡi, lại còn thi một cách nhẹ nhàng tùy ý như vậy, quan trọng là tỷ lệ chính xác tuyệt đối là nghiền nát tất cả.

Kẻ tự xưng là thiên tài Ôn Tâm chính là một trong những người mà Lục Tây Kiêu nhắc tới, cô ta và đội ngũ đã ngồi trước máy tính gần hai mươi hai tiếng đồng hồ rồi. Từ lúc khai mạc đến giờ, họ tranh luận gay gắt về sáu câu hình học và tô pô, trong đó có ba câu đến giờ vẫn chưa có kết quả thảo luận thống nhất.

Thấy chỉ còn hơn hai tiếng nữa, Ôn Tâm bắt đầu cuống lên.

Lục Tây Kiêu mở bánh kem, cắm ba cây nến rồi châm lửa.

Cậu nhóc chắp hai bàn tay nhỏ lại trước bánh kem ước nguyện.

Vẫn là điều ước lớn lao giản dị như năm ngoái.

Cậu tin rằng, chỉ cần cậu kiên trì, chỉ cần cậu thành tâm, chị sớm muộn gì cũng sẽ thích ông chú nhỏ thôi.

Lục Tây Kiêu lấy điện thoại ra, lưu lại hình ảnh cậu nhóc đang ước nguyện và Ôn Lê đang nhìn cậu nhóc ước nguyện vào album ảnh.

Quên tắt đèn flash.

Bị lóa mắt, Ôn Lê nhìn về phía anh, ít nhiều có chút cạn lời.

Lục Tây Kiêu cầm điện thoại: "... Có cần gửi cho em một bản không?"

Giọng Ôn Lê không nóng không lạnh: "Rồi để đăng lên vòng bạn bè câu like à?"

Lục Tây Kiêu lặng lẽ cất điện thoại đi: "Cũng không hẳn là vậy..."

Cậu nhóc thực sự buồn ngủ rồi, ăn bánh kem mà suýt nữa thì ngủ quên, vốn dĩ đã chậm chạp nay động tác càng thêm trì trệ, mí mắt sụp xuống, cái đầu nhỏ gật gù, ngồi cũng không vững.

Lục Tây Kiêu bế cậu bé sang ghế sofa phòng trà.

Cậu nhóc nhận người lại nhận giường, ở môi trường lạ mà không có ông chú nhỏ bên cạnh là tuyệt đối không ngủ, dù có ngủ thiếp đi cũng không yên giấc, nhưng lần này có Hắc Tướng Quân ở bên cạnh.

Trong phòng bao rộng lớn, Hắc Tướng Quân ở phòng trà bầu bạn với cậu nhóc đã ngủ say, Ôn Lê và Lục Tây Kiêu ngồi bên bàn ăn cơm.

Nhận được điện thoại, Lục Tử Thừa vội vã chạy đến khách sạn.

Anh gấp gáp gõ cửa, thấy Ôn Nhan mở cửa cho mình đôi mắt đỏ hoe, rõ ràng là vừa khóc một trận lớn, anh vội hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao tự nhiên lại đòi chia tay?"

Ôn Nhan vừa nãy gọi điện cho anh, đến một lý do hay một lời giải thích cũng không có đã đòi chia tay, lại còn khóc lóc mà nói.

Sau đó liền cúp máy.

Lục Tử Thừa vội vàng gọi lại cho cô ta, yêu cầu gặp mặt.

Rồi theo địa chỉ Ôn Nhan đưa mà tìm đến đây.

Ôn Nhan không nói lời nào, cô ta cúi đầu quay người đi vào phòng.

Lục Tử Thừa vội vàng đi theo vào, tiện tay đóng cửa lại.

"Là do anh làm gì chưa tốt hay đã xảy ra chuyện gì, anh không tin em thực sự muốn chia tay với anh."

Ôn Nhan khàn giọng nói: "Không, không phải vấn đề của anh, trái lại là do anh quá tốt, là vấn đề của em..."

Lục Tử Thừa nắm lấy cánh tay Ôn Nhan, cúi người kiên nhẫn hỏi: "Rốt cuộc làm sao vậy? Nói cho anh biết, bất kể xảy ra chuyện gì anh cũng có thể giải quyết tốt, tin anh đi, anh sẽ không để bất kỳ ai bắt nạt em."

Ôn Nhan nghe xong, cảm xúc không thể kìm nén thêm được nữa, cô ta nhào vào lòng Lục Tử Thừa ôm lấy anh mà khóc nức nở, như thể chịu uất ức và bị bắt nạt ghê gớm lắm.

Lục Tử Thừa ôm lấy cô ta, trái tim thắt lại.

Trong lòng anh lo lắng: "Có phải người nhà em nói gì với em, hay họ đã làm gì không?"

Ôn Nhan không kịp nói gì, cô ta như tìm thấy chỗ dựa duy nhất, khóc không ngừng, như muốn trút hết mọi uất ức ra cho Lục Tử Thừa biết.

Lục Tử Thừa sốt ruột, nhưng cũng chỉ có thể trấn an cô ta trước.

Cuối cùng cũng đợi được Ôn Nhan ngừng khóc, lùi ra khỏi lòng anh.

Nhìn đôi mắt sưng đỏ của cô ta, Lục Tử Thừa xót xa lau nước mắt cho cô ta, hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Ôn Nhan giơ tay, nắm lấy bàn tay Lục Tử Thừa trên mặt mình.

Chưa đợi cô ta nói gì, Lục Tử Thừa thấy cổ tay Ôn Nhan lộ ra ngoài ống tay áo đỏ ửng một mảng, lập tức nắm lấy tay cô ta kiểm tra.

"Tay em làm sao vậy? Ai làm?"

Ôn Nhan lắc đầu, khàn giọng nói: "... Em tự làm đấy."

Sắc mặt Lục Tử Thừa lạnh lẽo, căn bản không tin lời cô ta: "Mẹ kế em hay con gái bà ta? Hay là bố em? Hay là... Ôn Lê?"

Lục Tử Thừa hiểu rõ, chỉ có người nhà họ Ôn mới khiến Ôn Nhan ra nông nỗi này.

Ôn Nhan lắc đầu, nhất quyết không nói.

Cô ta càng như vậy, Lục Tử Thừa càng chắc chắn.

"Vậy để anh tự đi hỏi họ." Anh quay người định đi.

Ôn Nhan cuống lên, nắm lấy tay anh: "Tử Thừa anh đừng đi."

Lục Tử Thừa hỏi lại cô ta lần cuối: "Nói cho anh biết, ai làm?"

Ôn Nhan lúc này mới bất đắc dĩ nói với anh: "... Là anh trai em."

Lục Tử Thừa không tin nổi thốt lên: "Em nói Ôn Minh á?"

Ôn Nhan ngậm lệ nghẹn ngào nói: "Anh ấy biết chuyện chúng mình bên nhau rồi, anh ấy bảo em không xứng với anh, bắt em phải chia tay với anh, nếu em không làm theo, anh ấy sẽ đích thân đến khuyên anh."

Đề xuất Ngược Tâm: Cả Nhà Lâm Nguy, Vị Hôn Phu Lại Bận Dỗ Linh Thú Ngủ
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

6 ngày trước
Trả lời

cầu review

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện