Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 225: Ôn Lê: Pháo hoa... khá đẹp; Lục Tây Kiêu quàng khăn cho cô; Con dao rơi ra ngoài

Theo câu nói "Bắt đầu rồi" của Lục Tây Kiêu, bữa tiệc pháo hoa mùa đông nơi đất khách quê người chính thức trình diễn trước mắt Ôn Lê.

Vô số tiếng pháo hoa vút lên không trung đồng loạt vang lên, kéo theo những chiếc đuôi dài giữa không trung, rồi từng đóa pháo hoa với đủ màu sắc, hình dáng khác nhau nở rộ, tỏa ra ánh sáng lung linh huyền ảo trên bầu trời đêm.

Trong nháy mắt, không gian sáng rực như ban ngày, rực rỡ sắc màu, đẹp đến nao lòng.

Lễ hội pháo hoa sao?

Nhìn những đóa pháo hoa phủ kín bầu trời đêm như thác đổ, như ngàn sao lấp lánh, Ôn Lê mới sực nhận ra, nhất thời có chút không phản ứng kịp.

Đám đông xung quanh xôn xao, giơ điện thoại lên quay phim chụp ảnh.

Ôn Lê nhìn ngắm màn pháo hoa hoành tráng rực rỡ trước mắt, cảm nhận sự hiện diện của người đàn ông bên cạnh.

"Anh hẹn tôi ra đây... là để xem pháo hoa à?" Cô quay đầu nhìn anh.

"Ừ."

Nhận được câu trả lời chắc nịch từ miệng Lục Tây Kiêu, Ôn Lê khựng lại.

Cô cứ ngỡ chuyện mình ngất xỉu tối qua đã khiến Lục Tây Kiêu nhận ra điều gì đó, từ đó điều tra ra thân phận của cô.

Cách Lục Tây Kiêu hẹn cô ra ngoài quá đỗi chính thức, thần sắc lại nghiêm túc, cô còn tưởng anh đã biết thân phận của mình nên hẹn ra để đàm phán, hoặc là... tính sổ nợ cũ.

Lễ hội pháo hoa?!

Chuyện này khác xa so với những gì cô dự đoán.

Phía trên là pháo hoa lãng mạn ấm áp, trong tay lại là con dao lạnh lẽo nguy hiểm, trong lòng Ôn Lê dâng lên một nỗi gượng gạo không nói nên lời.

Nhiều hơn cả là cảm giác cạn lời đến mức muốn chửi thề.

Chỉ là không biết nên chửi ai thôi.

Sự cạn lời trong lòng lan tận đáy mắt, bị Lục Tây Kiêu bắt gặp. Phát hiện thần sắc cô có vẻ không ổn, Lục Tây Kiêu thu lại vẻ mặt, xoay người về phía Ôn Lê, quan sát sắc mặt cô.

Rồi anh cẩn thận hỏi: "Có phải... lạnh quá không, hay là xa quá nên em thấy không đáng để đi một chuyến, hay là thấy thất vọng? Hoặc là... em không thích xem pháo hoa chút nào?"

Anh hỏi Ôn Lê một cách ngập ngừng, ngắt quãng từng chữ.

Sự căng thẳng và thấp thỏm của anh đều lọt vào mắt Ôn Lê.

Lục Tây Kiêu nhìn chằm chằm cô gái trước mặt, vừa đợi câu trả lời vừa tự kiểm điểm xem sự sắp xếp này có gì thiếu sót không.

Ít nhất cũng nên hỏi rõ xem cô có thích hay không đã.

Đợi một lát, thấy Ôn Lê khẽ gật đầu, nói: "Pháo hoa... khá đẹp."

Không nghe ra chút gượng ép nào, Lục Tây Kiêu thầm thở phào nhẹ nhõm.

Gió đêm càng thổi càng lạnh, Lục Tây Kiêu tháo chiếc khăn quàng cổ của mình xuống, rồi đưa tay định quàng cho Ôn Lê.

Ôn Lê nhìn hành động của anh, nhìn chằm chằm chiếc khăn đang tiến lại gần mình, hai tay vẫn đút túi, thân trên cô không tự chủ được mà lùi lại né tránh.

Lục Tây Kiêu dường như không nhận ra sự né tránh của cô, hai tay cầm khăn kiên trì đưa tới trước, Ôn Lê thì cứ tiếp tục ngả người ra sau.

Đáng lẽ đây phải là một khung cảnh duy mỹ lãng mạn, nhưng Ôn Lê hoàn toàn không hợp tác, làm hỏng hết cả tính thẩm mỹ, cảnh tượng này trông có chút buồn cười.

Cuối cùng, dưới sự nỗ lực và kiên trì của Lục Tây Kiêu, chiếc khăn cũng móc được vào gáy Ôn Lê, kéo cô trở lại.

Ôn Lê: "..."

Lục Tây Kiêu quàng khăn cẩn thận cho Ôn Lê, chỉnh sửa từng chút một.

Gió thổi tung những lọn tóc, vướng trên hàng mi dài, Ôn Lê không nhịn được khẽ nheo mắt, nhìn dáng vẻ nghiêm túc chỉnh khăn của người đàn ông trước mặt.

Một đóa pháo hoa khổng lồ nổ tung ở điểm cao nhất, nửa khuôn mặt Lục Tây Kiêu được ánh sáng pháo hoa chiếu rọi, rõ ràng và sáng sủa. Ánh pháo hoa màu vàng cam mang theo hơi ấm, trái tim Ôn Lê dường như cũng rung động theo tiếng pháo hoa ấy.

Gió đêm thổi tung vạt áo măng tô của anh, những sợi tóc ngắn trước trán cũng bị gió trêu đùa không ngừng. Pháo hoa nở rộ, vang lên những tiếng nổ lách tách dày đặc, nghe mà lòng người cũng thấy tê tê.

Thần sắc Ôn Lê hơi thẫn thờ.

Sau khi định thần lại, tâm trí cô vẫn còn chút rối bời.

Cho đến khi Lục Tây Kiêu quàng khăn xong, khẽ gạt mấy sợi tóc vướng trên lông mi cô ra, Ôn Lê mới hoàn toàn tỉnh táo lại.

Chưa đợi Lục Tây Kiêu thu tay về hay có hành động tiếp theo, Ôn Lê đã xoay người về phía mặt sông, ngắm nhìn bầu trời rực rỡ pháo hoa.

Tuy nhiên, pháo hoa nở ra màu gì, hình dáng thế nào, Ôn Lê chẳng nhớ nổi, thần sắc cô hơi căng cứng.

Chiếc khăn dày dặn mềm mại, lúc đầu cô không thấy cổ mình lạnh, cho đến khi chiếc khăn mang theo nhiệt độ cơ thể anh chạm vào da cổ cô, cảm giác không còn là ấm áp nữa mà là nóng bỏng. Nhiệt độ hòa quyện, hơi ấm còn sót lại của anh trên khăn bao bọc lấy cô, khiến cô nóng bừng cả người.

Cô đang xem pháo hoa, nhưng tâm trí lại không đặt ở đó.

Anh không xem pháo hoa, tâm trí đều đặt hết lên người cô.

Ôn Lê có thể cảm nhận được ánh mắt anh đang dừng lại trên mặt mình.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô càng căng cứng hơn.

Ôn Lê thấy mấy sợi tóc kia hơi phiền phức, cô rút tay ra định vén chúng ra sau tai. Trong lúc tâm thần không yên, cô sơ ý làm rơi con dao gọt hoa quả trong túi ra ngoài.

Nghe thấy tiếng động, Lục Tây Kiêu cúi xuống nhìn, nhặt con dao lên, cầm trong tay xem xét: "Cái này... của em à?"

Ôn Lê mặt không đổi sắc: "Không phải."

Lục Tây Kiêu nhìn cô, rồi lại nhìn con dao, vừa rồi chẳng có ai đi ngang qua, nghe tiếng cũng không giống như ai đó ném tới.

"Hình như là của em đấy." Lục Tây Kiêu nói.

"À nhớ ra rồi, chiều nay gọt táo, tiện tay đút vào túi luôn." Ôn Lê nói bừa một câu, mặt không đỏ tim không loạn.

Lục Tây Kiêu cầm dao hỏi: "Vậy... em còn cần nữa không?"

Cứ thấy có gì đó sai sai, mà không nói rõ được là sai ở đâu.

Ôn Lê nhận lấy, lại đút vào túi.

Lục Tây Kiêu, người mà trong đầu chỉ toàn Ôn Lê và pháo hoa, tuyệt đối không thể ngờ được rằng con dao này là chuẩn bị cho anh. Anh hoàn toàn không biết mình đã mấy lần đi dạo trên ranh giới sinh tử dưới bầu trời đêm lãng mạn này, cũng không biết trên đường đến đây, Ôn Lê đã mấy lần hạ quyết tâm rồi lại mủi lòng, và đã nghĩ những gì...

Trong một quán rượu mang đậm nét đặc trưng địa phương, Dư Quý và Lục Tử Dần ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, nhìn ngắm những đóa pháo hoa nở rộ ngoài cửa sổ, vừa uống rượu vừa thưởng thức lễ hội pháo hoa hiếm gặp này.

"Ngại quá Cá Bống, tôi không biết chỗ xem pháo hoa đẹp phải đi chiếm chỗ trước." Lục Tử Dần áy náy nói.

Dư Quý: "Xem ở đây cũng vậy thôi."

Lục Tử Dần nghe vậy, nỗi buồn tan biến sạch sành sanh: "Tôi cũng thấy chỗ này ổn, ấm áp, vừa uống rượu vừa ngồi xem sướng hơn đứng hóng gió lạnh ngoài bờ sông nhiều."

"Rượu ở đây cũng ngon phết, cái rượu hoa anh đào này uống được này, Cá Bống cậu nếm thử đi." Lục Tử Dần lại rót cho Dư Quý một ly.

Tuy ở xa nhưng số lượng pháo hoa rất nhiều.

Dù không được trải nghiệm cảm giác pháo hoa nổ tung ngay trước mắt đầy hoành tráng, nhưng lại có thể thu trọn vào tầm mắt hàng chục đóa pháo hoa cùng lúc nở rộ.

Lục Tử Dần áp mặt vào cửa sổ, chăm chú xem không chớp mắt.

"Cá Bống cậu nhìn đóa pháo hoa kia kìa, thiết kế đỉnh thật, phối màu cũng đẹp, trông như hoa bồ công anh ấy, đều tăm tắp."

"Đóa hình xoắn ốc kia cũng đẹp, nhưng tôi không thích màu đó lắm, đổi thành màu xanh dương cảm giác sẽ hợp và đẹp hơn."

Đầu ngón tay Lục Tử Dần chạm vào mặt kính, mãi không rời.

"Oa, thác nước pháo hoa kìa..."

Dư Quý ngồi đối diện quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt, tầm mắt lại rơi trên khuôn mặt Lục Tử Dần...

Đề xuất Hiện Đại: Con Gái Bỏ Bắc Đại Để Học Cao Đẳng, Tôi Mặc Kệ
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

4 ngày trước
Trả lời

cầu review

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện