Chiếc Rolls-Royce đen lao vun vút, liên tục luồn lách giữa dòng xe cộ.
"Lái nhanh lên!"
Lục Tây Kiêu gắt gao thúc giục.
Anh cúi đầu nhìn xuống Ôn Lê trong lòng, bàn tay lớn áp vào nửa khuôn mặt nhỏ nhắn không còn chút sắc máu của cô, nhẹ nhàng lay lay, gọi cô: "Ôn Lê?"
Người trong lòng không có bất kỳ phản ứng nào, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch như tờ giấy đẫm mồ hôi lạnh, đôi lông mày nhíu chặt như đang phải chịu đựng nỗi đau tột cùng. Lục Tây Kiêu lo sốt vó, một cảm giác bất an cực độ dâng trào.
Anh nhớ lại lần đầu gặp Ôn Lê, khi đó cô còn gầy gò hơn bây giờ, khuôn mặt nhỏ nhắn không chút khí huyết, trông như vừa mới khỏi bệnh nặng, sau đó còn đột ngột ngất xỉu không rõ nguyên do.
Nhưng lúc đó anh hoàn toàn không quan tâm Ôn Lê sống hay chết.
Về sau, sắc mặt Ôn Lê trông khỏe mạnh hơn nhiều, còn đại sát tứ phương ở S Châu, cơ thể trông cường tráng hơn bất kỳ ai.
Anh cũng không đi sâu vào suy nghĩ về tình trạng của Ôn Lê lúc ban đầu nữa.
Bây giờ xem ra lúc đó Ôn Lê thực sự có bệnh, và đến tận bây giờ cơ thể vẫn chưa bình phục, có thể tái phát bất cứ lúc nào.
Cô quen biết với bác sĩ Lộ Dữ được mệnh danh là thiên tài, nếu là quan hệ bác sĩ và bệnh nhân, vậy tình trạng của Ôn Lê, e là...
Lục Tây Kiêu nghĩ ngợi, cả trái tim trĩu nặng.
Cơ thể cô rốt cuộc có vấn đề gì?...
Lục Tây Kiêu đang lo lắng cho tình trạng sức khỏe của Ôn Lê nên không phát hiện ra người trong lòng đang từ từ tỉnh lại, anh nhìn chằm chằm vào tình hình giao thông phía trước, nôn nóng đến mức muốn lôi Lục Kỳ ra để tự mình lái.
Mở mắt ra nhìn thấy Lục Tây Kiêu, Ôn Lê thở phào nhẹ nhõm.
Cũng không uổng công cô tin tưởng.
Xem ra lựa chọn cầu cứu Lục Tây Kiêu ở gần đó là chính xác.
Cơn đau trong đại não vẫn chưa tan hết, tuy không dễ chịu gì nhưng so với cường độ muốn lấy mạng người ta lúc nãy thì hoàn toàn có thể chịu đựng được.
Lục Tây Kiêu lúc này nhận ra điều gì đó, lập tức cúi đầu nhìn xuống.
"Em tỉnh rồi." Anh vui mừng thốt lên.
Ôn Lê vừa tỉnh lại việc đầu tiên là muốn ngồi dậy.
Dưới sự giúp đỡ của Lục Tây Kiêu, cô đã ngồi dậy được, từ nằm trong lòng Lục Tây Kiêu chuyển thành ngồi trên đùi anh.
Mà lúc này cô không biết là chưa nhận ra hay tạm thời không rảnh để ý, cô không hề phản ứng gì về việc này, mà nhắm mắt lại lần nữa chờ đợi cơn đau đang dần rút đi trong đại não hoàn toàn tan biến.
Mở miệng hỏi một câu: "... Đang ở đâu?"
Lục Tây Kiêu vội vàng đáp lời cô: "Sắp đến bệnh viện rồi."
Ôn Lê cảm thấy giọng nói của Lục Tây Kiêu rất gần, gần đến mức dường như ngay sát bên tai, giống như đang nói vào tai cô vậy, thậm chí cảm nhận được hơi thở của anh phả vào má, ngưa ngứa.
Ôn Lê lập tức mở mắt ra, quay đầu một cái, mặt đối mặt với Lục Tây Kiêu đang ở sát sạt.
Bất thình lình, Ôn Lê khựng lại.
Tất cả các giác quan trong nháy mắt trở lại bình thường, và trở lại một cách triệt để, Ôn Lê mới phát hiện mình không chỉ ngồi trên đùi Lục Tây Kiêu, mà eo và lưng còn lần lượt bị hai cánh tay anh vòng qua, ôm lấy.
Cả người cô hoàn toàn bị anh ôm gọn trong lòng.
Nhớ lại lúc mình vừa mở mắt ra là đang nằm trong lòng Lục Tây Kiêu.
Lục Tây Kiêu rõ ràng cũng đờ người ra, hoặc nói lúc này anh hoàn toàn không tâm trí đâu mà nghĩ chuyện khác, chỉ lo lắng cho tình trạng của cô, thấy thần sắc cô bỗng nhiên cứng đờ, vội hỏi: "Thế nào rồi? Chỗ nào không thoải mái?"
Quá gần, gần đến mức Ôn Lê có thể nhìn thấy rõ ràng sự lo lắng và bất an leo lên đôi mắt đen láy của anh, niềm vui ngắn ngủi lúc nãy đã biến mất, trên mặt, trong giọng điệu của anh đâu đâu cũng là sự quan tâm dành cho cô.
Không khỏi nhớ lại khoảnh khắc vừa mở mắt ra nhìn thấy Lục Tây Kiêu, tuy là góc độ từ dưới lên trên nhưng hoàn toàn thấy được sự lo lắng của anh.
"... Không sao." Ôn Lê lạnh lùng né tránh ánh mắt của anh.
Bình thản định rời khỏi lòng anh, tuy nhiên vừa mới cử động một cái Ôn Lê đã cảm thấy có gì đó không đúng, dừng động tác cúi đầu nhìn bản thân.
Thấy trên người mình quấn một chiếc chăn điều hòa không lớn lắm, trông giống như đồ trên xe của Lục Tây Kiêu, quấn rất chặt, quấn đến tận cằm, mà dưới lớp chăn điều hòa, chỉ có chiếc áo tắm mặc không kín kẽ...
Vậy rốt cuộc là ai đã cứu cô từ dưới nước lên?
Tấm vách ngăn ở giữa xe lúc này được nâng lên, ngăn cách khoang trước và khoang sau thành hai không gian riêng biệt, suy nghĩ của Ôn Lê bị kéo lại.
Lúc này trong lòng cô vẫn còn ôm một tia may mắn.
Kết quả nghe Lục Tây Kiêu nói: "Lúc đó tình hình khẩn cấp, thắt lưng của áo tắm không kịp thắt cho em, em tự chú ý một chút."
Anh nói xong, cánh tay vòng qua eo cô vì ý tốt, đồng thời cũng là để nhắc nhở mà lại siết chặt thêm hai phần, tránh để áo tắm bên trong bị tuột ra.
Ôn Lê: "!!!"
Đúng là không nên tắm khỏa thân!!
Vừa bị cơn đau hành hạ, lại suýt mất mạng, lại còn bị anh nhìn sạch sành sanh, tất cả đều do anh mà ra, Ôn Lê vốn hiếm khi đại lượng với kẻ thù lúc này trong lòng lại một lần nữa dâng lên sát ý với Lục Tây Kiêu.
Ánh mắt đang lạnh dần.
Người cô bỗng nhiên được Lục Tây Kiêu bế nhẹ nhàng đặt sang ghế bên cạnh, anh nói: "Em mặc cho tử tế vào, sắp đến bệnh viện rồi."
Ôn Lê không nhìn anh, dư quang thấy anh quay mặt sang hướng khác.
Chiếc chăn điều hòa quấn đến tận cằm rơi xuống chân, phần cổ lộ ra đỏ bừng một mảng, Ôn Lê lẳng lặng mặc lại chiếc áo tắm xộc xệch trên người cho chỉnh tề, thắt chặt thắt lưng, thắt thật chặt!
Sau đó đắp chiếc chăn điều hòa lên chân.
"Quay về khách sạn."
Cô nói một cách không vui không buồn.
Lục Tây Kiêu nghe vậy, quay mặt lại nói: "Sắp đến bệnh viện rồi."
Lục Tây Kiêu đang lo lắng cho tình trạng sức khỏe của Ôn Lê nên không có tâm trí để cố ý phát hiện, nhưng so với khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy lúc nãy của Ôn Lê thì vệt đỏ không bình thường trên mặt cô lúc này quá đỗi nổi bật.
Chỉ trong chốc lát cả người cô đã hồng hào trở lại.
Lục Tây Kiêu muốn không chú ý cũng không được.
Thế là Lục Tây Kiêu trong tình huống này đã phân tâm một cách không nên có —— cô thẹn thùng rồi.
Ôn Lê nói: "Ngâm lâu quá bị thiếu oxy thôi."
Lục Tây Kiêu thu hồi suy nghĩ, khẽ nhíu mày: "Là cái cớ để thoái thác tôi hay em thực sự cảm thấy như vậy?"
Ôn Lê nhìn anh, lạnh lùng nói: "Thoái thác anh làm gì?"
Lục Tây Kiêu nhìn khuôn mặt lạnh nhạt của cô, hiểu ý cô, cô đang nói cho anh biết, hai người không thân không thích, chẳng có quan hệ gì cả, anh có thân phận gì mà đáng để cô phải thoái thác?
Lục Tây Kiêu cảm thấy nghẹn lòng, nhưng không rảnh để đau lòng cho bản thân, hỏi cô: "Vậy lần trước em ngất xỉu thì sao?"
Ôn Lê vô cảm: "Lục tiên sinh, anh quá giới hạn rồi."
Thầm nghĩ: Còn chẳng phải nhờ ơn anh sao!
Không khí rơi vào đóng băng.
Đôi mắt đen láy của Lục Tây Kiêu khóa chặt lấy khuôn mặt tuyệt tình của Ôn Lê, đáy mắt dường như có sự tổn thương, khóe môi mím chặt.
Anh cứ thế nhìn chằm chằm vào cô.
Vẫn không thèm để ý đến cảm nhận của bản thân ngay lập tức, anh thoát ra khỏi cảm xúc của mình, lên tiếng: "Ôn Lê..."
Ôn Lê lại hoàn toàn không muốn nghe anh nói, bất kể anh muốn nói gì.
"Để tôi xuống, tôi tự quay về." Ôn Lê ngắt lời anh.
Tốc độ nói của cô hơi nhanh, trông có vẻ thực sự rất không muốn nghe anh nói.
Khuôn mặt góc cạnh của Lục Tây Kiêu căng ra, đường quai hàm căng cứng sắc lẹm, dường như đang nghiến chặt răng sau, nhưng định sẵn anh sẽ là bên bại trận, không còn cách nào khác anh đành phải hạ tấm vách ngăn xuống, bảo Lục Kỳ quay đầu về khách sạn.
Sau đó hai người mỗi người một sự im lặng.
Lý do Ôn Lê không muốn nghe anh nói là vì Lục Tây Kiêu vừa nãy gọi cả họ lẫn tên cô, chứ không phải xưng hô Ôn tiểu thư như trước.
Cái chừng mực này vừa thu lại, Ôn Lê không biết anh sẽ nói ra những lời gì.
Lúc này cô không có tâm trạng nghe, bèn không cho anh cơ hội nói.
Đề xuất Hiện Đại: Nguy Tình Hợp Đồng: Kiều Thê Bí Mật Của Tổng Tài
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay