Thẩm Luật Lạc nói đến đây thì mặt đỏ bừng lên, tôi không nhịn được mà cười ha hả: "Thẩm Luật Lạc, không ngờ anh lại sợ chó đấy!"
"Đến lúc đó anh sẽ..."
Tôi đã nắm thóp được điểm yếu của anh rồi! Nghĩ thôi đã thấy sướng!
Gương mặt anh đỏ gắt lên, đột nhiên giữ chặt cằm tôi rồi cúi xuống hôn. Tôi lập tức trợn tròn mắt.
Cái tên này chẳng bao giờ làm theo lẽ thường cả, không thể đánh tiếng trước một câu được sao!
Anh hôn đến mức tôi xây xẩm mặt mày, suýt chút nữa thì không thở nổi mới chịu buông ra.
Mặt anh cũng đỏ bừng, còn tôi thì mỉm cười, bất ngờ kiễng chân lên vòng tay qua cổ anh, làm sâu thêm nụ hôn này.Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 500 linh thạch
Đề xuất Xuyên Không: Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Đến Thập Niên 70
[Luyện Khí]
🤣