Vô Ngân Hải, khu vực Tứ Kinh hải vực.
Từ đây hướng nam xuyên qua khoảng sáu nghìn lý, có thể nhìn thấy đại quân yêu ma đang quy tụ, và đa phần các đạo sĩ ra khơi trảm ma đều xuất phát từ đây.
Xuôi về phía nam, băng qua rặng san hô rậm rạp chập chùng trong Hải Lâm hải vực, tiến thêm chút nữa đến khu vực Hầu Hồ Hải thì đã bị yêu ma chiếm đóng. Đáng thương thay, Yêu Vương Cung Thú của Hầu Hồ Hải là Cung Đồ đã quyết tử chiến mà không lui, song không may đã tử trận dưới tay một ma nhân trong lúc yêu ma xâm phạm đại dương. Nếu không thì nửa phía nam của Vô Ngân Hải cũng không thể sụp đổ nhanh chóng như vậy.
Khoảng ba, năm ngày về trước, quân ma vốn lặng yên hơn hai tháng bỗng xuất hiện biến động, tại Hải Lâm hải vực đã sát hại không ít nhị hải tướng quân, liên minh chính đạo vì thế quyết định tổ chức một cuộc thám sát biển khơi, nhằm đàn áp yêu ma loạn động.
Trên mặt biển xanh mênh mông, một thiếu nữ khoác y đỏ rực đứng chân trần, hai bên thân sau bà là bốn nữ tỳ mặc y phục lộng lẫy đang điềnh nhiên đứng đó. Lúc này, từ xa liếc nhìn chân trời, bỗng thấy hàng trăm luồng hào quang vội vã tiến đến, nhiều bóng dáng oai nghi khủng khiếp cùng lúc hạ cánh, thiếu nữ liền cung kính chắp tay bái lạy mà đọc lời chào: “Tiểu yêu La Phiến đa tạ các vị tiền bối đã đến Tứ Kinh hải vực!”
“Đảo chủ La không cần khách sáo,” người đứng đầu mỉm cười dịu dàng đáp, chính là Triệu Thuần, người xuất hải trảm ma.
Cô và La Phiến từng có dịp gặp nhau trước kia. Khi ấy, cô đang truy tìm tung tích yêu sửa phương Đông Dực Châu, được đảo chủ tiếp kiến trên một hải đảo tên Thanh Bồng. Đảo chủ khi đó chính là vị thiếu nữ trước mặt, La Phiến có thân phận đặc biệt, cha là người tộc tu chân, mẹ là Yêu Vương thống lĩnh khu vực Tứ Kinh hải vực – Lăng Ngư yêu vương. Sau khi yêu ma chiếm lấy Vô Ngân Hải, đại hải vực đang cần người, dưới sự chỉ định của Lăng Ngư Yêu vương, La Phiến đã từ bỏ vị trí đảo chủ Thanh Bồng đảo, phiên trọng trách giúp yêu vương quản lý các công vụ của hải vực.
Quay về Tứ Kinh hải vực, La Phiến và Triệu Thuần lại gặp nhau, nghĩ đến trận chiến không thể chậm trễ nữa, nàng chỉ lễ phép gật đầu rồi nhanh chóng nói: “Yêu ma xâm phạm biên cương, tiểu yêu ta sẽ dẫn các vị tiền bối đến Hải Lâm hải vực ngay.”
Tuy mang nửa dòng máu người, nhưng La Phiến tu luyện pháp thuật của yêu tộc, tự gọi mình là tiểu yêu cũng không làm ai cảm thấy lạ.
Dưới sự dẫn dắt của La Phiến, các đạo sĩ nhanh chóng tiến vào Hải Lâm hải vực. Khu vực này vốn do Kỳ Nhãn Yêu vương nắm giữ, nhưng về thực lực, y lại thua kém so với Cung Đồ và Lăng Ngư hai đại yêu vương, khiến Hải Lâm trở thành địa bàn của những bọn cướp biển đen táo bạo quấy nhiễu đoàn tàu qua lại. Khi yêu ma xâm nhập, y không như Cung Đồ chọn tử chiến kiên cường, mà vội vàng dẫn binh mã Bắc tiến cầu viện, nên cũng không tử trận trong chiến loạn như Cung Đồ.
Thế nhưng càn khôn vô thường, khi ba Đại Tôn của hải tộc chưa đồng thuận cho người tộc tu chân sử dụng xương cốt Thủy Hủy, trận chiến đầu tiên với yêu ma đã vô cùng thảm khốc. Nhiều yêu tướng, vài vị yêu vương bị uy lực Ngụy Nguyên Châu nuốt trọn sinh mệnh mà chết, trong đó có Kỳ Nhãn Yêu vương.
Yêu vương một khi khuất núi, Hải Lâm đành trở thành lãnh địa vô chủ. Nghĩ đến đây biên cương liền kề Tứ Kinh hải vực, đại dương được Lăng Ngư Yêu vương tiếp quản trọn vẹn, bao quát mọi sự việc trong hai hải vực này.
Triệu Thuần ngước mắt liếc nhìn tầng tầng mây biển, nhiều bóng dáng thật sự đang pha trộn giữa làn mây, đều là các đạo sĩ cảnh giới Chân Nhiên đang hành lạc. Những bậc này so tài lực khám phá với Lăng Ngư Yêu vương tương đương. Nay họ vừa đặt chân đến hải vực, Lăng Ngư Yêu vương không thể giấu mặt mình, nếu xuất hiện yêu sửa hay thiên ma cảnh giới ngang cơ, họ sẽ trực tiếp dẫn địch vào mây, tiêu diệt để tránh ảnh hưởng đến các đạo sĩ khác, tránh gây hậu hoạn.
Nhìn thần thức xuyên qua mây biển, trong nhóm Chân Nhiên người tộc, Triệu Thuần gặp một mỹ nữ thân cao hơn ba trượng, đôi mày và mái tóc đỏ rực như lửa, da thịt lấp loáng vẩy cá, đó chính là Lăng Ngư Yêu vương.
Cảm nhận bị dò xét, Lăng Ngư Yêu vương nhíu mày đỏ rực, hướng xuống dưới nhìn. Gặp ánh mắt Triệu Thuần, y thoáng khẽ mỉm môi, lập tức thu hồi tầm mắt.
Giữa họ còn vương vấn món nợ cũ chưa tan, Lăng Ngư yêu vương là người tình cảm bất chấp, không bao giờ kiềm chế dục vọng trong lòng. Khi ấy, Triệu Thuần mới chỉ ở cảnh giới Sơ Đạo, suýt nữa đã bị y hại, may nhờ Thanh Chi Thần Nữ ban cho lông vũ, mới thoát kiếp nạn. Giờ đây, Triệu Thuần vẫn chưa đạt cảnh giới Chân Nhiên, nhưng nếu nói về thực lực và bản lĩnh, đã không còn là đứa trẻ non nớt năm xưa. Chẳng phải ba đại tôn hải tộc muốn có ý chống lại cũng phải cân nhắc đã có thể so bì với Chiêu Diễn hay chưa. Huống chi Lăng Ngư Yêu vương càng chẳng dám tùy tiện hành động.
Khuôn mặt Lăng Ngư Yêu vương thoáng chùng xuống, không ngờ một miếng đánh chơi chơi ngày ấy lại kết thành mối thù lớn ngày nay. Thế nhưng bây giờ, y không thể lấy lòng mà hoà hoãn, chỉ đành giả vờ thản nhiên không để ý, dằn lòng nghĩ rằng có sự bảo hộ của Lý Phong Yêu Tôn, Triệu Thuần muốn báo thù cũng không dám động đến Yêu Tôn.
Đôi mắt chạm nhau thoáng chốc, Triệu Thuần cũng không biết trong lòng Lăng Ngư Yêu vương đã trải qua bao nhiêu sóng gió. Nàng không có trái tim thánh nhân để đối xử ân oán bằng đức hạnh. Lăng Ngư Yêu vương hành sự bừa bãi ngang ngược, kể từ khi quản lý Tứ Kinh hải vực, người người than phiền oán trách nhau. Hậu quả đắng cay tất sẽ tự y nuốt lấy, trong cõi trọng thiên không thiếu kẻ mạnh mẽ, đợi thời khắc y gõ nhầm phải tảng đá sắt, số mệnh cũng tới hồi tận cùng.
Hơn nữa, Triệu Thuần nay mới đạt cảnh giới Quy Hợp, chưa có lực để giao tranh trực tiếp, muốn báo thù phải nhờ vào sức mạnh môn phái, điều này không phải là điều nàng mong muốn, cũng không muốn gây thêm rắc rối trong giờ phút đại kiếp ma hoàng. Bên cạnh đó, Lăng Ngư Yêu vương hiểu Triệu Thuần đã nổi lên gió, chẳng dám tùy tiện hành động với nàng, trong lòng tất nhiên tràn đầy lo lắng, thậm chí không thể yên giấc từng đêm. Khi Triệu Thuần còn sống sót một ngày, y sẽ luôn sống trong tinh thần phòng bị, và khi nàng càng mạnh, gánh nặng trong lòng y càng nặng.
Nhẹ thì kìm hãm tu hành, nặng sẽ sinh ra ma tâm.
Chỉ là kẻ tự làm khổ mình mà thôi.
Suy nghĩ thấu đáo, Triệu Thuần liền giục lòng quên đi Lăng Ngư Yêu vương sang một bên. La Phiến thực lực không khá, dẫn lũ đạo sĩ Quy Hợp tiến sát đến hải vực có biến động càng ngày càng gần, rồi đỏ mặt cung kính cáo từ. Triệu Thuần năng lực đứng đầu bằng hữu tôn môn, đám môn sinh âm thầm tôn nàng làm thủ lĩnh, khi nàng gật đầu ra hiệu có thể vào trong thám thính biến động của yêu ma, cả đoàn lập tức vận dụng pháp khí rời khỏi tầng mây, lần lượt xuống phía dưới.
Do có Thủy Hủy rơi rụng nơi đây, Vô Ngân Hải quanh năm mây mù biển động dày đặc, vì thế tôn môn bèn chế tạo pháp khí tránh ẩn phù trợ cho người xuất hải tu chân mang theo bên mình, nhằm định hướng giữa biển sương mông mênh.
Thấy những đạo sĩ bên cạnh dần hòa vào sương mù, Triệu Thuần cũng tập trung thần trí, tiến về phía biển sương mù sâu thẳm.
Ma nhân phương thuật đa dạng, gian trá tinh nhanh, chính vì có chúng tồn tại mà lần này đại kiếp ma hoàng mới kinh thiên động địa đến vậy. Triệu Thuần thở dài thầm trong lòng, ẩn trong màn sương dày đặc mênh mông, ngày càng xuất hiện nhiều vết đen mờ mờ.
Khi đến gần hơn, đôi mắt nàng liền có thể quan sát toàn cảnh chỗ đó, các vết đen ấy hiện rõ hình dáng to lớn thân mập, cánh hai đầu cong lên.
Chính là những chiến thuyền quái dị được ma quân sử dụng khi đi tuần biển!
Bên ngoài mênh mông biển cả không thấy dấu hiệu an lành, tín hiệu xấu từ đại dương càng ngày càng rõ mồn một dưới mây móc mờ sương…
[Luyện Khí]
Lên thêm chương được hong ạ
Xóa[Luyện Khí]
hehe
Xóa[Luyện Khí]
Mong lên thêm chương ạ
Xóa[Trúc Cơ]
Giữa chương 382 và 383 thiếu nội dung rồi
Xóa[Pháo Hôi]
Mong thêm chương ạ
Xóa[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
Xóa[Pháo Hôi]
Cảm ơn nhà đã lên chương ạ
Xóa[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều
Xóa