Nhưng ta cũng hiểu rõ, bản thân chẳng thể cứ mãi sống lay lắt như thế này.
Nhớ lại thuở trước phụ thân thường lên núi hái thuốc, ta cũng lờ mờ ghi nhớ được đôi chút kiến thức.
Thế là, tờ mờ sáng hôm sau, khi sương mù còn chưa tan hẳn, ta đã lẳng lặng lên ngọn núi gần đó.
Có lẽ ông trời vẫn còn thương xót, ta thực sự đã tìm được vài gốc dược liệu khá có giá trị.
Chỉ hiềm nỗi khi mang đến tiệm thuốc, lão chưởng quầy thấy ta tuổi còn nhỏ nên cố tình ép giá, chỉ đưa cho vỏn vẹn mười đồng tiền đồng.
Ta dùng số tiền ấy mua hai chiếc bánh khô mang về, vừa vặn bắt gặp Tạ Viện đang đến đưa cơm cho mình.
Nghe ta kể chuyện có thể tự lên núi hái thuốc kiếm tiền, trong đ&a...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 5 giờ 33 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Hiện Đại: Vì Người Dân Thế Giới Tiểu Thuyết Dự Báo Thiên Tai