Chương 81: Tử Tôn Trận, Âm Mưu Nghịch Thiên Của Lão Gia Tử
Đó là tiếng thét thảm thiết như thịt bị nướng sống trên lửa, âm thanh phát ra từ một con quỷ đứng sau cùng thiếu phụ. Đó là một thiếu niên có diện mạo thanh tú, toàn thân hắn đang co giật dữ dội kèm theo những tiếng kêu đau đớn. Ngay sau đó, những con quỷ khác cũng lần lượt thét lên thảm thiết không ngừng.
Thiếu phụ kêu lên quái dị: “Không xong rồi, lão già kia tới rồi, lão sai người khai trận để bắt chúng ta.”
Thiếu phụ là người cuối cùng phát ra tiếng thét thảm thiết. Ngay khi nàng vừa kêu lên, pháp trận đã hoàn toàn mở ra, bắt giữ nàng và toàn bộ đám quỷ còn lại.
Những con quỷ này quanh năm hấp thụ linh khí nơi đây nên quỷ lực không hề thấp. Nhìn thấy bao nhiêu con quỷ trong nháy mắt biến mất trước mắt, sống lưng Ngụy Nhân lạnh toát.
Cả căn nhà trống hoàn toàn chỉ còn lại mình Ngụy Nhân, không một tiếng động nào khác, ngay cả tiếng côn trùng thú vật cũng không nghe thấy chút nào, như rơi vào vùng đất chết.
Một lúc lâu sau, Ngụy Nhân nghe thấy bên ngoài nhà dường như có tiếng xe ngựa vang lên, nhưng hơi xa, nàng không chắc chắn lắm. Cho đến khi tiếng xe ngựa dừng lại ngoài cổng lớn, thấp thoáng có người nào đó xuống xe đi vào, đi thẳng một mạch về phía gian nhà cũ này của nàng.
Lúc đầu, chắc chắn có ít nhất hai ba người, khi sắp đến gian phòng này thì tiếng bước chân chỉ còn lại một người, hơn nữa nghe có vẻ hơi suy yếu chậm chạp, còn chống gậy, đại khái chính là “lão già” trong miệng thiếu phụ rồi.
Một nỗi sợ hãi thấu xương bủa vây lấy Ngụy Nhân.
Người đó bước vào phòng, tay cầm một chiếc đèn lồng. Vì ánh đèn yếu ớt nên không nhìn rõ mặt, nhưng vẻ nho nhã giản dị trên người lại rất mực cầu kỳ.
Người đó cũng đang quan sát Ngụy Nhân trên thảm nỉ, thỉnh thoảng khẽ gật đầu. Thấy Ngụy Nhân nhìn mình đầy mê mang, người đó mới thong thả mở miệng, giọng nói suýt chút nữa khiến Ngụy Nhân tưởng mình nghe nhầm.
“Cháu dâu, không nhận ra tổ phụ nữa sao?”
Người đó đưa đèn lồng lên gần mặt.
Ngụy Nhân trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
“Đừng sợ, tổ phụ sẽ không làm gì cháu đâu.” Hạ lão gia tử mỉm cười, từng bước tiến về phía Ngụy Nhân, “Tổ phụ chẳng qua là muốn cháu làm một việc cho Hạ gia chúng ta mà thôi.”
Hạ lão gia tử lúc này tuy đang cười, nhưng trong căn nhà quỷ không một bóng người này, khuôn mặt ông ta bị ánh đèn soi lúc sáng lúc tối, chỉ khiến người ta cảm thấy âm sâm đáng sợ.
Thiếu phụ kia nói, kẻ hại họ là một lão già, mà Hạ lão gia tử đêm khuya tới đây, tuyệt đối không thể chỉ là đêm ngủ không được đi dạo chơi, ông ta chính là lão súc sinh đó.
Ngụy Nhân nhất thời sững sờ, vạn lần không ngờ tới, nàng từng gả vào một gia đình như thế này.
“Đứa trẻ này, sao lại không tin chứ?” Hạ lão gia tử lắc đầu thở dài, nụ cười vụt tắt, ánh mắt đột nhiên trở nên độc ác, “Xem ra là đám cô hồn dã quỷ kia đã nói gì với cháu rồi sao? Đáng chết, lão phu lẽ ra nên nhốt chúng mãi mãi.”
Ngụy Nhân nhìn ông ta bằng ánh mắt đầy xa lạ, nắm chặt tấm thảm dưới thân, không đoán ra Hạ lão gia tử rốt cuộc đang toan tính điều gì.
“Đứa nhỏ, nghe lời tổ phụ, đừng tin lời đám cô hồn dã quỷ kia, chúng đều đang mê hoặc cháu đấy. Tổ phụ còn đang đợi cháu và Văn Khanh sinh cho ta một đứa chắt trai đây.” Hạ lão gia tử nhanh chóng đổi lại vẻ mặt hiền từ.
Ngụy Nhân lạnh lùng nói: “Lão gia tử, tôi và Hạ Văn Khanh đã hòa ly rồi.”
“Hòa ly? Đó chẳng qua là bọn trẻ các cháu không hiểu chuyện, nói bậy mà thôi.”
“Ông...”
“Đợi qua ít ngày nữa, cháu có huyết mạch Hạ gia rồi sẽ biết nặng nhẹ thôi.”
“Đủ rồi, lão già, ông đừng có giả nhân giả nghĩa nữa. Ông hại những người kia thành ra như vậy, rốt cuộc định làm gì tôi?”
Hạ lão gia tử rất không hài lòng với thái độ của Ngụy Nhân, bèn lạnh lùng cười nói: “Được rồi, nếu đứa nhỏ này cái gì cũng biết rồi, sau này cũng là người Hạ gia ta, vậy lão phu cũng không nói nhảm với cháu nữa. Ta sẽ nói hết mọi chuyện cho cháu nghe. Cháu có biết sau lưng căn nhà này là cái gì không?”
“Cái gì?”
“Là tổ mộ của Hạ gia ta.” Hạ lão gia tử u uẩn nói: “Năm xưa tiên nhân nhà ta là một thư sinh nghèo túng, công danh vô vọng. May mắn thay ông ấy am hiểu thuật kham dư, tình cờ phát hiện ra mảnh đất bảo địa dưới chân chúng ta hiện nay. Bảo địa linh khí dồi dào, chỉ trong vài năm ngắn ngủi, thư sinh không những đỗ cao mà còn được tọa sư hết lòng nâng đỡ, cuối cùng cưới được một người cháu gái của tọa sư, từ đó hoạn lộ hanh thông. Kể từ đó, Hạ gia ta tuy không sánh được với những gia đình quyền quý nhất thời, nhưng cũng là một danh môn thế đại tài tuấn xuất hiện lớp lớp. Nhưng sau đó, phát hiện ra nơi này tuy cực vượng nhưng nhân đinh lại đơn chiếc, thường chỉ có một mạch đơn truyền. Đến đời của ta, ta phát hiện khó có con nối dõi, ngay cả cha của Văn Khanh cũng là ta vất vả lắm mới có được. Đến cha của Văn Khanh, hắn thậm chí trực tiếp không có khả năng sinh dục.”
Ngụy Nhân nhận ra điều bất thường: “Vậy Hạ Văn Khanh sao lại...”
Hạ lão gia tử cười tủm tỉm nói: “Cháu nói xem?”
Tuy ông ta không nói rõ ra, nhưng Ngụy Nhân bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Hạ Văn Khanh, chẳng lẽ là... ông...”
Hạ lão gia tử lắc đầu: “Cháu dâu, ban đầu ta đặt hết hy vọng vào Văn Khanh, nhưng ai ngờ Văn Khanh cũng giống cha nó. Ta không cam tâm, lại để nó cưới Tuyên Hoa thử xem, xem ra, ôi.”
Ngụy Nhân nhíu mày.
Hạ lão gia tử tiếp tục: “Cháu dâu, cháu tưởng ban đầu là tổ mẫu Văn Khanh nhìn trúng cháu sao? Không phải, là ta đã âm thầm điều tra từ trước khi Văn Khanh cưới vợ, phát hiện mệnh cách của cháu là thích hợp nhất để sinh dục con cháu cho Hạ gia ta. Là ta đã chọn trúng cháu, quả nhiên không ngoài dự đoán của ta, Văn Khanh đối với cháu cũng khá hài lòng, liếc mắt một cái đã chọn cháu. Mà trận pháp này của ta, dùng oán khí của người và quỷ trong nhà nuôi dưỡng nhiều năm, đến nay cuối cùng cũng đại công cáo thành, có thể dùng được rồi.”
Ngụy Nhân càng nghe càng thấy tà môn, chậm rãi lùi lại phía sau, nàng nhíu mày nhìn ông ta: “Rốt cuộc ông định làm gì tôi?”
“Cháu dâu, cháu không cần sợ, cháu là người ta vất vả chọn lựa nhiều năm, tự nhiên sẽ không làm gì cháu.” Hạ lão gia tử tâm trạng trở nên rất tốt, cười nói: “Cháu biết trận này gọi là gì không? Tử Tôn Trận! Đến lúc đó, ta sẽ chọn một ngày thích hợp nhất, đại khai pháp trận, để cháu và Văn Khanh cùng phòng tại nơi này. Mà đám cô hồn dã quỷ trong căn nhà này mà ta dày công tuyển chọn sẽ trở thành vật tế trận. Đến lúc đó, Văn Khanh tự nhiên sẽ có thể sinh dục, thậm chí hậu bối Hạ gia ta đều có thể nhân đinh hưng vượng, hương hỏa không dứt. Cháu dâu, trước đó cháu cứ ngoan ngoãn chờ đợi đi.”
Ngụy Nhân mặt trắng bệch: “Lão súc sinh, ông táng tận lương tâm, lúc sống tàn hại họ, chết rồi còn muốn dùng họ tế trận!”
“Câm miệng!”
Hạ lão gia tử bị chọc giận: “Nếu cháu không chịu làm theo lời ta nói, vậy lão phu cũng không ngại chọn một đứa cháu dâu khác, còn cháu sẽ có kết cục y hệt đám cô hồn dã quỷ kia!”
Nói xong, Hạ lão gia tử lập tức lật mặt như lật sách, lại chuyển giận thành cười: “Cháu dâu, tốt nhất cháu nên ngoan ngoãn làm theo lời ta nói, đừng có không biết điều, có hiểu không?”
“Lão thái gia.” Một người bước tới báo cáo: “Bên ngoài có người muốn xông vào, khí thế hung hãn, xin lão thái gia qua xem thử.”
Hạ lão gia tử gật đầu, dặn dò: “Sai người dọn dẹp căn phòng tốt một chút, để thiếu phu nhân ở tạm.”
Cho đến khi Hạ lão gia tử rời đi, Ngụy Nhân mới dần dần thả lỏng, nàng bị tất cả những chuyện xảy ra đêm nay làm cho không kịp trở tay, sợ hãi khôn cùng.
Lão già kia đi không lâu, đám quỷ bị trận pháp bắt giữ lập tức được thả ra. Ngụy Nhân nhanh chóng nhận ra đám quỷ này trở nên khác hẳn lúc trước, từng con một dùng ánh mắt đầy oán độc nhìn chằm chằm nàng. Thiếu phụ mang thai cũng vậy, không còn vẻ nhu hòa như trước, mà giống như đám quỷ khác, muốn lao lên nuốt sống nàng ngay lập tức.
“Ngươi vậy mà là người Hạ gia?! Là người nhà của lão già kia?”
“Giết nàng ta đi! Giết nàng ta đi!”
“Không, không thể để nàng ta chết dễ dàng như vậy được, chúng ta phải cắn từng miếng thịt của nàng ta! Cắn nát tim gan phèo phổi của đám người Hạ gia!”
Ngụy Nhân nhìn đám quỷ đang phẫn nộ kích động, suýt chút nữa ngã quỵ.
Kẻ được Hạ lão gia tử để lại dọn dẹp phòng cho Ngụy Nhân trừng mắt nhìn đám quỷ: “Các ngươi dám làm hại thiếu phu nhân, lập tức khiến các ngươi hồn phi phách tán!”
Đám quỷ đối với người Hạ gia đã hận thấu xương, vậy mà nhất thời không thèm để ý đến lời của kẻ đó, định lao về phía Ngụy Nhân. Kẻ đó vội vàng gọi người dùng trận pháp bắt giữ họ lại, đưa Ngụy Nhân vội vã rời khỏi nơi này.
Kẻ đó hừ lạnh với Ngụy Nhân: “Đám cô hồn dã quỷ này to gan thật, dám làm loạn. Thiếu phu nhân, chúng ta mau đi báo cho lão thái gia.”
Ngụy Nhân cười lạnh lùng.
Nàng đi theo kẻ đó đến gần cổng lớn, thấy Hạ lão gia tử đang đứng sau một đám người mặc pháp y nhìn ra ngoài. Ngoài cửa chính là Lục Hồn và Kỷ Gia Ngọc, hai người dẫn theo rất nhiều người đứng bên ngoài.
Hạ lão gia tử tự nhiên cũng nhận ra Kỷ Gia Ngọc, nói: “Tiểu tử Kỷ gia, ngươi có ý gì đây? Tại sao lại dẫn người xông vào tư trạch của ta? Ai cho phép ngươi?”
Kỷ Gia Ngọc không hề sợ hãi, ngược lại còn cười tủm tỉm: “Lão đại nhân, vụ án vãn bối điều tra lần trước tình cờ phát hiện manh mối chỉ về phía tư trạch này của lão đại nhân, xin lão đại nhân cho chúng tôi vào trong.”
“Nói bậy bạ, tư trạch của ta bị ngươi nói thành cái nơi gì rồi! Ngươi nói cho vào là cho vào sao?” Hạ lão gia tử lạnh lùng giễu cợt: “Ngươi có sự cho phép của nha môn không? Nếu không có, ngươi đừng hòng vào đây quấy nhiễu. Tiểu tử Kỷ gia, mau mau quay về đi, nếu còn quấy nhiễu, đừng trách lão phu viết một phong thư báo cho phụ thân ngươi!”
Kỷ Gia Ngọc quả nhiên lộ vẻ khó xử, nhìn về phía Lục Hồn. Lục Hồn bèn ghé tai nói nhỏ với hắn vài câu, sau đó đưa thanh kiếm trong tay cho hắn.
Hạ lão gia tử nhíu mày nhìn chằm chằm thiếu niên bên cạnh Kỷ Gia Ngọc, cảm thấy có chút quen mắt.
Chỉ thấy Kỷ Gia Ngọc giơ cao thanh kiếm trong tay lên trời, chính sắc nói: “Bảo kiếm Phá Quân của Thánh thượng ở đây, Thánh thượng năm xưa từng nói, nếu thấy kiếm này như thấy Người đích thân tới, ai dám cản ta?! Ai dám ngăn ta?!”
Hạ lão gia tử vội vàng nhìn qua, không dám tin.
Kỷ Gia Ngọc lạnh lùng cười nói: “Lão đại nhân, ngài là triều lão, chắc hẳn phải nhận ra bảo kiếm của Thánh thượng chứ? Chẳng lẽ Thánh thượng tới đây còn cần người cho phép sao? Lão đại nhân, tránh ra đi.”
Hạ lão gia tử do dự một chút, sai người mang kiếm tới kiểm tra, ông ta vừa cầm vào tay đã hiểu đây quả thực là Phá Quân không nghi ngờ gì nữa. Ông ta dặn dò: “Đưa thiếu phu nhân xuống giấu kỹ, khai trận pháp bắt giữ đám quỷ kia lại, rồi mới cho họ vào.”
Ông ta khinh miệt cười: “Tiểu tử Kỷ gia này, chẳng lẽ còn có thể tra ra đám quỷ kia sao.”
Không biết Lục Hồn có phát hiện nàng bị đưa tới đây không, Ngụy Nhân nghĩ ngợi, sau khi bị đưa đi, nàng lén bốc một nắm hoa hòe khô trong túi thơm rắc xuống đất.
Bên kia, cổng lớn được mở ra, Hạ lão gia tử cho Kỷ Gia Ngọc, Lục Hồn và những người khác vào trong. Lão già này cũng không sợ bị tra ra cái gì, mặc cho họ tìm kiếm.
Đề xuất Ngược Tâm: Bữa Cơm Tất Niên, Phu Quân Muốn Con Gái Hiến Thận
[Pháo Hôi]
Truyện hay, cảm ơn editor đã lên chương