Chương 79: Ám Ảnh Trong Đêm, Tiếng Gọi Từ Cõi Âm
“Trước đây, đứa trẻ kia từng nói căn nhà trống mà chúng ở có trận pháp, làm thế nào cũng không thoát ra được. Người của huynh đêm qua đi theo đến gần đó thì lạc đường, có lẽ cao nhân kia định đến chính là căn nhà trống đó. Nghĩ lại thì quanh nhà có trận pháp nên họ mới không vào được.”
“Thật sao?”
“Nếu tìm được căn nhà đó, chắc chắn sẽ rõ thôi.”
“May mà người của chúng ta tuy không vào được nhưng vẫn luôn có người canh giữ bên ngoài. Nghe nói kẻ đó đến giờ vẫn chưa ra, chắc vẫn còn ở bên trong. Đã vậy, chỉ cần bắt được kẻ này là sẽ có manh mối. Ta lập tức đi tìm người đến phá trận.”
Kỷ Gia Ngọc nói xong định đi ngay, Lục Hồn gọi hắn lại, bảo: “Muộn rồi, đã qua một đêm, có lẽ hắn sắp ra rồi. Họ có thể bày ra trận pháp lớn như vậy thì không phải hạng người tầm thường. Những người của huynh dù võ nghệ cao cường e rằng cũng không ngăn được hắn. Như vậy đi, ta đi cùng huynh.”
Lục Hồn nhờ nha hoàn nhắn lại với Ngụy Nhân một tiếng rồi cùng Kỷ Gia Ngọc ra ngoài. Hắn gọi Phá Quân đi cùng, nào ngờ họ vừa rời khỏi nhà cũ Văn gia không lâu, xe ngựa của Hạ gia đã xuất hiện trước cửa. Người của Hạ gia đưa bái thiếp muốn gặp Ngụy phụ. Hôm nay nắng khá đẹp, Ngụy phụ đang cùng Bùi lão phơi sách ngoài thư phòng, nghe tin ông cháu Hạ gia đến, chân mày nhíu chặt, không biết Hạ gia định giở trò gì, nhưng ngại lễ nghĩa nên vẫn nhanh chóng mời vào.
Tuy nhiên, mục đích đến của ông cháu Hạ gia cũng không nằm ngoài dự đoán của Ngụy phụ. Hạ lão gia tử đột nhiên biết chuyện cháu trai cháu dâu hòa ly, cảm thấy kinh ngạc không hiểu, đặc biệt tìm đến cửa hỏi cho rõ ràng. Ngụy phụ thoái thác một hồi, Hạ lão gia tử dường như đã bị thuyết phục, tỏ vẻ cực kỳ dễ nói chuyện, không muốn quản chuyện hôn sự của con cháu nữa, khiến Ngụy phụ yên tâm. Đàm đạo xong, uống trà xong, Ngụy phụ đích thân tiễn Hạ lão gia tử, nhưng Hạ lão gia tử lại nói, ông vẫn muốn đi thăm đứa cháu dâu Ngụy Nhân này, dù sao cũng phải hỏi ý kiến của chính nàng. Ngụy phụ thấy cũng hợp tình hợp lý, định đích thân đưa ông đi, Hạ lão gia tử bảo không cần, để Ngụy phụ và Hạ Văn Khanh ở lại giúp Bùi lão phơi sách.
Hạ Văn Khanh một mình phơi sách bên ngoài, Ngụy phụ ở trong thư phòng cùng Bùi lão kiểm tra xem sách có bị mối mọt gặm nhấm không.
Bùi lão cầm cuốn sách, vẻ mặt đầy suy tư.
“Bùi lão sao lại trầm ngâm thế? Hay là hôm nay phơi sách mệt nhọc, trong người không khỏe?” Ngụy phụ khó hiểu hỏi han.
Bùi lão lắc đầu, ánh mắt hướng về phía Hạ Văn Khanh: “Ta chỉ cảm thấy có chút kỳ lạ mà thôi.”
“Kỳ lạ?”
“Ừ.” Ánh mắt Bùi lão sắc bén như đuốc, nói: “Lão gia tử Hạ gia này, ta và ông ta giao tình không nhiều, chỉ có con trai và cháu trai ông ta đến chỗ ta bái sư. Ông ta bình thường không bao giờ quản những chuyện vặt vãnh này, hiếm khi lộ diện. Ngay cả lần trước con trai ruột chết, ông ta cũng chẳng đích thân lo liệu chút nào, lần này vì chuyện của Hạ Văn Khanh và Ngụy Nhân mà lại đích thân ra mặt, còn đặc biệt tìm Ngụy Nhân nói chuyện.”
Ngụy phụ khựng lại: “Ta nhớ năm đó Nhân nhi và Hạ Văn Khanh thành thân ở kinh thành, ông ta cũng ở tận Hoang Châu, không có ý định đến dự. Mấy năm qua thông gia qua lại cũng cực kỳ hiếm khi gặp được ông ta.”
“Ta chợt nhớ ra vài chuyện.” Bùi lão nói: “Ngươi còn nhớ phụ thân của Hạ Văn Khanh không?”
“Nhớ chứ.” Ngụy phụ nhanh chóng đáp: “Hắn và ta cùng năm tiến sĩ, ta và hắn cũng có vài lời để nói, là một người đoan chính khoáng đạt. Tọa sư của chúng ta cũng cùng một người, ân sư vô cùng coi trọng hai chúng ta. Ban đầu hắn định được chọn thẳng vào Hàn Lâm viện, nhưng không biết tại sao đột nhiên tính tình thay đổi lớn, từ quan, không bao giờ vào triều nữa. Sau đó ta nghe nói hắn trở nên phong lưu thành tính, suốt ngày chỉ biết rượu chè cờ bạc, trong phủ cũng sủng thiếp diệt thê.”
Bùi lão thở dài: “Các ngươi không biết đâu, sau khi hắn từ quan trở về Hoang Châu từng đến tìm ta, nói muốn uống rượu với ta, nhưng lại uống đến say khướt, dáng vẻ như bị đả kích nặng nề, không gượng dậy nổi. Lúc say khướt, hắn còn nắm tay ta nói: Ân sư, ân sư, học trò suốt mười hai mươi năm qua nhìn thấy trời là giả, là giả hết. Những thứ học trò từng tin tưởng bấy lâu nay đều là giả, đều là giả cả. Miệng đầy nhân nghĩa đạo đức, đến cuối cùng đều là hoang đường nực cười...”
“Lời này của hắn có ý gì?” Ngụy phụ thắc mắc.
“Không rõ, đứa trẻ đó ngoài mấy câu này ra thì không chịu nói thêm gì nữa.” Bùi lão trầm giọng: “Tuy ta không hiểu lúc đó đã xảy ra chuyện gì, nhưng dường như, một thứ gì đó trong lòng hắn đã sụp đổ.”
Ngụy phụ không hiểu hết những lời của Bùi lão, bèn cười nói: “Ngày đó Hạ gia đến cầu thân, ta còn chưa quyết định xong, nhưng nghĩ phụ thân của Hạ Văn Khanh là người còn đáng để kết giao, nên cũng không nói gì thêm.”
“Đứa trẻ đó trước đây quả thực là một người rất chính trực lễ độ, ta rất thích hắn.” Bùi lão sâu xa nói: “Nhưng Hạ lão gia tử này lại luôn khiến ta thấy có chút không thoải mái.”
Ngụy phụ nghe xong trong lòng càng thêm bất an, vội nói: “Ta đi xem Nhân nhi thế nào.”
Ngụy phụ vội vã đi ra, khiến Hạ Văn Khanh nghi hoặc không thôi, vừa định đi theo thì Bùi lão đã gọi hắn lại, hắn đành thôi.
Ngụy phụ lo lắng bất an đi đến phòng Ngụy Nhân, vừa vặn bắt gặp Ngụy Nhân và Hạ lão gia tử đã nói chuyện xong đi ra. Ngụy Nhân thần sắc bình thường, thấy Ngụy phụ đột ngột đến bèn nói: “Phụ thân đến thật đúng lúc, tiễn lão gia tử đi thôi.”
“Không cần đâu.” Hạ lão gia tử hiền từ cười: “Hai cha con cứ nói chuyện đi, ta tự đi dạo một chút.”
Sau khi ông đi, Ngụy phụ kéo Ngụy Nhân xem xét một lượt, hỏi: “Lão gia tử nói gì với con thế?”
“Cha sao vậy.” Ngụy Nhân không hiểu, thấy Ngụy phụ thần sắc vô cùng căng thẳng bèn cười nói: “Chỉ là hỏi con tại sao muốn hòa ly với Hạ Văn Khanh thôi, con nói xong thì ông ấy cũng không nói gì thêm nữa.”
“Vậy thì tốt.” Ngụy phụ thở phào: “Xem ra là cha và Bùi lão nghĩ nhiều rồi.”
“Tiểu tình lang của con đâu?” Ngụy phụ nhìn quanh một lượt bên cạnh nàng, hỏi.
“Cha, đừng nói bậy.” Ngụy Nhân lườm ông, “Tâm tư hắn nhạy cảm, nghe thấy sẽ buồn và nghĩ ngợi lung tung đấy.”
Ngụy Nhân tiễn Ngụy phụ đi, đang định xoay người về phòng thì nghe thấy tiếng thút thít của đứa trẻ kia phát ra từ trong phòng. Đứa trẻ nằm trên giường, bộ đồ tang trắng mỏng trên người đã sớm được thay ra, chỉ mặc một bộ quần áo trẻ con bình thường. Thường ngày đều là Phá Quân trông chừng đứa trẻ này, nhưng hôm nay Lục Hồn mang Phá Quân ra ngoài rồi. Ngụy Nhân chần chừ một lát mới tiến lại gần đứa trẻ quỷ này.
Đứa trẻ vùi đầu vào trong chăn, thân hình nhỏ bé run rẩy bần bật. Bình thường đứa trẻ này không hề quấy khóc, ngoan ngoãn đi theo Phá Quân, hôm nay sao lại thế này?
Đứa trẻ nhát gan, Ngụy Nhân không dám lớn tiếng, chỉ cẩn thận hỏi: “Sao vậy? Con khóc cái gì thế?”
Thân hình run rẩy của đứa trẻ sau khi nghe thấy tiếng của Ngụy Nhân mới kéo chăn xuống một chút, thấy là tỷ tỷ thường ở cùng ca ca kia, lá gan mới lớn hơn một chút, nghẹn ngào nói: “Vừa nãy... vừa nãy lúc con ngủ, dường như lại nghe thấy tiếng của cái thứ xấu xa kia, con sợ...”
Ngụy Nhân từ chỗ Lục Hồn đã biết đứa trẻ này chính là hai chị em bị đào lên kia, mà lúc còn sống dường như nó đã bị kẻ nào đó hãm hại, lập tức hiểu ra.
Khuyên bảo: “Không sao không sao, con gặp ác mộng thôi, đừng sợ.”
Đứa trẻ nhìn quanh bốn phía, trong phòng quả thực không có ai khác, ngay cả vài người hầu trong phủ cũng sớm bị đuổi đi xa khỏi chỗ này, nó mới dần yên tâm, gật đầu.
Ngụy Nhân mang cho nó chút đồ ăn, bảo nó ăn xong thì ngủ tiếp. Đứa trẻ đã quen với nàng hơn, đánh bạo hỏi nàng Phá Quân đâu, Ngụy Nhân lại dỗ dành nói Phá Quân có việc đi ra ngoài rồi, lát nữa sẽ về, đứa trẻ mới không nỡ mà ngủ thiếp đi.
Sau đó, Ngụy Nhân trở về phòng mình.
Lục Hồn cũng không biết cùng Kỷ Gia Ngọc bận rộn chuyện gì, mãi đến khi trời tối mịt vẫn chưa thấy về, nhưng Ngụy Nhân đoán chừng là vì chuyện của đứa trẻ kia.
Thổi nến, đi ngủ.
Thời tiết này đã không thấy bóng dáng mặt trăng đâu nữa, trong phòng khắp nơi chìm vào bóng tối mịt mùng, không có chút ánh sáng nào, chỉ thấp thoáng thấy trong một góc phòng có một đôi mắt xanh biếc đột nhiên mở ra, nhưng chỉ trong nháy mắt đã biến mất, trở lại bóng tối, dường như cái nhìn vừa rồi chỉ là ảo giác.
Lại qua một hồi lâu.
Người đang ngủ dần dần ngủ say, nhịp thở đều đặn.
Đột nhiên, thứ xanh biếc trong góc phòng lại bừng sáng mạnh mẽ, lần này nhìn rõ rồi, đó quả thực là một đôi mắt xanh biếc, nhìn kỹ hơn nữa, hóa ra là đôi mắt trên lá bùa hình người nhỏ bằng giấy vàng.
Vụt một cái, hình nhân nhỏ bật dậy, đứng thẳng lên.
Trên cổ Ngụy Nhân, miếng bảo ngọc ẩn hiện phát ra ánh sáng đỏ nhạt.
Hình nhân giấy kia chính là hình dáng một phụ nữ, có tay có chân, nó đứng trên mặt đất, đôi mắt xanh biếc u uẩn nhìn chằm chằm vào Ngụy Nhân trên giường.
Ngay sau đó, hình nhân cử động, nó nhẹ nhàng di chuyển gót chân, đi đến dưới gầm giường của Ngụy Nhân, tiếp đó, hình nhân ôm lấy chân giường, hì hục leo lên trên. Nó tốn bao nhiêu sức lực mới leo lên được, đi đến trước ngực Ngụy Nhân. Ngụy Nhân ngủ rất say, hoàn toàn không nhận ra nó. Nó lại kiễng chân đi lên, dán chặt vào miếng bảo ngọc. Nhìn kỹ thì trên người nó vốn dĩ còn có một chút chất lỏng màu đỏ kỳ quái, chất lỏng đó dính vào bảo ngọc, ánh sáng đỏ của bảo ngọc lập tức bị dập tắt, trở nên ảm đạm không chút ánh sáng.
Nó lại bò xuống khỏi bảo ngọc, chui tọt vào sau lưng nàng, dán chặt vào lưng.
Sau khi hình nhân giấy này nằm im, trán Ngụy Nhân dần lấm tấm mồ hôi lạnh, vẻ mặt kinh hãi, nửa buổi sau, nàng đột nhiên giật mình tỉnh giấc từ trong mộng: “Mẹ!”
Ôm lấy chăn, nàng ngơ ngác nhìn quanh bốn phía tối đen.
Khắc sau, Ngụy Nhân nghe thấy ngoài cửa vang lên mấy tiếng gọi dịu dàng của một người phụ nữ.
“Nhân nhi, Nhân nhi.”
Ngụy Nhân thẫn thờ ngẩng đầu, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa.
Tiếng người phụ nữ lại truyền đến: “Nhân nhi, là mẹ đây, lại đây, lại đây mở cửa cho mẹ.”
Giống như mang theo một ma lực mê hoặc lòng người.
Ngụy Nhân nghe lời người phụ nữ này, không chút chần chừ, thần trí hoảng hốt vứt chăn, xỏ giày xuống giường.
Cánh cửa phòng kẽo kẹt bị Ngụy Nhân đẩy ra, nhưng ngoài cửa lại là một mảnh không gian vắng lặng không bóng người, chỉ có cây tùng trong sân bị gió thổi đung đưa, ngoài ra không có một chút động tĩnh nào.
Khi Ngụy Nhân đang thẫn thờ nhìn ra cửa thì tiếng nói lại truyền đến từ ngoài viện.
“Nhân nhi, lại đây, mở thêm một cánh cửa nữa cho mẹ.”
Ngụy Nhân không nói hai lời, cứ thế đi theo hướng tiếng nói phát ra.
Lúc này, đứa trẻ quỷ kia nghe thấy động tĩnh bên này, cẩn thận thò đầu ra xem, thấy Ngụy Nhân ngơ ngác đứng ở cửa, rồi sau đó vô duyên vô cớ đi ra ngoài, nó vội vàng gọi nàng lại: “Tỷ tỷ, tỷ không ngủ sao?”
Ngụy Nhân quay đầu lại: “Con có nghe thấy mẹ ta ở ngoài viện không? Bà ấy nói bảo ta ra mở cửa cho bà ấy, không nói với con nữa, ta phải đi mở cửa cho mẹ đây.”
Đứa trẻ quỷ nhíu mày: “Nhưng tỷ tỷ ơi, căn bản không có ai gọi cửa cả, có phải tỷ nghe nhầm rồi không?”
“Ta không nghe nhầm, mẹ ta đang gọi ta mà.” Ngụy Nhân đột nhiên trở nên rất giận dữ, trừng mắt nhìn đứa trẻ quỷ.
Đề xuất Hiện Đại: Thiên Kim Giả Nhà Tư Bản: Vét Sạch Gia Sản Gả Tháo Hán
[Pháo Hôi]
Truyện hay, cảm ơn editor đã lên chương