Chương 660: Sau khi biến thành mèo, Sư tôn lạnh lùng mỗi đêm đều được nghịch đồ cho ăn đến no căng (5)
Mèo nhỏ đáng thương vẫn bị ấn vào trong nước một cách vô tình.
Ân Khí học theo dáng vẻ của Thẩm Tri Ý, pha nước bồ kết, xoa nắn trên lớp lông bẩn thỉu.
Đệm ngón tay thô ráp xoa bóp qua từng chỗ trên cơ thể mèo nhỏ.
Lúc nhẹ lúc nặng.
Xoay vòng, cào nhẹ, vuốt ve.
Anh học rất nhanh, dễ dàng làm sạch những sợi lông kia, khiến chúng trở nên trắng muốt mềm mại trở lại.
Thẩm Tri Ý không nhịn được mà nhắm mắt lại.
Toàn thân mềm nhũn.
Thân hình kiều diễm khẽ run rẩy.
Đến cả tiếng "meo meo" giận dữ trong miệng, không biết từ lúc nào đã biến thành tiếng gừ gừ non nớt dính dấp, như đang làm nũng mà hừ hừ nhỏ.
Cô thấy toàn thân nóng bừng.
Vừa giận vừa thẹn nhìn phản ứng của chính mình.
Sao lại có thể không có tiền đồ như thế này...
Cơ thể này, sau khi biến thành mèo, sao lại nhạy cảm đến vậy...