Thương Tắc Yến liên tục thức trắng mấy đêm liền.
Ban ngày thì cùng Thẩm Tri Ý quấn quýt không biết tiết chế, ban đêm thì ngồi trước máy tính gấp rút xử lý công việc.
Vốn dĩ chứng mất ngủ đã được chữa khỏi, nhưng vẫn không có bao nhiêu thời gian để ngủ.
Thẩm Tri Ý lo lắng cho sức khỏe của anh.
Khuyên nhủ mãi anh mới đồng ý khôi phục giờ giấc sinh hoạt bình thường, đồng ý ngày mai sẽ đến công ty.
"Bảo bối thực sự không đi cùng anh sao?"
Thương Tắc Yến ôm eo cô, lưu luyến mân mê cánh môi cô.
"Sẽ có mấy tiếng đồng hồ không được hôn em rồi." Vẻ mặt anh đầy tủi thân, "Bảo bối không thấy nhớ anh sao?"
Thẩm Tri Ý buộc chiếc khăn lụa của mình vào cổ tay anh.
Dỗ dành anh như dỗ trẻ con.
"Đeo cái này đi, trên đó có mùi hương của em."
"Nhớ em thì ngửi một cái."
Cô xót xa chạm vào mặt anh, "Nếu em đi cùng anh, anh còn tâm trí đâu mà làm việc nữa?"
"Đến tối lại phải tăng ca rồi."
Thương Tắc Yến cúi đầu ngửi ngửi, sau đó vùi đầu vào cổ cô, thở dài sâu kín, "Thực sự muốn chết trên người em..."
Thẩm Tri Ý đỏ mặt.
"Đừng nói mấy lời này..."
Cô lắc lắc chiếc vòng tay định vị trên cổ tay mình, "Em đang đeo cái này đây, nếu anh nhớ em thì lúc nào cũng có thể biết em đang ở đâu."
"Như vậy chắc là yên tâm rồi chứ?"
Thương Tắc Yến chưa bao giờ được quan tâm chu đáo như vậy, trong lòng ấm áp vô cùng, đồng thời lại dâng lên một nỗi áy náy.
Anh ôm lấy Thẩm Tri Ý.
"Xin lỗi bảo bối, ở bên anh có phải rất vất vả không?"
Anh cũng không muốn như vậy.
Nhưng những cảm giác không an toàn đó, những nỗi lo âu khi phải xa cách cô, cứ như lũ kiến gặm nhấm trái tim anh.
Anh biết mình bị bệnh rồi.
Mắc một căn bệnh mang tên không có Thẩm Tri Ý sẽ chết.
Thẩm Tri Ý lắc đầu.
"Không vất vả."
"Anh yêu em như vậy, sao em lại vất vả được?"
Cô chủ động kiễng chân, hôn lên môi Thương Tắc Yến một cái, "Chỉ là buổi tối sẽ hơi vất vả một chút... Anh có thể nào đừng trêu chọc em quá mức như vậy không..."
Cô đỏ mặt quay đầu đi.
Nhưng lại bị Thương Tắc Yến xoay mặt lại.
"Bảo bối, em đang thả thính anh sao?" Ánh mắt anh dính dấp, bị một câu nói của cô làm cho cả người nóng bừng lên, "Mọi chuyện đều có thể nghe theo em."
"Duy chỉ có chuyện này là không được."
Anh ấn gáy Thẩm Tri Ý, kéo cô vào lòng mình, giọng nói trầm khàn chứa đựng khát vọng nồng đậm.
"Đã rất nương tay với em rồi, hửm?"
"Bảo bối không biết anh đã phải nhẫn nhịn khổ sở thế nào đâu, tối nay phải trừng phạt em..." Anh thì thầm vài câu bên tai cô.
Thẩm Tri Ý xấu hổ đến mức cả người mềm nhũn.
"Anh, anh mau đến công ty đi."
Cô đẩy mặt anh ra.
Thương Tắc Yến khẽ cười một tiếng, hôn mạnh lên môi cô một cái rồi mới buông cô ra.
"Tối nay sẽ thu dọn em sau."
……
Thương Tắc Yến đi chưa được bao lâu thì Trì Diễm Bình đã đến biệt thự.
Vừa nhìn thấy Thẩm Tri Ý, bà ta đã cười tươi đi tới nắm tay cô.
Cứ như thể những xích mích trước đây ở buổi tiệc Thương gia chưa từng tồn tại vậy.
"Tri Ý à, không ngờ chúng ta lại có duyên nợ như vậy, thực sự đã trở thành mẹ chồng nàng dâu rồi."
"Tắc Yến con người nó thế nào con cũng biết rồi đấy, bình thường căn bản chẳng bao giờ đi lại với người thân chúng ta. Sau này con đã trở thành tổng tài phu nhân của Thương gia, những mối quan hệ trong ngoài này đều phải trông cậy vào con duy trì thôi."
"Chúng ta cũng nên chung sống hòa thuận với nhau."
"Những chuyện không vui trước đây cứ để nó trôi qua đi."
"Con thấy có được không?"
Thẩm Tri Ý rủ mắt, mỉm cười không nói.
Nụ cười của Trì Diễm Bình cứng lại trong chốc lát.
Nghĩ thầm.
Thiên kim nhà họ Thẩm này đúng là một mỹ nhân gỗ đá.
Mình đã hạ mình đến tận đây tìm cô ta cầu hòa rồi, cô ta hay thật, một lời cũng không nói.
Y hệt như cái tên sói mắt trắng Thương Tắc Yến kia.
Hoàn toàn không coi người mẹ chồng này ra gì!
Bà ta nhớ đến mục đích đến đây hôm nay, trên mặt lại treo lên nụ cười.
"Mẹ có hẹn trà chiều."
"Hai mẹ con mình hôm nay ra ngoài dạo phố một chút nhé, thấy sao?"
"Đã làm mẹ chồng rồi mà không có quà gặp mặt thì thật không phải phép, hôm nay con ưng cái gì cứ việc để mẹ thanh toán."
"Tri Ý, nếu con từ chối là mẹ buồn lắm đấy."
Bà ta khẽ nhíu mày.
Có chút hờn dỗi nhìn Thẩm Tri Ý.
Thẩm Tri Ý lơ đãng ngước mắt, chạm vào ánh mắt của bà ta, hồi lâu sau mới khẽ cười một tiếng.
"Được thôi ạ."
Dù sao cũng là một cơ hội để chữa khỏi hoàn toàn cho Thương Tắc Yến.
Trì Diễm Bình đưa Thẩm Tri Ý đến một trung tâm thương mại.
Trà chiều mới ăn được một nửa, bà ta đã mượn cớ đi vệ sinh, để Thẩm Tri Ý lại một mình trong nhà hàng.
Cha Kỷ nấp trong bóng tối.
Nhìn Thẩm Tri Ý mà suýt chút nữa ngẩn ngơ.
Ngoài đời, sức công phá nhan sắc của cô lớn hơn nhiều so với trong ảnh.
Lão có chút lo lắng rồi.
Bắt cóc một người như thế này liệu có quá gây chú ý không?
Nhưng nghĩ đến những lời Kỷ Tiêu Liên đã nói với lão, và số tiền thực sự đã vào tài khoản ngân hàng.
Lão hạ quyết tâm, trực tiếp đi về phía cô.
……
Tập đoàn Thương thị.
Trước khi họp, Thương Tắc Yến liếc nhìn định vị một cái.
Phát hiện Thẩm Tri Ý đang ở trung tâm thương mại.
Trên mặt anh nở nụ cười nuông chiều, cúi đầu hôn lên chiếc khăn lụa trên cổ tay.
Mùi hương hoa dành dành thanh khiết xộc vào mũi.
Anh nghĩ, không biết bảo bối Tri Ý của anh sẽ mua cái gì nhỉ?
Thương Tắc Yến nhấc điện thoại, dặn dò thư ký.
"Thông báo cho các trung tâm thương mại trực thuộc, cái ở đường Phù Quang ấy, vợ tôi đến đó mua sắm rồi."
Thư ký cầm ống nghe, khóe miệng giật giật.
"Vâng, Thương tổng."
"Nhất định sẽ bảo họ tập trung tinh thần cao độ, mang lại trải nghiệm mua sắm tốt nhất cho phu nhân."
Thương Tắc Yến hài lòng cúp điện thoại.
Đợi đến khi họp xong đi ra.
Anh phát hiện định vị của Thẩm Tri Ý đã thay đổi.
Lại còn càng đi càng lệch, có xu hướng di chuyển về phía núi sâu ngoài tỉnh.
Thương Tắc Yến nhíu mày.
"Thương tổng, cuộc họp lần này đề cập đến..." Thư ký đang cầm tài liệu báo cáo.
Trong lòng Thương Tắc Yến bất an, gạt tập tài liệu ra, trực tiếp lao về phía bãi đỗ xe.
Tít tít—
Một tin nhắn nhảy vào điện thoại.
"Muốn vợ mày không sao thì chuyển ba trăm triệu vào tài khoản ngân hàng nước ngoài này."
"Một tiếng sau nếu không thấy tiền, tao sẽ giết con tin!"
Tim Thương Tắc Yến bỗng hẫng một nhịp.
Anh không hề do dự gửi số tài khoản cho thư ký, bảo anh ta sắp xếp dùng tài khoản cá nhân của mình chuyển tiền.
Đồng thời gọi điện cho quản gia.
"Lập tức thông báo cho đội an ninh!"
Anh nhìn điện thoại, nói vị trí định vị, "Còn nữa, báo cảnh sát ngay lập tức!"
Anh vừa chạy vừa cúp điện thoại, động tác nhanh nhẹn chui vào xe, nhấn ga một cái, lao vút về phía vị trí định vị đang di chuyển.
Một nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô.
Thẩm Tri Ý ngồi trên ghế, hai tay bị trói sau lưng, vẻ mặt thản nhiên nhìn người trước mặt.
Cha Kỷ đặt điện thoại xuống, ánh mắt nghi hoặc nhìn cô.
"Cô chắc chắn nó sẽ chuyển tiền chứ?"
Thẩm Tri Ý mỉm cười, "Anh ấy rất yêu tôi, nhất định sẽ chuyển."
Cha Kỷ cười hừ một tiếng.
Lão cũng là lần đầu tiên thấy kẻ bị bắt cóc mà lại bình thản như vậy.
Đúng là giống như một khúc gỗ.
"Ta cũng không biết nên nói cô ngốc hay thông minh nữa."
"Bảo cô ngốc đi, thế mà cô lại còn biết bảo họ chuyển tiền vào tài khoản ngân hàng nước ngoài cho ta."
"Bảo cô thông minh đi, thế mà lại dễ dàng bị ta lừa như vậy."
"Tôi chỉ là sợ chết thôi." Thẩm Tri Ý rủ mắt, che đi tia sáng u ám trong đáy mắt, khi ngước lên lần nữa đã đổi thành vẻ mặt cẩn trọng dè dặt.
"Đợi họ chuyển tiền rồi, ông sẽ thả tôi chứ?"
"Dĩ nhiên." Cha Kỷ cười âm hiểm.
Ánh mắt lão rơi xuống cổ tay trống trơn của cô.
"Cũng may ta phát hiện sớm, nếu không thì suýt nữa bị cái máy định vị đó lừa rồi!"
Lão đã ném máy định vị đi ngay trên đường.
Đợi tiền vào tài khoản, lão sẽ lập tức giết con tin!
Đứa con gái của lão, đầu óc cũng chẳng biết có phải làm bằng bã đậu không, biết mình bắt cóc Thẩm Tri Ý này xong lại còn bảo lão lấy tiền rồi chạy trốn, thả người đi.
Làm sao có thể chứ?!
Cô ta đã nhìn thấy mặt lão rồi!
Thả cô ta đi, lão còn đường sống sao?!
Cha Kỷ nhìn Thẩm Tri Ý, đáy mắt tràn ngập sát ý.
Đề xuất Hiện Đại: Ngày Cưới, Ngày Em Rời Bỏ