Chương 193 Sau khi hoán đổi cơ thể với anh trai, bị bạn cùng phòng của anh ấy để mắt tới (27)
Anh muốn hôn cho cô khóc.
Hung hăng hôn cho cô khóc!
Trì Vọng Dã giữ lấy sau đầu cô, dùng môi lưỡi thay thế nơi ngón tay cái vừa nghiền miết qua.
Xâm chiếm không chút lưu tình.
Hung dữ phóng túng hơn bất kỳ nụ hôn nào trước đó.
Anh ngậm lấy, đòi hỏi.
Dùng sự thô ráp nóng bỏng của mình, cuốn chặt lấy ngọt ngào mềm mại của cô, như bão táp mưa sa mà cướp đi toàn bộ suy nghĩ cùng lời biện giải của cô.
Cô theo bản năng ôm lấy anh.
Cũng theo bản năng ngừng giãy giụa.
Thậm chí còn bắt đầu mơ màng đáp lại anh.
Con thú khổng lồ không còn đè nén nữa, phô bày sức căng nguyên thủy nhất.
Anh buông thả dục vọng của mình.
Đè cô xuống tấm đệm mềm, đầu ngón tay men theo mặt trong cánh tay cô, một đường bò lên, nâng cả hai tay cô qua đỉnh đầu, ép gộp lại một chỗ.
Bàn tay to rảnh ra kia, liền không chút kiêng dè siết lấy vạt áo cô, men theo phần thịt mềm bên eo, không giới hạn mà thăm dò.
Khi anh cuối cùng cũng bò lên được đường cong mà mình ngày nhớ đêm mong.
Mới rốt cuộc để lọt ra một tiếng thở dài thỏa mãn giữa môi răng.
Cái này, mới là thật.
Là chiếc bánh hạt dẻ thơm ngọt của anh, mềm mại xốp bông, có sức mê hoặc đủ để làm tan chảy từng tế bào của anh.
Lần này, anh không hề kiềm chế sức lực của mình.
Anh muốn lưu lại dấu vết của anh trên người cô.
Dấu tay, vệt đỏ.
Để anh có thể rõ ràng xác nhận, cô thực sự tồn tại. Không phải ảo tưởng của anh, cũng không phải cơn mê sảng của anh.
Những điều tốt đẹp và cứu rỗi ấy.
Đều là do cô chân thật mà khơi dậy.
Lôi kéo nhịp tim chân thành nồng nhiệt nhất của anh, cùng thứ dục niệm khát khao chưa từng có, khiến anh xa lạ mà kích động.
Anh cắn hôn lên cổ cô.
Khi cô không thể thở nổi, khóe mắt rịn ra nước mắt, đầu ngón tay anh luồn vào vạt váy bên eo.
“Trì Vọng Dã... không được...”
Cô đỏ bừng mặt lắc đầu, nhưng vì hai tay đều bị anh giữ chặt, chỉ có thể vặn người, cọ xát trong lòng bàn tay anh.
Nhìn qua, lại giống như cố tình nghênh hợp.
Mày mắt Trì Vọng Dã tối sầm.
Yết hầu cuồn cuộn dữ dội.
“Bảo bối...” Anh khàn giọng thở dài, hôn lên khóe môi cô, “Bây giờ trông em thật sự rất dễ bắt nạt.”
Quá ngọt, cũng quá mềm.
Anh nghĩ, nếu bánh hạt dẻ có nhân, nhất định là kem vị trái cây, đến khoảnh khắc dao nĩa ép xuống, sẽ làm nhân ngọt thơm bên trong trào ra, chảy đầy cả chiếc đĩa...
Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng động.
Tiếng bước chân dồn dập, cùng tiếng gõ cửa dữ dội.
“Em gái, em ở trong đó sao?”
Là Thẩm Nam Phong.
Thẩm Tri Ý cắn lấy môi mình, gắt gao ngăn tiếng thở gấp sắp tràn ra ngoài.
Trì Vọng Dã lại bế cơ thể mềm nhũn của cô lên.
Đi đến bên cửa.
Ép cô lên tường, hôn sâu hơn, dày đặc hơn.
Sau khi đoạt lấy vị ngọt ngào của cô, anh thấp giọng dụ dỗ: “Bảo bối ngoan, nói với cậu ta, em rất ổn.”
“Bảo cậu ta cút đi.”
Thẩm Tri Ý mặt đầy sắc hồng ửng đỏ, ngậm nước mắt, cố gắng điều chỉnh hơi thở, hướng ra ngoài cửa gọi một câu:
“Anh, em không sao.”
“Em với Trì Vọng Dã nói chuyện đàng hoàng một chút, anh về trước đi.”
Thẩm Nam Phong im lặng một lát.
“Thật sự không sao chứ?”
“Ừm...” Thẩm Tri Ý cố gắng chống đỡ lại đáp thêm một câu.
Trì Vọng Dã mất kiên nhẫn day day mi tâm.
“Lắm lời cái gì?”
“Còn không mau cút!”
Thẩm Nam Phong gào lên, “Trì Vọng Dã! Tôi cảnh cáo cậu, nếu cậu dám làm gì em gái tôi, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cậu!”
Cậu ta đập cửa một cái rồi quay người rời đi.
Trì Vọng Dã vòng cả người Thẩm Tri Ý lên bên hông mình, ép chặt cô.
“Bảo bối muốn nói chuyện gì với anh, nói thế nào?”
Thẩm Tri Ý bị động tác của anh làm bật ra một tiếng rên khe khẽ.
Cô rũ mắt xuống, điều hòa hơi thở.
Sau đó mới ngẩng mắt, run run đón lấy tầm mắt anh.
“Anh bằng lòng nghe em giải thích, đúng không?”
Cô vòng tay ôm cổ anh, khẽ in một nụ hôn bên môi anh.
Sau đó dùng ánh mắt đáng thương vô tội đến mức khiến người ta mềm lòng thương xót mà nhìn anh.
Trì Vọng Dã nhìn thấy chóp mũi đỏ ửng của cô, làn hơi nước vương trên hàng mi dài, còn có làn sóng lấp lánh trong mắt cô.
Thầm mắng một tiếng.
“Em đúng là ăn chắc anh không làm gì được em.”
Anh bế cô, quay trở lại trên tấm đệm mềm.
Cứ thế ôm cô ngồi xuống.
Anh gạt lọn tóc dính bên má cô ra, động tác dịu dàng, nhưng cơn điên cuồng phía dưới vẫn khí thế hùng hổ, chực chờ bùng phát.
“Nói đi.”
“Nếu dám lừa anh, hôm nay em đừng hòng bước ra khỏi phòng dụng cụ này bằng đôi chân thẳng.”
Thẩm Tri Ý vô thức run lên.
Cô hít sâu một hơi.
“Em chưa từng lừa anh.”
“Cái gọi là nhân cách phân liệt kia là do anh nói, lúc đó em muốn giải thích, nhưng sợ anh không tin.”
“Bởi vì sự thật này, so với suy đoán của anh, còn khiến người ta thấy khó tin hơn.”
“Em cũng không biết vì sao lại như vậy, nhưng em và anh trai, thật sự là mỗi lần ngủ đều sẽ hoán đổi cơ thể.”
Thấy sắc mặt Trì Vọng Dã không vui, cô vội nói: “Anh nghĩ kỹ xem, em đã từng ra khỏi ký túc xá chưa?”
“Mỗi lần em và anh trai hoán đổi, có phải cơ bản đều có liên quan đến giấc ngủ không?”
“Chỉ có một lần...” Cô nghĩ nghĩ, “Là lúc tắm hôm đó, có thể vì em nảy ra ý định chuyển khỏi ký túc xá, nên mới dẫn đến lần hoán đổi ngoài ý muốn đó.”
“Ngoài chuyện đó ra, đều có liên quan tới ngủ.”
Trì Vọng Dã rơi vào trầm tư.
Những gì cô nói, dường như đúng là phù hợp với thực tế.
Bao gồm cả lần ở nhà anh.
Rõ ràng lúc đi ngủ là cô, ngủ một giấc dậy lại thành Thẩm Nam Phong...
“Cho nên sáng hôm đó ở nhà anh, em và anh trai em cũng là nhắn tin qua lại, rồi khẩn cấp đi ngủ để đổi người?”
Thẩm Tri Ý gật đầu.
“Tuy chuyện này rất khó tin, nhưng chỉ cần anh tận mắt thấy một lần, anh sẽ tin thôi.”
“Tối nay, anh sẽ biết.”
Trì Vọng Dã nhìn cô hồi lâu, trong đôi mắt trong trẻo của cô, không thấy chút dấu vết nói dối nào.
Anh bất lực thở dài.
Còn giãy giụa cái gì nữa chứ.
Rõ ràng cô nói gì, anh cũng sẵn lòng tin.
Từ lâu anh đã ngã vào tay cô rồi.
Trì Vọng Dã giữ lấy đầu cô, ôm trọn cả người cô vào lồng ngực mình, siết thật chặt.
“Anh tạm thời tin lời em.”
“Tối nay, anh sẽ đích thân đến ký túc xá xác minh.”
“Nhưng điều này có phải chứng tỏ rằng, chỉ cần em và anh trai em không nảy ra ý định chuyển khỏi ký túc xá, ngoài thời gian ngủ ra, hai người sẽ không hoán đổi cơ thể nữa?”
“Ừm...” Thẩm Tri Ý bị anh ôm đến suýt không thở nổi, giọng nghèn nghẹn đáp, “Buông lỏng một chút, em sắp không thở nổi rồi, Trì Vọng Dã...”
Trì Vọng Dã đột nhiên phấn khích lên.
Bế cô đứng dậy, đi ra ngoài cửa, “Vậy đi, bây giờ chúng ta đi làm một chuyện quan trọng.”
“Cái gì?” Thẩm Tri Ý mặt đầy mờ mịt đi theo anh.
Trì Vọng Dã quay đầu lại.
Nâng cằm cô lên, bá đạo lại hung hăng hôn cô một cái.
“Anh muốn tuyên bố với cả thế giới.”
“Để tất cả mọi người đều biết, em Thẩm Tri Ý, là bạn gái của anh Trì Vọng Dã!”
Anh đã xem diễn đàn rồi.
Những lời muốn độc chiếm cô, những lời muốn theo đuổi cô, khiến nhân tố bạo lệ trong người anh điên cuồng dâng trào.
Hôm nay, anh nhất định phải tuyên bố chủ quyền!
Để đám người theo đuổi đáng ghét đó, cùng những kẻ thèm khát cô, cút hết đi!
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 70: Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm