Chương 183 Sau khi hoán đổi cơ thể với anh trai, tôi bị bạn cùng phòng của anh ấy để mắt tới (17)
“Có cho không?”
Thẩm Tri Ý hỏi lại lần nữa.
Muốn đá anh thêm một cái.
Chân trái vừa vươn ra đã bị bàn tay lớn của Trì Vọng Dã đón lấy.
Anh nắm mu bàn chân cô, đầu ngón tay cái vô thức nhẹ nhàng xoa nơi cổ chân cô.
“Em muốn bắt nạt tôi thế nào?”
Giọng anh khàn thấp, ngước mắt hỏi cô.
Thẩm Tri Ý bị ánh mắt nóng rực của anh làm cho toàn thân khó chịu.
Cô chợt rút chân về.
Vèo một cái chui vào trong chăn, quấn mình thành một con tằm.
“Thì là… tùy tiện bắt nạt.”
“Anh quản tôi bắt nạt thế nào làm gì.”
“Dù sao cũng là kiểu anh không được phản kháng.”
Giọng cô cố ý cao lên, truyền ra từ trong chăn cũng trở nên ù ù, chẳng có chút uy hiếp nào.
Chỉ còn cảm giác mềm mại như đang nũng nịu.
Giống như làm nũng vậy.
“Được thôi.” Giọng Trì Vọng Dã cũng khàn đi, “Em muốn bắt nạt tôi thế nào cũng được.”
Anh ghé lại, cách lớp chăn khẽ nói bên tai cô: “Thẩm Tiểu Ý, tôi thật muốn xem thử, em hung dữ tới mức nào.”
“Ngàn vạn lần, đừng, nương, tay.”
Tóc vụn lòa xòa rủ xuống.
Che khuất đôi mày mắt ngạo nghễ ngang tàng của anh.
Trong con ngươi đen đặc, ánh tối chớp động.
Đó là… sự chờ mong và phấn khích không còn che giấu nữa.
Thẩm Tri Ý đỏ mặt.
Rụt sâu hơn vào trong chăn.
Mật thất thoát hiểm mà Trì Vọng Dã chọn nằm trên một con phố cổ ven sông rất náo nhiệt.
“Sao lại chọn ở đây?”
Thẩm Tri Ý mới lạ nhìn quanh hai bên.
Bây giờ vẫn còn là buổi chiều mà đã có không ít người qua lại, vừa dạo vừa ăn.
“Sợ có người nào đó sợ chứ sao.”
Khóe môi Trì Vọng Dã nhếch lên nụ cười lười nhác, “Lát nữa ra ngoài nhìn thấy đông người như vậy, tối mới không bị dọa đến mất ngủ.”
Thẩm Tri Ý mềm giọng trừng anh một cái.
“Tôi mới không sợ.”
“Thế à?” Trì Vọng Dã nhướn mày, nghiêng đầu về phía lối vào nói, “Vậy thì vào đi.”
“Vào thì vào.”
Thẩm Tri Ý siết chặt quai túi, lén hít một hơi, bước vào trước.
Bên trong rất tối.
Nguồn sáng duy nhất là mấy luồng sáng âm u đỏ đỏ xanh xanh.
Dưới nền nhạc, quả thực có vẻ hơi rợn người.
Trì Vọng Dã bật đèn pin lên.
Một chùm sáng trắng soi sáng phạm vi nhỏ bên cạnh họ.
Chứng quáng gà không phát tác.
Anh thở phào nhẹ nhõm.
“Ở kia có một cánh cửa.” Anh dùng đèn pin chiếu về cánh cửa gỗ không xa, “Tìm được chìa khóa là có thể qua rồi.”
“Ừm.” Thẩm Tri Ý cúi người, lục lọi trong đống đạo cụ bên cạnh.
Trì Vọng Dã nhìn cô lùi lại, ánh mắt khẽ động, đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích.
Lưng Thẩm Tri Ý “bộp” một cái đụng vào lòng anh.
Anh hờ hững đỡ lấy eo cô, “Cẩn thận.”
Thẩm Tri Ý đỏ mặt, nghiêng người qua, “Sao anh đứng im thế?”
“Tôi sợ.” Ánh mắt anh vô tội.
Thẩm Tri Ý: …
Chóp mũi cô bỗng ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt.
Tỏa ra từ trên người anh.
Hương gỗ.
“Anh…” Cô ngẩng đầu nhìn anh, “Anh đổi nước hoa rồi à?”
“Ừm.” Trì Vọng Dã cụp mi.
Mặt của cả hai đột nhiên đều đỏ lên.
Không khí xung quanh như đứng yên kỳ lạ, ngay cả hô hấp cũng trở nên ám muội.
Thẩm Tri Ý cúi đầu xoay người.
Luống cuống tay chân thoát khỏi lòng anh.
“Tìm chìa khóa, tìm chìa khóa…”
Khóe môi Trì Vọng Dã khẽ cong, ánh mắt quét sang bên cạnh, dừng lại ở một chỗ khóa mật mã.
Anh đi tới, cúi đầu, chỉ liếc một cái.
Ngón tay dài gạt mấy cái trên bộ khóa.
“Cạch” một tiếng mở khóa ——
Lấy ra một chiếc chìa khóa từ bên trong.
“Này.”
Thẩm Tri Ý ngơ ngác nhận lấy, “Trước đây anh từng tới à?”
“Chưa.” Trì Vọng Dã đi đến trước cánh cửa gỗ, thản nhiên nói, “Lần đầu tới.”
Anh bị quáng gà.
Trước đây vốn chẳng dám chơi mật thất thoát hiểm.
“Vậy sao lại nhanh thế…” Thẩm Tri Ý chạy tới, dùng chìa khóa mở cửa, “Đúng là chiếc này thật!”
Trì Vọng Dã cười khẽ một tiếng.
Đưa tay xoa đầu cô.
“Đi thôi, đồ ngốc.”
“Anh mới là đồ ngốc!” Thẩm Tri Ý đấm anh một cái, cúi người chui qua dưới cánh tay anh.
Trì Vọng Dã mang theo ý cười nơi mày mắt, bước theo cô.
Tốc độ của họ rất nhanh.
Chỉ một chốc đã phá được mấy cửa ải, đi thẳng tới căn mật thất cuối cùng.
Ông chủ ngồi trong hậu trường nhìn mà cũng tê da đầu.
“Hai người này, đặc biệt là thằng con trai kia, bật hack rồi đúng không? Hả?”
“Đề khó thế này của tôi, khách bình thường toàn phải cầu xin tôi mở cửa cho, cậu ta lại cứ như không mất tiền mà phá ào ào qua từng cửa!”
Ông ta lấy bộ đàm ra, chỉ huy NPC bên trong.
“Cửa cuối cùng, dọa họ một trận đi.”
“Không có chút trải nghiệm nào thì đôi trẻ yêu nhau còn tăng nhiệt kiểu gì? Thế chẳng phải trái với mục đích ban đầu khi tôi mở cái mật thất này sao!”
Một nhân viên mặc đồng phục nữ quỷ áo trắng nghe lệnh ông chủ, nghiêm túc gật đầu.
“Vâng, để đó cho tôi!”
Cô ta nhân lúc Thẩm Tri Ý mở một ngăn nhỏ, đột nhiên bay ra.
Thẩm Tri Ý đứng đơ luôn, nhất thời không phản ứng kịp.
Nhưng Trì Vọng Dã phía sau cô lại cúi người xuống, dùng đèn pin rọi từ dưới cằm mình lên, còn trợn trắng mắt, từ từ dí sát mặt mình tới trước mặt nữ quỷ.
“A!!!” Nữ quỷ sợ quá bay mất.
Cửa buồng “rầm” một tiếng đóng sập lại.
Thẩm Tri Ý: …
Ông chủ trong phòng giám sát: …
“Khiêu khích! Đây là sự khiêu khích trắng trợn!” Ông chủ gào lên, “Thằng nam quỷ cầm rìu gỗ kia, đi chặt rớt cái đèn pin của nó cho tôi!”
“Vâng, ông chủ!”
Thẩm Tri Ý quay người lại, nhìn thấy biểu cảm vẫn chưa thu về của Trì Vọng Dã, bị dọa giật mình.
Lùi về sau một bước.
Trì Vọng Dã nhanh tay lẹ mắt ôm lấy eo cô.
“Bị dọa rồi à?” Anh cười nén.
“Anh còn đáng sợ hơn cả ma.” Thẩm Tri Ý hơi xấu hổ, đấm anh một cái.
Ánh mắt Trì Vọng Dã men theo nắm đấm mềm oặt của cô, rơi xuống lồng ngực mình.
Sắc mắt lập tức tối đi.
“Đây là kiểu em nói bắt nạt tôi à?” Anh cười khẽ khàn giọng, “Hay là chưa ăn cơm, đói rồi?”
“Tôi mới không thèm chấp anh!” Thẩm Tri Ý đẩy anh ra, hừ một tiếng.
Đi được hai bước lại cảm thấy có chút chưa hả dạ.
Quay đầu lại.
Giẫm lên chân anh một cái.
“Ai bảo anh cười tôi!”
Tiếng cười của Trì Vọng Dã càng lớn hơn, ngay cả lồng ngực cũng rung lên.
Thẩm Tri Ý giận dữ trừng anh một cái, xoay người đi về phía trước.
“Này, tôi đùa thôi mà”, Trì Vọng Dã bước theo từng bước, “Giận thật rồi à?”
Thẩm Tri Ý dừng bước.
“Vậy thì anh nói vài câu dễ nghe cho tôi nghe thử đi.”
Đôi mắt đen của Trì Vọng Dã ngập tràn ý cười, trong ánh sáng mờ nhìn cô không chớp mắt.
Anh nhìn gương mặt phồng má giận dỗi của cô.
Trong lòng dâng lên cảm giác thích vô cùng không thể khống chế.
Đáng yêu quá…
Thật muốn ôm cô vào lòng, ra sức vò nắn, bắt nạt…
“Đại nhân Thẩm Tiểu Ý xinh đẹp lại tốt bụng, đại nhân Thẩm Tiểu Ý thông minh tuyệt đỉnh, có thể coi câu đùa vừa rồi của tôi như một cái rắm, nhẹ nhàng thả cho qua được không?”
“Phụt ——”
Thẩm Tri Ý không nhịn được cong mày mỉm mắt, bật cười thành tiếng.
“Thật chịu không nổi anh.”
Họ vừa cãi nhau đùa giỡn vừa giải được mật mã cuối cùng.
Vừa lấy được chìa khóa thì đèn xung quanh bỗng chớp một cái.
Choang ——
Đèn pin của Trì Vọng Dã bị người ta đánh rơi.
Trước mắt lập tức tối đen.
Từ luồng sáng xanh âm u ở không xa, truyền tới tiếng khóc vọng xa xa.
“Mẹ ơi, hu hu, con muốn mẹ…”
“Mẹ ơi con sai rồi… đừng đi…”
Là tiếng trẻ con khóc.
Thân thể Trì Vọng Dã chợt cứng đờ.
Đồng tử đen lập tức mất hết ánh sáng.
Mặt anh tái nhợt, trong màn tối đen u ám nghe thanh âm đó vọng đi vọng lại khắp mật thất.
Cánh cửa ký ức mở ra.
Những hồi ức đau đớn như thủy triều trút xuống, nhấn chìm lý trí của anh.
Mồ hôi lạnh túa ra, ngay cả lòng bàn tay cũng run lên.
Là lỗi của anh…
Đều là lỗi của anh…
Ngay lúc anh bị nỗi sợ và sự hối hận chi phối.
Một bàn tay mềm mại không xương vươn ra từ trong bóng tối, kiên định dịu dàng nắm lấy anh.
Lực siết rất mạnh, kéo lý trí của anh trở lại.
Anh hơi mờ mịt quay đầu qua.
Nghe thấy giọng nói ngọt mềm của Thẩm Tri Ý vang lên bên cạnh.
“Trì Vọng Dã, tôi sợ.” Cô khẽ nói.
Cô lần mò dán sát lại.
Một tay nắm lấy anh, một tay ôm lấy eo anh, đầu tựa vào ngực anh, thì thầm như một sự cứu rỗi.
“Anh đưa tôi ra ngoài, được không?”
Đề xuất Hiện Đại: Ta Làm Cẩm Lý Ở Trò Chơi Sinh Tồn