Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 91: Vậy chẳng phải bọn con cướp trắng tay sao?!

Thật là thảm hại...

Họ cũng thảm, không muốn ra tay bắt vì sợ dính đầy phân.

Bên này các đồng chí công an khống chế ba kẻ bắt cóc, bên kia, Vân Tiểu Ngũ và mấy anh em bao gồm cả Vân Giảo đang bị đuổi đánh.

Vân Giảo cam đoan, đây thực sự là lần con bé chạy nhanh nhất!

Đôi chân ngắn ngủn quay như chong chóng.

"A a a... Mẹ ơi đừng đánh con, con sai rồi!"

Vân Giảo nhận lỗi rất nhanh, nhưng tốc độ không hề giảm chút nào, vì Thẩm Vân Liên vẫn đang đuổi theo phía sau.

Những người khác vội vàng khuyên ngăn.

"Trẻ con thì dạy bảo từ từ, đừng đánh nữa."

"Đúng thế, bọn trẻ vừa mới bị hoảng sợ, phải dỗ dành cho tốt."

Các anh công an đang áp giải bọn buôn người: ...Hoảng sợ? Người bị hoảng sợ nhiều hơn rõ ràng là hai tên buôn người này, máu me đầy mình thế kia.

Các đồng chí công an đưa bọn buôn người đi, Vân Giảo và mấy anh em ủ rũ bị lùa về nhà.

Lần này không chỉ bị đánh mông, mà còn được tặng thêm năm trang chữ lớn.

Lần này ai nói gì cũng vô dụng, bắt buộc phải viết đầy năm trang, toàn bộ là viết tên mình.

Trên đường về bọn Vân Lâm Hải cứ giáo huấn mấy đứa nhỏ gan to bằng trời này suốt.

"Cả cái thôn này cộng lại cũng không đứa nào nghịch bằng các con, còn đi bắt kẻ bắt cóc, các con sao không lên trời luôn đi! Thực sự coi mình là anh hùng à, hai gã đàn ông đó, trên người còn mang theo vũ khí, nếu không phải bọn chúng không chuẩn bị thì các con tưởng các con yên ổn được chắc..."

Vân Giảo ôm sô-cô-la, khóe miệng trễ xuống, mí mắt cụp lại, trông vừa đáng thương vừa ấm ức, hoàn toàn không dám cãi lại nửa lời.

Cuối cùng cả nhà nói đến khô cả cổ, Vân Giảo và Vân Tiểu Ngũ nghe mà đầu to ra như cái đấu.

"Đứng thẳng cho mẹ!"

Mấy đứa gây họa từ lớn đến bé đứng thành hàng, Vân Giảo đứng ở cuối cùng.

"Biết lỗi chưa?"

"Biết rồi ạ."

"Nói to lên cho mẹ!"

"Biết rồi ạ!"

Lần này hoàn toàn là gào lên.

"Tốt, giờ đi viết chữ cho mẹ, bữa cơm này các con cũng đừng hòng được ăn!"

Vân Giảo xoa xoa bụng, ánh mắt rơi vào miếng sô-cô-la mình đang ôm.

Giây tiếp theo đã bị Vân Lâm Hà thu mất.

"Suýt nữa thì quên cái này của con, đúng là cái đồ thèm ăn, vì miếng ăn mà dám tự mình đi tìm kẻ bắt cóc, còn chuyện gì mà con không dám làm nữa không?"

Lần này Vân Giảo thực sự sắp khóc rồi, hai mắt to lệ nhòa.

"Phải cho con một bài học nhớ đời mới được, để xem sau này con còn dám tự mình đi mạo hiểm nữa không."

Vân Giảo: "Con không dám nữa đâu QAQ"

Vân Lâm Hà chẳng dám nhìn vào biểu cảm của Vân Giảo, chỉ sợ mình mủi lòng mà đưa đồ ăn cho con bé.

Cuối cùng mấy đứa nhỏ cầm bút, bụng đói meo bắt đầu viết chữ.

Bên cạnh Vân Thần Tây còn cầm cành tre lăm lăm nhìn chằm chằm bọn họ.

Vân Giảo bụng kêu rồn rột, miệng càng thèm ăn hơn.

Đầu bút đều bị con bé đưa vào miệng gặm gặm.

"Anh hai ơi~"

Vân Thần Tây bịt tai nhắm mắt lại.

"Đừng gọi anh, mau viết đi."

Vân Giảo: ............

Hừ!

Viết thì viết.

Con bé nhíu đôi mày nhỏ, nắn nót viết tên mình vào vở bài tập.

Trông cũng tạm gọi là ngay ngắn.

Con bé thật không hiểu nổi, tại sao loài người lại nghĩ ra cái thứ gọi là học tập này để hành hạ bản thân chứ!

Bỗng nhiên, dưới chân bị cái gì đó chạm vào, con bé cúi đầu, phát hiện rùa biển lớn không biết từ lúc nào đã bò xuống dưới gầm bàn, miệng còn ngậm một con cầu gai.

Mắt Vân Giảo lập tức sáng rực lên.

Nhưng anh hai đang ở đây giám sát, không tiện mở ra ăn nha.

Đôi chân ngắn của Vân Giảo đá đá vào anh năm bên cạnh để nhắc nhở.

Vân Tiểu Ngũ bị đá một cái, liếc nhìn anh hai một cái.

"Sao thế?"

Vân Giảo: "Anh năm anh xem giúp em cái này..."

Con bé đưa vở qua, rồi nhanh chóng thì thầm vào tai Vân Tiểu Ngũ.

"Dưới gầm bàn, rùa biển, cầu gai."

Vân Tiểu Ngũ nhanh mắt liếc nhìn, biết em gái đói rồi, cậu gật đầu.

Sau đó lấy chữ của mình đưa cho Vân Thần Tây xem.

"Anh hai anh xem chữ này của em, lần này viết tốt chứ? Anh kiểm tra trước đi kẻo đợi em viết xong hết anh lại bắt em viết lại."

Vân Giảo nhanh tay lấy con cầu gai qua.

"Anh hai ơi em muốn đi vệ sinh."

Vân Thần Tây gật đầu: "Đi đi, về sớm nhé, bao giờ viết xong mới được thôi đấy."

"Biết rồi ạ."

Giấu con cầu gai, Vân Giảo nhanh chóng chạy về phía nhà vệ sinh.

Con cầu gai này, giờ con bé có thể dùng tay không mở ra được.

Lần trước ở bên Thẩm gia trại dùng lực quá đà làm đau tay, sau khi về con bé chạy ra biển ngâm một chút là khỏi ngay, hơn nữa sức lực còn lớn hơn một chút.

Sau khi mở cầu gai ra, con bé tự mình ăn một ít gạch cầu gai, rồi chạy ngược trở lại, tiếp tục chuyền con cầu gai cho anh chín.

Vân Tiểu Cửu nhận lấy: "Anh hai, em cũng muốn đi vệ sinh."

Tiếp theo là Vân Tiểu Bát, Vân Tiểu Thất...

Cứ từng người một như vậy, thu hút ánh mắt nghi ngờ của Vân Thần Tây.

Nhưng rất nhanh lại bị Vân Giảo giả ngốc tỏ vẻ đáng thương lấp liếm cho qua.

Cầu gai chỉ có một con, chẳng đủ chia.

Thế là Vân Giảo lại bảo rùa biển đi lấy trộm thêm mấy con nữa, lấy thứ khác cũng được.

Lần này rùa biển mang đến một quả dưa chuột.

Nhưng lần này mới ăn được hai miếng đã bị phát hiện.

Vân Thần Tây: "Vân Giảo, em..."

Vân Giảo thấy bị phát hiện cũng không giấu nữa, trực tiếp nhảy xuống ghế, quả dưa chuột trên tay liều mạng nhét vào miệng.

"Ưm ưm ưm..."

Miệng nhét quá đầy, không nói nên lời luôn.

Vân Tiểu Ngũ và mấy anh em xông qua kéo Vân Thần Tây lùi lại.

"Anh, anh không đến mức đó chứ, chỉ là một quả dưa chuột thôi mà."

"Đúng thế, bụng Giảo Giảo kêu nãy giờ rồi, ăn chút dưa chuột thì có làm sao, cái thứ này có no bụng được đâu."

Vân Giảo như con sóc nhỏ, miệng nhai lia lịa, hai bên má phồng lên tròn ủng, đôi mắt to chằm chằm nhìn Vân Thần Tây, chạy cũng là chạy quanh bàn, như vậy không dễ bị bắt.

Rất nhanh, quả dưa chuột đã bị con bé ăn sạch.

"Em..."

Vân Giảo xòe tay ra: "Hết rồi ạ."

Dáng vẻ như một kẻ tiểu vô lại mà lại vô tội.

Vân Thần Tây: ............

Vân Giảo sán lại gần cậu: "Anh hai, tại em đói bụng quá mà."

"Giờ em ngoan ngoãn viết chữ, anh không giận nữa có được không~"

Con bé giờ đã biết cách làm nũng rồi, giọng nói mềm mại như mèo con kêu "meo meo".

Có bao nhiêu tâm cơ đều dùng hết lên người nhà rồi.

Vân Thần Tây búng trán con bé một cái: "Em đấy em đấy, bị mẹ biết được thì hình phạt không ít hơn đâu."

Vân Giảo sợ hãi vội vàng ngồi ngay ngắn viết chữ.

Khó khăn lắm mới viết xong, Vân Giảo nằm bò ra bàn như bị rút hết tinh khí thần, ỉu xìu.

Cả nhà quây quần bên nhau, kiểm tra xong chữ của mấy đứa nhỏ, lúc này mới tha cho bọn họ.

Nhưng trước khi tha không tránh khỏi lại bị giáo huấn một trận.

"Đúng rồi, bọn con, bọn con còn mang về được chút đồ."

Vân Tiểu Ngũ đi đóng cửa lớn lại, sau đó bọn họ lấy chiến lợi phẩm cướp được ra đặt lên bàn.

"Hít..."

Cả nhà hít một hơi khí lạnh.

"Các con, các con lấy cái này ở đâu ra?"

Vân Tiểu Ngũ: "Cướp trên người ba kẻ bắt cóc đó ạ, bọn chúng đều định bán em gái con rồi, bọn con tại sao không thể cướp đồ của bọn chúng chứ."

Vân Giảo gật đầu mạnh mẽ: "Đúng thế ạ."

"Trời đất, lũ bắt cóc đó giàu thật đấy."

Vương Mai cầm chiếc đồng hồ đó thích không chịu được.

Vân Lâm Hà, Vân Lâm Hải và mấy người đàn ông cũng rất thích chiếc đồng hồ nam kia.

Vân Thần Đông nhíu mày: "Những thứ này, e là không giữ lại được."

Vân Giảo lập tức trợn tròn mắt, nằm bò ra bàn dùng hai cánh tay nhỏ bảo vệ chiến lợi phẩm của mình.

"Tại sao chứ ạ!"

Vân Tiểu Ngũ phản ứng cũng mạnh không kém.

Những người khác cũng nhìn về phía Vân Thần Đông.

Vân Thần Đông thở dài: "Đây là tang vật trên người kẻ bắt cóc, phía đồn công an thẩm vấn chắc chắn sẽ tra ra được, tang vật chúng ta không được lấy."

Anh em Vân Giảo lập tức cảm thấy trời sập, vậy chẳng phải bọn họ cướp trắng tay sao?!

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên.

"Đồng chí Vân có nhà không?"

Đề xuất Hiện Đại: Đốt Cháy
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện