Cuối cùng Vân Giảo giữ lại mấy con khỉ nhỏ, còn có hai cái chuông gió cô bé thích nhất mà anh tư tặng vào dịp sinh nhật.
"Những thứ khác thì mang đi bán thử xem sao."
Cô bé cũng không giữ lại những tượng gỗ điêu khắc hình con giáp của các anh trai, bởi vì anh tư không chỉ điêu khắc cho cô bé mà các anh trai khác cũng có.
Chỉ là không nhiều bằng cô bé, các anh mỗi người chỉ có một cái.
Dọn dẹp xong đồ đạc, Vân Giảo ôm một con khỉ nhỏ rồi lăn ra ngủ khò khò.
Mấy anh trai vây quanh ngắm nhìn dáng vẻ đáng yêu của em gái khi ngủ, chọc chọc vào khuôn mặt nhỏ nhắn phúng phính, nặn nặn cái má mềm mại núng nính thịt.
Mấy con mèo lông xù cũng chẳng có cảm giác đã tay bằng đôi bàn tay mũm mĩm của em gái nhà mình.
Nặn vài cái cho thỏa lòng, họ mới nằm xuống cạnh Vân Giảo để ngủ.
Ngày hôm sau, cả đám thức dậy với đôi mắt ngái ngủ.
Thẩm Vân Liên bế cô bé sang phòng bên cạnh để mặc quần áo.
Cô bé ngồi trên giường ngáp ngắn ngáp dài, nước mắt lưng tròng.
Tay chân nhỏ bé mềm nhũn, Thẩm Vân Liên mặc quần áo cho cô bé rất dễ dàng.
Vân Lâm Hải dùng khăn ấm đã thấm nước lau mặt cho cô bé.
"Giảo Giảo vẫn chưa ngủ đủ à?"
Vân Giảo lắc đầu, miệng lầm bầm nũng nịu: "Dậy rồi ạ."
Sau khi rửa mặt xong, cô bé vỗ vỗ vào đôi má nhỏ của mình, dần dần tỉnh táo lại.
Chải tóc xong xuôi thì cô bé đã hoàn toàn tỉnh hẳn.
"Cha ơi khi nào chúng ta đi chợ phiên ạ? Mẹ có đi không?"
Vân Lâm Hải: "Ngoại trừ ông nội bà nội ra, tất cả mọi người đều đi."
Dẫn theo nhiều đứa trẻ như vậy, người lớn đi ít quá thì không yên tâm.
Vân Giảo sửa soạn đơn giản một chút là đã rất gọn gàng xinh xắn rồi, Thẩm Vân Liên ôm con bé vào lòng, càng nhìn càng thấy yêu.
Giảo Giảo nhà họ thật sự rất xinh đẹp, lớn lên chắc chắn sẽ là một đại mỹ nhân.
"Đi thôi nào~"
Tuy chỉ là một thị trấn nhỏ, nhưng vào ngày chợ phiên thì người vẫn rất đông, cả thị trấn vô cùng náo nhiệt.
Người bán đủ loại hải sản đặc biệt nhiều.
Còn có một số sạp hàng nhỏ, thậm chí còn có người bán kem que.
Nghe thấy tiếng rao bán kem que, bọn Vân Tiểu Ngũ liền phấn chấn hẳn lên, lập tức quấn lấy người lớn đòi mua một cây kem, cầm trên tay ăn một cách vui vẻ.
Họ đến miếu trước, thắp hương cho Mẫu Tổ và các vị thần tiên rồi quyên góp công đức.
Người vùng biển cơ bản đều tín ngưỡng Mẫu Tổ, Vân Giảo cầm tờ một đồng cha đưa cho, bỏ vào hòm công đức.
Bên phía Long Vương cũng quyên góp một đồng.
Công đức một đồng vào thời điểm này được coi là rất nhiều rồi, Vân Lâm Hải cũng nghĩ đến việc vận tải biển gần đây thuận lợi, nên cắn răng lấy ra.
Ở đây, mấy đứa nhóc nghịch ngợm cũng trở nên đặc biệt ngoan ngoãn.
Sau khi quyên góp công đức và thắp hương xong, Thẩm Vân Liên và mọi người định đi mua những thứ đồ dùng cần thiết cho gia đình.
Vân Tiểu Ngũ đảo mắt một vòng rồi kéo anh cả anh hai lại.
"Cha mẹ, chú thím cứ đi đi ạ, anh cả anh hai, anh ba anh tư đều trông chừng bọn con rồi, bọn con tự đi dạo quanh kia một chút."
Trẻ con ham chơi, Vân Lâm Hải và mọi người cũng không nghi ngờ gì.
"Đừng chạy lung tung nhé, một tiếng sau quay lại đây tập trung."
"Không vấn đề gì ạ!"
Đợi bốn vị phụ huynh rời đi, Vân Thần Đông và Vân Thần Tây mới hỏi: "Các em muốn làm gì?"
Vân Tiểu Ngũ cười hì hì, lấy ra những thứ mà họ luôn mang theo bên mình.
Đồ đạc được mang riêng lẻ, lúc này gom lại một chỗ số lượng cũng khá đáng kể.
Sáng nay họ còn tìm Vân Thần Bắc lấy thêm một số thứ anh ấy thường làm lúc rảnh rỗi.
"Bán đồ ạ."
"Đi đi đi, chúng ta đi nghe ngóng giá cả của những thứ đó trước đã."
Vân Thần Đông và Vân Thần Tây cũng để mặc cho họ nghịch ngợm, miễn là không chạy lung tung gây họa là được.
Sau khi nghe ngóng giá cơ bản của những món đồ chơi đó, họ tìm một chỗ dùng mấy tờ báo trải xuống đất, sau đó bày đủ loại đồ chơi và đồ trang sức đẹp mắt lên báo.
Vân Thần Bắc ngập ngừng: "Cái này có bán được không?"
Cậu nhóc ngồi xổm bên cạnh các anh em để giảm bớt sự chú ý vào mình.
Vân Giảo: "Không bán được thì chúng ta lại mang về thôi, họ không thích thì em thích, đồ anh tư làm là đẹp nhất mà."
Vân Giảo cầm một cái kẹp tóc hình vỏ sò nhỏ cài lên tóc mình.
Cái vỏ sò này nhỏ nhắn đáng yêu, là do Vân Thần Bắc khi đi học về đã dùng tiền tiêu vặt của mình mua một số kẹp tóc trơn không có trang trí gì mang về, sau đó chọn những vỏ sò hoặc đá nhỏ phù hợp để dán lên.
"Kẹp tóc đáng yêu quá, những cái kẹp tóc này bao nhiêu tiền vậy?"
Hai cô gái đi đến trước sạp hàng nhỏ của họ, mắt nhìn chằm chằm vào cái kẹp tóc trên đầu Vân Giảo với vẻ đầy yêu thích.
Vân Tiểu Thất giơ ba ngón tay ra: "Hai hào một cái ạ."
Vân Thần Bắc: Cậu mua mấy cái kẹp tóc đó chỉ có một hào được hai ba cái thôi mà.
Kẹp tóc chỉ là một miếng sắt mỏng, nên không đắt.
Nhưng những cái kẹp tóc có trang trí thì bán đắt hơn một chút.
Vân Tiểu Thất phát hiện những cái kẹp tóc chỉ đính vài bông hoa giả rẻ tiền, dùng một ít len đan lại đều bán một hào hoặc hai hào một cái.
Đồ của họ đẹp hơn, hai hào một cái cậu có niềm tin là sẽ bán được.
Quả nhiên, hai cô gái đó ngồi xuống xem những cái kẹp tóc xong thì cực kỳ yêu thích.
"Được, chị lấy bốn cái."
Họ chọn tới chọn lui rồi lấy đi bốn cái kẹp tóc.
Sau khi họ đi khỏi, Vân Giảo và các anh trai đập tay nhau.
Hê hê... Bán được rồi!
Vân Thần Bắc vẫn còn hơi ngẩn người.
Thế là... bán được rồi sao?
Hơn nữa còn là giá hai hào một cái!
Bọn Vân Thần Đông cũng kinh ngạc.
Kẹp tóc giống như một sự khởi đầu, sau đó lục tục lại có người đến.
Đa số là con gái.
Những cô bé yêu cái đẹp rất thích kẹp tóc, vòng tay, dây buộc tóc xinh xắn.
Còn những cậu bé thì lại thích những tượng gỗ điêu khắc hơn.
Bởi vì tượng gỗ Vân Thần Bắc làm không chỉ sống động như thật, mà còn có thể thực hiện một số động tác đơn giản.
Ví dụ như bốn chân của con thỏ có thể cử động ra trước ra sau.
"Cái chuông gió này đẹp thật đấy."
Một người phụ nữ ăn mặc thời thượng dừng lại trước sạp hàng của họ, bà cầm cái chuông gió lớn nhất lên.
Những vỏ sò đủ màu sắc đan xen nhau một cách hài hòa, tổng thể nhìn như hình xoắn ốc rủ xuống.
Gió thổi qua, chúng va chạm vào nhau phát ra âm thanh êm tai.
"Cái này bao nhiêu tiền?"
Vân Tiểu Thất: "Cái đó giá ba đồng ạ."
Vân Thần Bắc: ... Em trai mình đúng là biết "hét giá" thật đấy!
Vân Tiểu Thất tuổi tuy nhỏ nhưng rất lanh lợi, cái miệng cũng dẻo không chịu được.
"Những vỏ sò xinh đẹp này là chúng cháu đã ra bờ biển tìm rất nhiều, tuyển chọn kỹ lưỡng những cái đẹp nhất mới làm ra được đấy ạ..."
Cái chuông gió được Vân Tiểu Thất tâng bốc lên tận mây xanh, Vân Thần Bắc đứng phía sau trốn sau lưng anh cả anh hai, vốn tính hay thẹn thùng nên mặt cậu đỏ bừng lên.
Dưới cái lưỡi không xương của Vân Tiểu Thất, cái chuông gió thật sự đã được cậu bán đi với giá ba đồng.
Các anh em khác đều trợn tròn mắt, ánh nhìn dành cho Vân Tiểu Thất đã thay đổi hẳn.
Vân Tiểu Ngũ vỗ vỗ vai cậu:
"Thất đệ, trước đây anh chỉ biết chú thích chạy theo đuôi anh, nhưng không ngờ chú còn có bản lĩnh này đấy!"
Vân Giảo cũng không ngờ tới.
Cô bé chỉ đề nghị làm thử, nhưng lại tình cờ phát hiện ra thiên phú của Vân Tiểu Thất.
Đây không phải là "thánh kinh doanh" thì là gì?
Bên này họ mải bán đồ đến quên cả thời gian, thế là bốn người lớn trong nhà phải đi tìm lũ trẻ khắp nơi.
Cũng may cả nhóm vẫn rất dễ nhận ra, đông người, ngoại hình cũng không tệ, đặc biệt là Vân Giảo, hầu như cứ hỏi là ra ngay.
Thật khéo làm sao, họ biết được vị trí cụ thể của bọn Vân Giảo từ miệng người phụ nữ đã mua chuông gió.
Đề xuất Huyền Huyễn: Cả Nhà Hiến Tế Thân Xác Ta Để Chiêu Hồn Đích Tỷ, Sau Này Họ Hối Hận Đến Phát Điên