Lúc Vân Giảo cùng anh cả quay về, thịt trong sân nhỏ đã được hun khói.
Cô bé hơi buồn chán, bèn ngồi trong sân dùng cành cây vẽ tranh.
Vẽ một cái đầu heo nhỏ.
"Giảo Giảo."
Quả Nhi, con gái của Lư Vũ, đi học về tới tìm cô bé.
Đi cùng còn có bạn học của cô bé nữa.
Mọi người đều vì tò mò về người bạn xinh đẹp trong lời kể của Quả Nhi mà tới.
Gặp được người rồi, ai nấy đều ríu rít trò chuyện.
Trẻ con ở trường đều phải học tiếng phổ thông, nên dù lời nói của họ mang theo giọng địa phương, Vân Giảo vẫn có thể nghe hiểu được.
Chỉ là nghe hơi tốn sức một chút.
"Giảo Giảo chúng mình ra ngoài chơi đi."
"Chơi gì thế?"
"Chúng mình đi chăn bò chăn cừu, có thể ra bờ hồ, bây giờ có rất nhiều chim và vịt trời bay tới, có thể đi xem chim, có những loài chim đẹp lắm."
Thời tiết bên này đã bắt đầu ấm lên, những loài chim bay đi tránh rét vào mùa đông đều đã bắt đầu bay trở lại.