Mọi người vùi đầu vào tìm đồ, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc và tiếng cười ha ha vui vẻ.
Họ đi ra ngoài muộn, nên nhặt không được bao lâu đã phải quay về, nếu không trời tối mất.
Quay lại bến tàu, trước tiên về nhà thay một bộ quần áo.
Tô Hoán thay một bộ quần áo của Vân Tiểu Cửu.
Sau đó liền đi bán hải sản.
Đồ đám Vân Giảo nhặt được, chia ra một phần để nhà ăn, còn lại mới mang đi bán.
Đồ Tô Hoán nhặt được đều mang đi bán hết.
Vì là do đám Vân Giảo dắt tới, nên hải sản của Tô Hoán đều được thu mua với giá thực tế.
Tuy nhiên vì cậu chưa quen với những thứ này, nên tìm không được quá nhiều, bởi vì có một số thứ tìm kiếm là cần có kỹ năng.
Nhưng cũng có thu nhập bốn đồng tám hào rồi.
Điều này đối với Tô Hoán mà nói, đã rất mãn nguyện rồi.
Cậu ghi nhớ ơn nghĩa của nhà họ Vân vào lòng, thầm thề sau này nếu có cơ hội mình nhất định sẽ báo đáp nhà họ Vân.
Cuối cùng lúc Tô Hoán rời đi, là mang theo mộ...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 19.000 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Hộ Vệ Của Nàng