"Giảo Giảo, cái này là con câu được à?"
Mấy người vây quanh con cá Sú Mài đó, cười hớn hở.
Giá cá Sú Mài không hề rẻ, tuy nhiên con này trong loài cá Sú Mài thì kích cỡ hơi nhỏ, giá khoảng 16 đồng một cân.
"Không phải con bắt, con đổi với con chim lớn kia đấy."
"Con đại bàng biển lúc nãy á?"
Cảnh tượng này nghe sao mà quen thế nhỉ.
Vân Lâm Hà bỗng nhiên nói: "Không lẽ là con đại bàng biển lần trước chứ?"
Vân Giảo gật đầu: "Chính là nó ạ."
Vân Lâm Hà không nhịn được cười: "Sao con toàn đụng phải nó thế."
Lại còn lần nào cũng lừa được cá của nó về nữa chứ.
Vân Giảo không phục: "Con đổi với nó mà, thấy con câu được nhiều cá thế, nó vui lắm đấy."
Mặc dù giá của đống cá đó cộng lại còn chưa bằng một phần ba con cá Sú Mài này.
Vân Lâm Hải hớn hở: "Giảo Giảo thật thông minh."
Vân Giảo: Chuyện đó là đương nhiên.
Cất con cá Sú Mài vào lại thùng đá, mọi người lại tiếp tục đi khám phá hòn đảo.
Chu An nhìn thành quả thu hoạch trong hai tiếng đồng hồ mà tặc lưỡi: "Làm ngư dân thu hoạch nhiều thế này sao?"
"Cũng không phải ai cũng thu hoạch được thế này đâu, nhiều người không đến những hòn đảo này."
"Những hòn đảo gần làng chúng tôi sẽ không có nhiều thu hoạch thế này đâu."
Chu An không hiểu: "Tại sao? Đảo xa thu hoạch nhiều, những người khác chắc cũng biết chứ."
Vân Thần Nam: "Chính vì quá xa, vả lại cậu chỉ thấy thu hoạch nhiều, nhưng những thứ này mang đi bán không đáng tiền, để ở nhà ăn thì ăn được bao nhiêu? Giống như ngày nào cũng ăn khoai lang vậy, những thứ này ăn thường xuyên cũng sẽ ngán thôi."
"Chúng ta sở dĩ có thể chạy xa thế này là vì lúc về không cần chèo thuyền bằng tay, nếu không chở bao nhiêu đồ thế này mà hì hục chèo thuyền về bán chẳng được bao nhiêu tiền, thế thì lỗ nặng."
"Hơn nữa, khoảng cách càng xa cũng đồng nghĩa với việc càng nguy hiểm, nên những con thuyền gỗ bình thường không dám đến nơi xa thế này, còn những con thuyền sắt thì cứ ra biển quăng lưới bừa một cái thu hoạch cũng nhiều hơn đi bắt hải sản trên đảo rồi."
Chu An không hiểu: "Thế tại sao nhà cậu lại đi xa thế này?"
Chẳng lẽ vì trên thuyền đông người, lúc về mọi người thay phiên nhau chèo thì chắc không mệt lắm nhỉ.
Vân Thần Nam không trả lời cậu ta, chỉ vỗ vai cậu ta nói: "Đợi lúc về cậu sẽ biết."
Họ không đứng chôn chân ở chỗ đống vẹm xanh nữa mà đi tìm thứ khác.
Hòn đảo mới mẻ luôn có thể nhặt được một ít hải sản đắt tiền, tuy không nhiều.
Vân Giảo phát hiện ra một ổ cá Thạch Bạng tụ tập lại với nhau, giá loại cá này cũng không rẻ.
Cô bé cũng không hùng hổ xông lên, chỗ đó gần biển, qua đó làm kinh động lũ cá là chúng có thể vèo một cái lặn xuống biển biến mất tăm.
Cô bé quay đầu đi tìm trợ thủ.
Nghe thấy có một ổ cá Thạch Bạng, Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà cầm một tấm lưới vội vàng đi theo Vân Giảo.
Cá thì thấy rồi, ai nấy đều rất hưng phấn kích động, nhưng làm sao để bắt được nhiều hơn thì lại là một vấn đề nan giải.
Cuối cùng bàn bạc xong, quyết định để Vân Giảo nắm một đầu lưới lặn xuống biển, đi xuống sâu hơn, đầu kia họ giữ lấy, cố gắng bắt gọn chúng mà không làm kinh động lũ cá.
Vân Giảo nắm đầu lưới nhảy xuống biển bơi về phía đàn cá Thạch Bạng.
Tốc độ của cô bé rất nhanh, động tác cũng rất nhẹ, và ở vị trí khá sâu nên cá Thạch Bạng không phát hiện ra cô bé.
Mãi đến khi lưới có thể kéo ra khoảng cách xa nhất cô bé mới dừng lại, mang theo lưới lặng lẽ nhô lên mặt nước.
Vân Giảo ra hiệu "được rồi" về phía cha, hai bên cùng thu lưới.
Đợi lũ cá Thạch Bạng phản ứng lại muốn chạy trốn thì phần lớn đã đâm sầm vào lưới.
Chỉ có số ít con chạy thoát qua khe lưới, phần lớn đều đã nằm gọn trong lưới.
Có tới hơn ba mươi con.
Có vài con quá nhỏ trực tiếp bị ném lại xuống biển.
Thấy thu hoạch này, nhóm Vân Lâm Hải cười hớn hở đến tận mang tai.
"Giờ thời gian còn sớm, chúng ta dùng lưới quây chỗ này lại, rồi đi xem những nơi khác trên đảo."
Lũ cá Thạch Bạng này được lưới quây lại trong nước biển sẽ không chết, giờ mang về thuyền ngược lại sẽ không còn tươi nữa.
Kiểm tra kỹ chắc chắn lũ cá này đều ngâm trong nước biển nhưng không chạy thoát được, mọi người lại hăng hái đi nơi khác.
"Oa, chỗ này có con cua to quá, con cua này... sao trông nó tròn thế nhỉ."
"Nó còn đang ôm một con nhỏ nữa."
Con cua này Vân Giảo biết: "Đây là cua mặt trăng (cua bánh bao), con nhỏ kia là vợ nó đấy."
Cô bé đã thấy nhiều lần dưới biển rồi, loại cua này trông hơi tròn trịa, cũng khá đáng yêu, thường thấy một con lớn ôm con nhỏ hơn xuyên qua đáy biển.
Sau này cô bé mới biết con nhỏ hơn đó là vợ cua mặt trăng.
Lần đầu tiên biết kiến thức thú vị này, Chu An, Vương Hồng Phi đều vây quanh hai con cua mặt trăng đó.
"Cái này lạ thật đấy, thế này mình chẳng nỡ bắt chúng về ăn nữa."
"Không bắt thì thôi, còn những thứ khác mà."
Hai con cua quá đỗi yêu thương nhau, làm họ cảm động đến mức không nỡ ra tay.
"Dượng ơi, chỗ này có rắn."
Vân Lâm Hải nghe thấy tiếng gọi của Thẩm Tu Viễn liền vội vàng lên tiếng: "Đừng bắt, rắn biển đều có độc đấy!"
Họ vội vàng chạy qua, trong khe đá đúng là có một con rắn biển khoang đen trắng.
Vân Lâm Hải: "Tất cả đứng xa ra, thứ này độc lắm."
Để đảm bảo an toàn, con rắn biển đó không ai bắt cả.
Phía Vân Giảo, cô bé thích tự mình đi dạo khắp nơi tìm kiếm, rồi đến một bờ biển hơi dốc gần biển, thị lực cực tốt phát hiện ra những con cá siêu lớn đang bơi lội giữa các khe đá dưới đảo.
Trên mặt biển còn có vài con chim biển đang bay, Vân Giảo thấy những con cá đó phục kích giữa các rạn đá, đợi chim biển bay xuống bắt cá, con cá lớn phục kích lập tức bùng nổ sức mạnh và tốc độ cực lớn, há miệng một cái đã ngoạm chặt một con chim biển.
Cá ăn chim, chuyện này hiếm thấy thật.
Cô bé nhìn khoảng cách từ đây xuống biển, hơi cao, khoảng chừng hai mươi mét, nhảy xuống đợi lúc về chắc chắn sẽ bị ăn đòn.
Nhưng mà, con cá lớn thế này, không bắt thì trong lòng cô bé cứ ngứa ngáy, khó chịu lắm.
"Cha ơi, chú út ơi!"
Dứt khoát gọi người qua bàn bạc.
Người thì qua rồi, hơn nữa cô bé vừa gọi một tiếng là kéo theo một đống người.
Cũng không biết thế nào, Vân Giảo cứ ở đâu gọi một tiếng là những người khác bất kể đang làm gì cũng hăng hái chạy qua ngay.
Vân Giảo gọi người = phát hiện đồ tốt rồi.
Đây là điều mọi người mặc định.
Nên đều qua xem náo nhiệt.
"Gì thế con gái."
"Giảo Giảo lại phát hiện đồ tốt gì rồi."
Chu An gào lên: "Đợi đã, đợi mình qua rồi hãy động thủ, mình muốn tận mắt nhìn thấy!"
Vân Giảo: …………
Đợi mọi người tụ tập đông đủ rồi, cô bé mới chỉ xuống dưới.
"Cá rất lớn, chắc phải hơn một mét, còn săn cả chim biển nữa."
Trong lúc nói chuyện, lại một con chim biển đen đủi bị con cá lớn nhảy vọt lên mặt nước ăn thịt.
Cả nhóm nhìn mà kinh hô.
"Cá khế vây xanh (Ngưu Cảng Sâm), là cá khế vây xanh!"
"Chà, to thế này cơ à."
Vương Hồng Phi: "Trời ạ, con cá này còn ăn cả chim, đỉnh thật!"
Bán Hạ Tiểu Thuyết, niềm vui rất nhiều
Đề xuất Huyền Huyễn: MỆNH KỴ SĨ