Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 225: Bán long diên hương

Ngày sinh nhật này của Vân Giảo, ngoại trừ chút rắc rối nhỏ buổi tối thì mọi thứ khác đều rất tuyệt.

Ngày hôm sau, các anh Tiểu Ngũ tiếp tục đi học, Vân Giảo được cha bế, cùng cha nuôi đi chuyển khoản.

Nhìn dãy số dài dằng dặc trên sổ tiết kiệm, Vân Giảo cười híp cả mắt.

"Cha ơi, có thể mua thuyền lớn rồi!"

Cô bé giơ cuốn sổ tiết kiệm trong tay lên trước mặt Vân Lâm Hải.

"Mua một con thuyền lớn hơn thuyền của tất cả mọi người trong thôn luôn!"

Vân Lâm Hải vốn cũng đang ngẩn người nhìn dãy số lớn như vậy, ông sống từng này tuổi đầu rồi chưa bao giờ thấy nhiều tiền đến thế!

Không ngờ lại nghe con gái nói muốn mua thuyền cho mình.

"Hả?"

Vân Giảo: "Mua thuyền lớn ạ."

Vân Lâm Hải thật thà gãi đầu: "Cái này... cái này chắc không cần đâu."

Dùng tiền của con gái mua thuyền, ông cứ thấy thế nào ấy.

Vân Giảo bất mãn bĩu môi: "Con có còn là con gái của cha nữa không đây."

Vân Lâm Hải lập tức trả lời: "Cái đó đương nhiên phải là rồi!"

Ai mà bảo không phải là ông liều mạng với kẻ đó ngay.

Vân Giảo gật đầu: "Thế thì đúng rồi, con là một đứa trẻ hiếu thảo mà, có tiền, mua thuyền lớn cho cha là chuyện nên làm!"

"Thuyền lớn, ra biển Giảo Giảo cũng thoải mái."

"Giảo Giảo không thiên vị đâu, còn phải mua cho mẹ và các thím nữa, cha định mua gì cho mọi người đây?"

"Mua xe cho anh ba anh tư, như vậy anh ba đi học có thể tự lái xe đi rồi."

"Mua vòng vàng thật to cho bà nội, hình như có rồi, vậy thì cho mọi người nhà lầu thật lớn."

"Còn có ông ngoại bà ngoại, cậu mợ và các anh họ nữa..."

Vân Lâm Hải bịt cái miệng đang luyên thuyên của cô bé lại, thôi đừng nói nữa, cứ mua thế này thì chỗ tiền này bị con phá sạch mất thôi.

Vân Giảo: Mua mua mua...

Dưới sự yêu cầu quyết liệt của cô bé, Vân Lâm Hải đành phải mua thêm một đống đồ mang về.

Đồ ăn, đồ mặc, đồ dùng, mùa xuân đến rồi, quần áo lại được thay một lượt mới.

Vân Giảo đứng trước một chiếc xe máy mới tinh: "Cha ơi, cha có muốn không?"

Vân Lâm Hải nghe thấy lời cô bé, ánh mắt đang dừng trên chiếc xe máy lập tức dời đi.

"Không mua nữa, con gái đừng mua nữa mà."

"Vả lại cha cũng không biết lái cái xe này."

Vân Giảo: "Thì cha có thể học mà."

Cô bé nắm tay cha: "Nếu không phải vì con còn nhỏ thế này, con cũng muốn học rồi đấy!"

"Mỗi lần từ thôn ra, ngồi xe công nông mà mông bị xóc đau hết cả lên."

Vân Lâm Hải: ............

Cuối cùng, dưới cái miệng nhỏ không ngừng thuyết phục của Vân Giảo, một chiếc xe máy đã được chốt hạ.

Trước tiên họ phải đi rút tiền.

Sau khi giao dịch xong, nhìn chiếc xe máy trước mặt, Vân Lâm Hải đến giờ vẫn còn thấy bàng hoàng.

Tôn Diệu Đồng ở bên cạnh vỗ vai ông: "Không biết lái xe máy thì tôi bảo người dạy anh, cũng đừng tiếc tiền nữa, tôi mà có đứa con gái biết tiêu tiền cho mình thế này thì vui còn chẳng kịp ấy chứ."

Vân Lâm Hải ngại ngùng cười cười, ông chỉ là thấy trong lòng không yên tâm.

"Tôi là đàn ông đại trượng phu, tiêu tiền của con gái thì ra cái thể thống gì."

"Haiz, trong lòng cứ thấy không chắc chắn thế nào ấy."

Tôn Diệu Đồng gật đầu: "Tôi hiểu, nhưng tiền vốn dĩ là để tiêu mà, xe máy mua rồi tuy là các anh lái, nhưng người thoải mái là Giảo Giảo, nghĩ như vậy có thấy khá hơn không? Còn chuyện mua thuyền, tôi có quen một xưởng đóng tàu, khi nào muốn mua thuyền thì viết thư báo cho tôi một tiếng, tôi sẽ làm cầu nối cho."

Thực ra anh muốn nói là gọi điện thoại, nhưng thôn Bạch Long hình như không có điện thoại.

Vân Giảo mắt cong cong: "Cảm ơn cha nuôi!"

Xe máy được một cậu thanh niên ở cửa hàng giúp lái về thôn.

Vân Lâm Hải và Vân Giảo thì ngồi xe con của Tôn Diệu Đồng về nhà.

Khi về đến nhà, Mộc lão và ông bạn của ông ấy đều có mặt.

Tiếng nổ của xe máy rất lớn, vừa về đến nhà đã thu hút mọi người trong nhà chạy ra.

"Cậu thanh niên này là ai thế?"

Ông nội Vân ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc.

Vân Giảo giơ bàn tay nhỏ lên: "Ông nội, chú ơi, xe máy này là của nhà mình đấy, con mua đó!"

Giọng nói trong trẻo vang dội, không khó để nhận ra sự tự hào trong lời nói.

Vân Lâm Hà nhảy dựng lên: "Cái gì? Của nhà mình á?"

Vân Thần Nam cũng ngạc nhiên: "Giảo Giảo em mua sao?"

Vân Giảo hơi hếch cằm, vẻ mặt vô cùng kiêu hãnh.

"Đúng vậy đúng vậy, con có tiền, mua cho cả nhà dùng, sau này đi ra ngoài thì lái xe máy, không ngồi xe công nông nữa, xóc đau mông lắm."

Cậu thanh niên vừa dựng xe máy xong lúc này cũng trợn tròn mắt.

Cái gì, là đứa nhỏ này mua á?

Cậu ta cứ tưởng là người lớn mua chứ.

Nhìn phản ứng của những người kia, lời đứa nhỏ nói không phải là giả.

Tức thì, cậu thanh niên nhìn cả nhà họ với ánh mắt vô cùng ngưỡng mộ và ghen tị.

Đứa con gái như thế này xin hãy cho cậu ta một đứa với!

Nghe thấy xe máy này là của nhà mình, Vân Lâm Hà cũng không khách sáo nữa, đi vòng quanh chiếc xe máy mới tinh một vòng, tay không ngừng sờ chỗ này nắn chỗ kia, khóe miệng cứ thế vểnh lên không tài nào hạ xuống được.

Vân Lâm Hà có vẻ dễ chấp nhận hơn Vân Lâm Hải, chú vỗ vỗ vào chiếc xe máy nói với Vân Giảo.

"Giảo Giảo, đợi chú học được cách lái cái xe này rồi, con muốn đi đâu chú cũng chở con đi chơi!"

Vân Giảo dõng dạc đáp: "Vâng ạ."

Đây chẳng phải chính là điều cô bé mong muốn sao.

Tôn Diệu Đồng sau khi đưa người về đến nơi liền ngỏ ý muốn rời đi.

"Mọi người muốn học lái xe, tôi giới thiệu cho một người để anh ta dạy mọi người, hôm nay chúng tôi phải về rồi, Giảo Giảo khi nào đi Hàng Châu chơi thì đến nhà cha nhé."

Vân Giảo gật đầu: "Vâng, con biết rồi cha nuôi."

Bà nội Vân: "Thật sự không ở lại ăn cơm sao? Ăn chút rồi hãy đi chứ."

Tôn Diệu Đồng nói vé tàu họ mua sắp đến giờ rồi, phải về chuẩn bị một số thứ.

Sau khi tiễn người đi, họ quay vào nhà ăn cơm trưa xong mới bắt đầu bàn chuyện chính.

Vân Thần Bắc cẩn thận bê chiếc thùng đựng long diên hương trong phòng ra.

Mở thùng đặt long diên hương lên bàn, ông bạn lão Ngô của Mộc lão lập tức mắt sáng rực.

Từ túi trong của áo lấy ra một chiếc kính lúp, soi vào long diên hương xem xét tỉ mỉ.

"Cục long diên hương lớn thế này tôi cũng là lần đầu tiên được thấy, vả lại màu sắc này cũng quá tốt rồi."

Không ngờ ông bạn già thật sự không lừa mình!

Người nhà họ Vân đều căng thẳng nhìn ông ấy.

"Ông anh họ Vân, lão Ngô tôi đây làm ăn cũng không lừa gạt các người, hơn nữa các người còn là bạn của lão Mộc, đều là người một nhà nên tôi nói thật lòng, loại long diên hương phẩm chất này, lại còn kích thước này, tôi có thể trả cho các người giá cao nhất là mức này một gam."

Lão Ngô giơ ba ngón tay rồi lại giơ năm ngón tay ra hiệu.

Mộc lão ở bên cạnh nói: "Không thể thêm chút nữa sao? Thứ này có thể gặp mà không thể cầu, ông mang về làm thành hương bán ra nước ngoài là có thể kiếm được bộn tiền đấy."

Lão Ngô tức giận đảo mắt: "Cái ông lão Mộc này, bao nhiêu năm tình bạn mà còn không tin tôi sao."

"Cũng không thể vì đồ đệ cưng của ông mà hố tôi chứ."

"Ba trăm năm mươi tệ một gam, bất kể ông đi hỏi thăm ở đâu, đây đều là mức giá cao nhất có thể đưa ra rồi, đương nhiên nếu cục long diên hương này có thể mang ra nước ngoài đấu giá thì tiền có thể cao hơn, nhưng đến những sàn đấu giá đó cũng có nguy hiểm nhất định, đặc biệt là an ninh ở nước ngoài không tốt lắm, cái đó tùy các người lựa chọn thôi."

Mang ra nước ngoài đấu giá?

Người nhà họ Vân nghĩ cũng không dám nghĩ đến.

Họ không có lá gan lớn như vậy, cũng không có mối quan hệ đó.

Vân Giảo cũng không muốn làm mọi chuyện rắc rối thêm.

"Ông Ngô ơi, bán cho ông ạ."

Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Bị Đuổi Khỏi Nhà, Bạn Trai Của Cô Bạn Thân Đã Cưu Mang Tôi
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện