Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 211: Cá voi sát thủ mang quà về

Mai rùa dày nặng của Rùa Một đập trúng người gã đàn ông.

Một tiếng "uỵch" vang lên kèm theo tiếng kêu thảm thiết, gã đàn ông hung thần ác sát với Vân Tuế bị đè sấp mặt xuống bãi bùn.

Rùa Một khua khoắng bốn cái chân chèo.

Vân Giảo chạy tới nhấc Rùa Một xuống, nó nhìn cô bé với ánh mắt đầy oán hận.

Vân Giảo hơi có chút chột dạ ngước nhìn trời.

Vân Tuế thấy Vân Giảo tới thì mắt sáng rực lên, chẳng hiểu sao còn mang theo vài phần tủi thân.

Rất giống với hai chú chó nhỏ đang cụp tai sủa ăng ẳng mách lẻo với cô bé bên cạnh.

"Mày... Vân Giảo!"

Gã đàn ông nằm trên bãi bùn khó khăn ngẩng đầu, mũi chảy máu, ánh mắt hung dữ nhìn Vân Giảo.

Vân Giảo chống nạnh: "Làm gì mà bắt nạt Vân Tuế và chó của tôi."

"Địa bàn này là của tôi, cho phép ông tới chưa?"

Cô bé nói một cách vô cùng đường hoàng.

Gã đàn ông nghiến răng căm hận: "Con ranh con, mày tìm chết à!"

Bị mất mặt lớn như vậy, cộng thêm gã vốn là kẻ nổi tiếng nóng tính trong làng, thường xuyên uống rượu say về đánh vợ chửi con.

Gã bò dậy định ra tay với Vân Giảo.

Vân Giảo lách mình ra sau lưng gã, nhảy lên đá thẳng vào khoeo chân gã.

Bịch...

Gã đàn ông quỳ xuống một cách vô cùng "mượt mà".

"Á! Mày đồ con ranh..."

Chửi bậy bẩn quá, Vân Giảo chẳng thèm nể nang gì gã, trực tiếp chộp lấy một con sâu biển nhét thẳng vào miệng gã.

"Ông muốn cái này chứ gì, cho ông đấy."

"Oẹ..."

Cảm giác con sâu biển còn sống ngoe nguẩy trong miệng thật kinh tởm và đáng sợ, gã đàn ông nôn thốc nôn tháo.

Vân Giảo chê bai "uầy" một tiếng, một tay xách xô nước, tay kia nắm chân chèo của Rùa Một chạy biến.

"Vân Tuế đi thôi, chạy nhanh lên."

Cô bé còn huýt sáo một cái, đám gà vịt ngỗng vốn đang tản mát lập tức vỗ cánh đuổi theo sau lưng cô bé chạy thục mạng.

Trong nháy mắt, đợi gã đàn ông hết buồn nôn định thần lại thì làm gì còn thấy bóng dáng Vân Giảo và Vân Tuế đâu nữa.

Gã vừa chửi rủa vừa đứng dậy định đuổi theo, nhưng chân bị đá một cái vẫn còn đau, vừa đứng lên đã lại quỳ sụp xuống.

Gã đàn ông: "Mẹ kiếp, tụi mày đừng để lão tử bắt được!"

"Suýt... đau chết lão tử rồi."

Không chỉ chân đau, mà cú đập của con rùa biển lớn vừa rồi cũng làm gã đau đến nhe răng trợn mắt.

Vân Giảo đánh người xong là chạy thẳng một mạch đến chỗ hay chơi với đàn cá voi sát thủ mới dừng lại.

"Anh sao mà ngốc thế, đánh không lại thì chạy đi chứ, chạy đi tìm em, em giúp anh đánh lại rồi cướp đồ về là được mà."

Dừng lại rồi, cái nấm lùn Vân Giảo bắt đầu dạy dỗ Vân Tuế cao hơn mình hẳn một cái đầu.

Vân Tuế chỉ biết nhìn cô bé cười ngây ngô.

Vân Giảo không nhịn được trợn trắng mắt.

Chậc, anh này đúng là ngốc thật.

Vân Giảo thả con rùa biển lớn xuống biển.

"Rùa Một, đi tìm nhím biển đi."

Cũng may cô bé luôn mang theo túi lưới và bao tải, dùng đến hay không tính sau, cứ phải chuẩn bị sẵn đã.

Có Rùa Một làm lao động, Vân Giảo leo lên mỏm đá bắt đầu luyện giọng chuẩn bị hát.

Cô bé thích hát.

Giao Nhân vốn vô cùng hài lòng với nhan sắc và giọng hát của mình, ngày thường ngoài việc đánh nhau thì thích nhất là chăm sóc cái đuôi lớn và ca hát.

Giờ không còn đuôi cá lớn nữa thì hát vậy.

Vân Tuế ở bên cạnh nghe rất chăm chú, trong đôi mắt ngây thơ ấy tràn đầy sự yêu thích.

"Anh anh anh~~~"

'Chúng tôi về rồi đây!'

'Con người ơi, có nhớ chúng tôi không.'

'Con người ơi, mang quà về cho bạn đây.'

Đang hát đến bài thứ ba thì từ xa truyền đến những tiếng kêu quen thuộc.

Đứng trên mỏm đá, Vân Giảo có thể nhìn thấy rất rõ những bóng dáng đen trắng đang nhào lộn trên mặt biển.

Là cá voi sát thủ, chúng đã về rồi.

Đàn cá heo vốn đang ở gần đây nghe thấy tiếng cá voi sát thủ liền vắt chân lên cổ mà chạy.

Mấy kẻ lang thang đường phố về rồi, chạy mau!

Sự trở lại của cá voi sát thủ vô cùng bá đạo, các sinh vật biển ở vùng biển xung quanh đều chạy sạch.

Nhưng chúng chẳng quan tâm, Vân Giảo cũng chẳng quan tâm.

Cô bé vui vẻ vẫy tay với đàn cá voi sát thủ.

Đại dương ơi, sắp tới cô bé lại có thể tiếp tục ra biển chơi rồi!

Cá voi sát thủ không chỉ trở về, mà còn học theo con người đi xa mang quà về nữa.

'Con người ơi, mang quà cho bạn này, đây là loại sò tôi thích ăn nhất.'

'Con người ơi, tặng bạn hòn đá lấp lánh này, là hòn đá đẹp mà bạn thích đấy.'

Ở chung với Vân Giảo lâu như vậy, cá voi sát thủ cũng biết cô bé thích thu thập những hòn đá đẹp hoặc có hình thù kỳ quái.

Thân hình cá voi sát thủ quá lớn không bơi vào sát được, Vân Giảo đứng giữa lựa chọn nhận quà và bị ăn đòn, cô bé đã dũng cảm chọn bị ăn đòn.

Bây giờ trời đã ấm lên, Vân Giảo cởi áo khoác ngoài, dặn Vân Tuế trông chừng chó cho mình rồi nhảy xuống biển.

Khoảnh khắc chạm vào nước biển, Vân Giảo cảm thấy làn da mình như được hít thở một cách sảng khoái.

Nước biển lúc này vẫn còn rất lạnh, nhưng đối với cô bé thì hoàn toàn không vấn đề gì.

Dáng vẻ của cô bé nhỏ nhắn như tinh linh trong làn nước biển, ai nhìn vào cũng thấy cô bé đang rất vui vẻ.

Vân Tuế ôm quần áo của Vân Giảo đứng trên bờ, rướn cổ nhìn xuống biển.

Tuy cậu khờ nhưng cũng được ông nội dặn đi dặn lại là biển cả nguy hiểm, không được lại gần.

"Nguy hiểm, nguy hiểm."

Vân Tuế đứng trên bờ không ngừng gọi nguy hiểm, muốn Vân Giảo lên bờ.

Vân Giảo nhô đầu lên mặt nước nói với cậu: "Anh đừng có xuống đây, không là em đánh anh đấy!"

Nghe thấy chữ "đánh", Vân Tuế rụt ngay cái chân định bước xuống nước lại.

Tủi thân nhìn cô bé.

Vân Giảo thấy cậu nghe lời không tiến tới nữa mới tiếp tục bơi về phía đàn cá voi sát thủ.

Nhận quà thôi nhận quà thôi.

Hầu như con cá voi sát thủ nào cũng mang quà cho cô bé.

Một số loại sò không tên, một con cá đuối màng rất lớn, còn có đủ loại đá và san hô từ dưới đáy biển.

Con cá đuối màng kia nhìn là biết vừa mới săn được.

Vân Giảo nhận quà mà cười tít cả mắt.

"Bạn bè, đều là bạn bè cả!"

Cô bé thích quá đi mất.

Trong đó có một viên đá quý màu xanh lam to bằng nắm tay người lớn là cô bé thích nhất, dù chưa mài giũa nhưng viên đá đó đã toát ra một màu xanh như đại dương, mang theo những vân trắng không quy tắc, trông như những con sóng trên biển vậy.

Viên đá này cứ như được sinh ra theo hình dáng của đại dương vậy.

'Con người ơi, trong con sò này có những hòn đá tròn vo, bạn sẽ thích đấy.'

Con cá voi sát thủ tặng sò cho Vân Giảo bơi lại gần nịnh nọt.

Vân Giảo nhìn ba con sò lớn đang ôm trong tay.

"Các bạn mang từ đâu về thế?"

Cá voi sát thủ: 'Xa lắm, phải bơi lâu lắm đấy.'

'Vốn dĩ có nhiều lắm, nhưng lúc về bị rơi mất bao nhiêu, chỉ còn lại chừng này thôi.'

Được rồi, chúng mang những con sò này từ nơi xa xôi về, chỉ nghĩ thôi đã thấy không dễ dàng gì rồi.

Vân Giảo có thể tưởng tượng ra cảnh lúc đầu chúng mang theo bao nhiêu đồ, nhưng trên đường về cứ rơi rớt dần.

Vân Giảo đếm thử, số lượng cá voi sát thủ không đổi.

Chỉ là không biết trong đám cá voi sát thủ cái này có con nào mang thai không.

"Tôi phải về rồi, mai lại đến tìm các bạn nhé."

Chào tạm biệt đàn cá voi sát thủ xong, Vân Giảo mang đá quý, san hô và mấy con sò lên bờ trước, sau đó mới quay lại kéo con cá đuối màng lớn kia.

Nhìn con cá đuối màng cô bé phát sầu, thứ này làm sao mang về được đây?

"Vân Tuế, anh đi tìm bố em và mọi người tới đây."

Vân Tuế ngơ ngác.

Vân Giảo: "Bố em ấy, là người hay tắm cho anh ấy."

Vân Tuế nhìn cô bé, ánh mắt đờ đẫn, chẳng biết có hiểu không nữa.

Vân Giảo: ............

Chuyện này sao còn khó hơn cả giao tiếp với cá voi sát thủ thế này.

Đề xuất Ngược Tâm: Ma Đế Điên Phê: Sủng Ái Đến Cuồng Si
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện