Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 206: Máy ảnh

"Ha ha ha... Chú về rồi đây!"

"Có nhớ chú không hả Vân Giảo nhỏ?"

Đang đứng xem thắng tóp mỡ, mùi thơm nức mũi khiến Vân Giảo thèm đến chảy cả nước miếng.

Tóp mỡ vừa thắng xong ngay tại chỗ mổ lợn là thơm nhất, cũng là lúc ăn ngon nhất.

Không chỉ Vân Giảo, xung quanh còn có một vòng lớn người đứng vây quanh, ai nấy đều thèm thuồng món tóp mỡ.

Tiếng động đột ngột vang lên làm Vân Giảo phân tâm, vừa quay đầu lại còn chưa kịp thấy người thì cả người cô bé đã bị nhấc bổng lên không trung.

Đôi chân ngắn ngủn vùng vẫy một chút, khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Giảo hơi cau lại, quay đầu nhìn chỉ muốn cắn cho người kia một cái.

Vương Hồng Phi liếc mắt một cái đã tìm thấy cô bé Vân Giảo mập mạp đáng yêu trong đám đông.

"Vân Giảo nhỏ ơi, cậu về rồi đây, xem cậu mang quà gì tốt cho cháu này."

Vương Hồng Phi lấy ra món quà đã chuẩn bị từ sớm.

"Hộp nhạc đấy, cái này còn biết hát nữa cơ, hì hì thích không nào."

Vân Giảo ôm lấy hộp nhạc đó, bên trong một quả cầu thủy tinh tròn trịa là một cô bé đáng yêu khoác giỏ trên tay, trong giỏ đựng đầy nấm.

Vương Hồng Phi mở hộp nhạc cho Vân Giảo, tiếng nhạc vui tươi thanh thúy lập tức vang lên từ bên trong.

Mắt Vân Giảo sáng lên.

Đám trẻ con đứng quanh Vân Giảo không khỏi dời mắt nhìn sang.

Rồi đứa nào đứa nấy đều lộ vẻ hâm mộ.

"Cậu ơi, quà của tụi con đâu?!"

Vân Tiểu Thất, Vân Tiểu Bát đều chạy tới bám lấy chân Vương Hồng Phi, ánh mắt mong chờ nhìn ông.

Vương Hồng Phi cười hắc hắc: "Có chuẩn bị hết rồi, đi, vào nhà thôi."

Vân Giảo ôm hộp nhạc, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cái nồi lớn đang thắng tóp mỡ.

Không biết nên đi theo hay tiếp tục đứng canh ở đây.

"Vẫn chưa chín đâu, đợi chín rồi hẵng ra ăn, cậu mang cho cháu bao nhiêu đồ ăn ngon đây này."

Nghe vậy, Vân Giảo lập tức hết do dự.

Nhìn vẻ mặt hớn hở cười nhe cả răng của cậu, chuyến đi này chắc chắn là kiếm được khối tiền rồi.

Vào đến trong nhà, Vương Hồng Phi lấy hết quà mua cho mọi người ra.

Ông rất chu đáo, không chỉ mua cho mấy đứa cháu ruột mà Vân Tiểu Ngũ, Vân Tiểu Lục và Vân Tiểu Cửu cũng có phần.

Đều là đồ chơi, búp bê Tôn Ngộ Không trong phim "Đại Náo Thiên Cung".

Mấy đứa nhỏ lập tức cầm lấy món đồ chơi mình thích rồi chạy đi chơi.

Cộng thêm món quà Vương Hồng Phi vừa tặng, bộ sưu tập đồ chơi của bọn họ đã rất phong phú rồi.

Mấy món ô tô, máy bay đồ chơi mà Phó Minh Dụ mang đến trước đó bọn họ quý như vàng, chẳng mấy khi mang ra chơi.

Hôm nay Tết nhất vui vẻ, Vân Tiểu Ngũ và mấy anh em hiếm khi vào phòng lấy những chiếc ô tô, máy bay và súng đồ chơi trân quý ra chơi cùng các bạn nhỏ trong làng.

Tuy nhiên bọn họ dặn đi dặn lại là không được làm bẩn hay làm hỏng.

Các bạn nhỏ trong làng nhìn thấy anh em Vân Tiểu Ngũ có nhiều đồ chơi mà bọn họ hằng mơ ước như vậy, đứa nào đứa nấy đều hâm mộ đến phát điên.

Tất nhiên, Vân Giảo cũng là đối tượng khiến nhiều đứa trẻ hâm mộ, đồ chơi của cô bé cũng rất nhiều.

Vân Giảo đưa búp bê Barbie cho Vân Tiểu Hoa và mấy bạn khác chơi, hộp nhạc cũng đặt trên ghế mở lên cho các bạn cùng nghe cùng xem.

"Giảo Giảo, người kia là gì của bạn thế? Sao lại mua cho bạn hộp nhạc đẹp thế này."

Vân Giảo ôm chú chó nhỏ mập mạp, tay cầm lược chải lông cho chúng.

"Cậu của mình đấy."

"Cho các bạn này, mỗi người một viên kẹo sữa Thỏ Trắng."

"Oa oa... Giảo Giảo bạn tốt quá đi mất, sau này... sau này mình lớn lên cũng sẽ tặng đồ tốt cho bạn!"

Vân Tiểu Hoa đã tết xong tóc cho búp bê Barbie, thay cả váy nhỏ cho nó nữa.

Nhưng nhìn con búp bê trong tay, rồi lại nhìn Vân Giảo.

Con búp bê này chẳng đẹp bằng Giảo Giảo.

"Giảo Giảo, mình tết tóc cho bạn nhé?"

Vân Giảo gật đầu tùy ý: "Đừng làm mình đau nhé."

Tết không đẹp cũng không sao, cô bé có thể đi tìm anh Tư tết lại cho đẹp hơn.

Lúc này, Vương Hồng Phi đang kéo Vân Thần Bắc ra một góc, lén lút đưa một chiếc máy ảnh vào tay cậu.

Mắt Vân Thần Bắc lập tức sáng rực: "Cậu mua được rồi ạ?!"

Vốn dĩ nghĩ có phiếu đã tốt lắm rồi, không ngờ cậu lại giỏi thế, mua thẳng máy ảnh về cho cậu luôn.

"Chứ sao, cậu nhờ người đổi phiếu, thấy đồ tốt là chốt luôn."

Ông vẫn nhớ lời dặn của Vân Giảo mà.

Khóe miệng Vân Thần Bắc nở nụ cười, vuốt ve chiếc máy ảnh không nỡ rời tay.

Cuộn phim bên trong đã được lắp sẵn, cậu hướng về phía Vân Giảo chụp một tấm.

Hình ảnh Vân Giảo nhỏ bé, ôm chó ngoan ngoãn ngồi trên ghế cho người ta tết tóc đã được ghi lại.

Cô bé nghe thấy tiếng động liền quay đầu nhìn về phía anh Tư.

Thấy thứ đồ trên tay anh, mắt cô bé lập tức sáng lên.

"Anh Tư!"

Vân Thần Bắc nhếch môi, lắc lắc chiếc máy ảnh trong tay.

Bọn Vân Tiểu Ngũ cũng phát hiện ra, lập tức hò hét như điên rồi lao tới.

Vân Thần Bắc vội vàng giơ cao máy ảnh lên, sợ bị va hỏng.

"Anh Tư, máy ảnh này ở đâu ra thế? Ở đâu ra thế ạ!"

"Chụp cho em với, em cũng muốn chụp ảnh, nhất định phải chụp em thật đẹp trai vào nhé."

Mấy đứa trẻ khác cũng nhìn với ánh mắt lấp lánh.

Vân Thần Bắc vốn ít nói, nhất thời có chút lúng túng.

Vẫn là Vương Hồng Phi đứng ra điều động, bảo tất cả bọn trẻ đứng xếp hàng, đứa thấp đứng trước đứa cao đứng sau để chụp ảnh chung.

Đám trẻ con lập tức tràn đầy mong đợi, dưới sự chỉ huy của Vương Hồng Phi đã đứng vào vị trí.

Vân Thần Bắc chụp cho bọn họ một tấm ảnh tập thể lớn.

Sau đó cậu lại nhét máy ảnh vào tay Vương Hồng Phi.

"Cậu ơi, cậu ra ngoài chụp ảnh đi ạ."

Vương Hồng Phi: ............

Đông người là cháu không chịu ra ngoài chứ gì, thôi được rồi, ông cũng đang thích nghịch cái này.

"Để em, anh chụp cho em đi!"

Vân Tiểu Ngũ nhảy cẫng lên để gây sự chú ý.

Vân Thần Bắc lắc đầu dứt khoát: "Không, sợ em làm hỏng."

Vân Tiểu Ngũ không thể tin nổi: "Anh sao có thể nói em như thế, làm em thất vọng quá, em là người hậu đậu thế sao?!"

Vân Thần Bắc tặng cho cậu một ánh mắt: Đúng thế đấy.

Vân Giảo cũng không chơi với các bạn nữa, miệng ngậm kẹo mút lon ton chạy theo sau lưng cậu.

Vừa ra ngoài, Vương Hồng Phi đã chụp ngay cảnh đang mổ lợn.

Vân Giảo kéo áo ông: "Cậu ơi, chụp cho cháu với."

"Được thôi."

Vương Hồng Phi nhét máy ảnh vào tay cô bé, rồi bế Vân Giảo đang mặc đồ dày cộp như chú chim cánh cụt nhỏ lên.

"Cậu bế cháu, chụp nhiều vào nhé."

Vân Giảo gật đầu, tìm những cảnh mình thấy thú vị để chụp ảnh.

Không ít người thấy động tác của Vân Giảo thì mắt sáng rực lên.

"Vân Giảo nhỏ ơi, cháu lấy đâu ra máy ảnh thế?"

"Lại đây lại đây, chụp cho bác một tấm với."

"Vân Giảo ở đây này, chụp cho chú một tấm."

Lúc này, bất kể là người quen hay không quen đều vô cùng nhiệt tình với Vân Giảo, cứ chen lấn xúm lại gần cô bé muốn được chụp ảnh.

Vân Giảo nhíu đôi lông mày nhỏ, ôm chặt máy ảnh quay ngoắt đầu đi.

"Cậu ơi, đi tìm bà nội thôi."

Cô bé đâu có rảnh mà đi chụp ảnh cho mọi người chứ.

Vương Hồng Phi bế cô bé lách ra khỏi đám đông.

"Nhường đường, nhường đường chút nào, cuộn phim không còn bao nhiêu đâu, vừa nãy chụp hết rồi đừng có chen lấn nữa."

Đề xuất Ngược Tâm: Ta Đã Thành Thân Với Kẻ Từng Làm Tổn Thương Mình
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện