Chương 162

Trong tiếng chê bai hết lời của lão Mộc, Vân Giảo bị xách cổ áo, đặt xuống trước mặt Thẩm Vân Liên như một chú gà con."Nhìn cái đứa nhỏ nhà chị này, nằm bò ra đó bắt rận cho con chó Đại Hắc, mau dắt nó đi tắm rửa đi."Nếu không thì đứa nhỏ này không dùng được nữa rồi.Thẩm Vân Liên nghe vậy liền nhìn chằm chằm Vân Giảo.Vân Giảo nhìn bà với ánh mắt vô tội.Thế là...
BÌNH LUẬN