Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 146: Buộc Tóc

"Cho con đếm với."

Vân Tiểu Ngũ và mấy đứa nhỏ xúm lại, mắt sáng rực nhìn đống tiền đó.

Một ngàn đồng bạc đấy, một xấp dày thế kia.

Mấy đứa nhỏ chụm đầu vào nhau đếm tiền, mắt cười híp cả lại.

"Hì hì hì... Nhiều tiền quá đi mất."

Vân Thần Tây đi ngang qua đám em trai: "Cười tươi thế làm gì, có phải của tụi bây đâu."

Vân Tiểu Ngũ mấy đứa: ............

Anh Hai đúng là đáng ghét quá đi mà.

Vân Tiểu Ngũ chống nạnh: "Sau này em chắc chắn cũng kiếm được nhiều tiền hơn thế này, giờ đếm cho sướng tay thôi."

Vân Tiểu Cửu cũng gật đầu: "Kiếm tiền, thật nhiều tiền cho em gái tiêu."

Vẻ mặt Vân Tiểu Ngũ chấn động.

Hay cho cái thằng em út này, không ngờ em lại tâm cơ đến thế!

Vì chuyện hôm nay quá kinh hiểm, bà nội Vân và mọi người quyết định nghỉ ngơi, ngày mai không đi bán cá ở khách sạn Đại Vận nữa.

Vân Giảo vẫn còn nhớ đống cá để chỗ rùa biển.

"Ngày mai chúng ta đi cạy hàu đi, hàu trên đảo hoang đó, rồi ốc biển các thứ nhiều lắm."

"Con cũng muốn đi."

"Cha ơi, cầu xin cha đấy cho tụi con đi với, tụi con cũng muốn ra khơi giúp một tay, tụi con còn chưa bao giờ được ra khơi, chưa được lên đảo hoang bao giờ cả."

Lần này Vân Tiểu Ngũ mấy đứa không lăn đùng ra ăn vạ nữa, trải qua mấy lần kinh nghiệm thấy chiêu đó không ăn thua, thế là chuyển sang bán thảm.

Vân Lâm Hải nghĩ ngợi rồi bỗng nhiên nói: "Hay là ngày mai cả nhà mình cùng ra đảo hoang đi?"

Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn vào Vân Lâm Hải.

Vân Lâm Hải suy nghĩ thấy chuyện này khả thi.

"Cái đảo đó khá lớn, ngoài hàu ra chắc còn có thứ khác, bãi biển gần đây tìm chẳng được đồ gì ngon nữa, hay là ra đảo hoang mà tìm."

"Cha, mẹ, hai người cũng đi đi, coi như đi chơi một chuyến."

Mắt Vân Giảo sáng như sao, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Được ạ được ạ, ông nội bà nội cùng đi đi."

Vân Lâm Hà cũng thấy ý kiến này hay: "Đúng đấy, chúng ta cứ đi chơi một ngày."

"Con nhớ trên đảo đó còn có cây dừa, hình như còn có một rừng ngập mặn nữa."

Nghe hai con trai nói vậy, bà nội Vân và ông nội Vân cũng thật sự động lòng.

Vân Tiểu Ngũ mấy đứa đã reo hò ầm ĩ rồi.

"Nhà mình có mỗi một con thuyền gỗ, chở hết bằng nấy người được không?"

Vân Lâm Hà: "Chuyện này đơn giản, trong làng đâu chỉ có mỗi nhà mình có thuyền gỗ, con nhớ nhà thằng Dương có con thuyền đang để không đấy, sang nhà nó mượn một con là được."

Nhưng dù vậy thì người vẫn đông.

Cuối cùng họ quyết định mượn hai con thuyền.

Dĩ nhiên cũng không mượn không, vẫn phải đưa chút tiền, coi như là thuê một ngày.

Trong nhà có mấy người biết chèo thuyền cơ mà, ông nội cũng biết chèo, chỉ là giờ có tuổi rồi, lâu lắm ông không đụng vào thuyền thôi.

Còn về phần cơm trưa cho thợ xây ngày mai cũng đơn giản, tìm một người thím quan hệ tốt, đưa ít đồ ăn nhờ người ta nấu giúp là được.

Lương thực, rau cỏ vẫn là nhà mình bỏ ra.

"Chú Ba ơi, mọi người có nhà không?"

Bên ngoài truyền đến tiếng của A Vượng, Vân Lâm Hải ra mở cửa.

Vân Vượng: "Anh Hải ơi, mọi người không sao chứ?"

Rõ ràng là nghe tin nhà Vân Lâm Hải bị trộm tiền nên qua hỏi thăm.

Ngoài cửa không chỉ có A Vượng, còn có người thân của mấy anh em ông nội Vân nữa.

Họ hàng có quan hệ tốt với nhà Vân Lâm Hải đều qua an ủi họ.

Vân Lâm Hải cố ý thở dài buồn bã: "Tiền bị trộm thì cũng trộm rồi, còn cách nào nữa đâu."

Mọi người xuýt xoa, vào trong nhà ngồi xuống rồi bắt đầu trò chuyện, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng an ủi và tiếng chửi rủa tên trộm.

Nghe Vân Lâm Hà nói là tên trộm cố ý tung tin để nhiều người đến khách sạn Đại Vận xem náo nhiệt, chuyên chọn lúc đông người để ra tay, họ vừa chửi tên trộm vừa cảm thán.

"Mấy cái thằng trộm này đúng là ranh ma thật."

"Chứ còn gì nữa, Lâm Hải sao em lại để tên trộm phát hiện ra chỗ giấu tiền thế."

Vân Lâm Hải vẻ mặt uất ức: "Em đã giấu tiền ở tận cái túi áo trong cùng rồi, ai mà biết cái lũ trộm đó làm sao mà phát hiện ra được, cái thằng khốn đó cố ý huých vào bụng em, dùng lực mạnh lắm, đau đến mức em suýt đứng không vững, đến lúc phản ứng lại thì áo đã bị rạch một đường lớn, tiền cũng bị cuỗm mất rồi."

Ông còn mang cái áo bị rạch rách cho mọi người xem.

"Chệch lên chút nữa là trên người em cũng thêm một đường rồi."

Mọi người nhìn cái áo của Vân Lâm Hải cũng không khỏi rùng mình xuýt xoa.

"Xem ra sau này đi đâu tiền nong không được để một chỗ đâu, cái lũ trộm đó mắt tinh lắm."

"Thôi đừng buồn nữa, tiền còn kiếm lại được, người không sao là tốt rồi."

"Đúng đấy, nghe nói Giảo Giảo còn suýt mất tích nữa."

Vân Lâm Hà gật đầu: "Chứ còn gì nữa, Giảo Giảo bị đám đông làm lạc mất, cũng may con bé biết đường đến đồn công an, còn là đồng chí công an bên đó dẫn người đi tìm chúng tôi đấy."

"Giảo Giảo đúng là thông minh thật."

Vân Giảo lại được các bậc trưởng bối xoa đầu véo má.

Da bé mỏng, lại trắng, véo một cái là để lại vết đỏ nhạt trên da ngay.

Mấy anh trai của Vân Giảo nhìn mà xót, vội vàng bế em gái ra xa khỏi các bậc trưởng bối.

"Tóc rối hết cả rồi."

"Giảo Giảo để anh buộc tóc cho em."

Vân Tiểu Cửu xung phong.

"Em làm được không đấy?"

Các anh nghi ngờ.

Vân Tiểu Cửu: "Dễ mà, em thấy mẹ buộc tóc cho em gái dễ ợt, anh Cả làm được thì em chắc chắn cũng làm được."

Vân Thần Đông thính tai nghe thấy: ............

Cái gì mà anh làm được thì em cũng làm được, có biết anh phải lén lút tập luyện bao lâu rồi không hả?!

Vài phút sau...

"À..."

Vân Tiểu Ngũ mấy đứa chống cằm, vây quanh Vân Giảo, nhíu mày nhìn chằm chằm vào cái đầu của bé.

Vân Tiểu Ngũ: "Em chắc chắn là buộc xong rồi đấy chứ?"

Vân Tiểu Cửu cầm lược đi đến trước mặt Vân Giảo.

Nhìn hai cái bím tóc một cao một thấp, lỏng lẻo xộc xệch kia mà đau hết cả đầu.

"Thật sự là khó để cho nó đều nhau quá đi mất."

Hơn nữa bắt tay vào làm mới biết, tóc của Vân Giảo mềm mượt lắm, cậu rất sợ làm đau da đầu em gái nên phải cẩn thận hết mức, thành ra trông nó cứ lỏng lẻo thế kia.

Quả nhiên, mắt thì bảo biết rồi nhưng tay thì bảo không biết làm.

"Để anh!"

Vân Tiểu Ngũ giật lấy cái lược đứng sau lưng Vân Giảo.

Rồi... còn chẳng bằng Vân Tiểu Cửu buộc nữa.

Mấy anh trai khác cũng lần lượt ra tay, Vân Giảo ngoan ngoãn ngồi trên ghế thấp gặm bánh quy nhỏ.

Bé còn ngáp một cái, muốn đi ngủ rồi.

"Cuối cùng cũng xong rồi!"

Cuối cùng cũng miễn cưỡng buộc được hai cái bím tóc trông cũng tạm được.

Vân Giảo: "Các anh ơi em muốn đi ngủ trưa rồi."

"Được, thế đi đi, quạt điện ở trong phòng đấy để anh bật lên cho."

Trên giường trong phòng họ trải một chiếc chiếu trúc lớn, chính là chiếc chiếu mà ông ngoại Thẩm tặng Vân Giảo lần trước.

Còn có cả quạt điện nữa.

Sợ thổi bị cảm lạnh, quạt điện chỉ bật số ba gió nhẹ, còn cho quay qua quay lại.

Vân Giảo leo lên giường, đưa tay lên đầu túm một cái, hai cái bím tóc vừa buộc xong đã bị giật xuống.

Các anh: ............

Phải rồi, đi ngủ mà buộc tóc thì không thoải mái.

Biết thế thà chẳng buộc còn hơn.

Mấy đứa trẻ nằm trên chiếu trúc, Vân Giảo nằm ở chính giữa, nghe tiếng người lớn nói chuyện bên ngoài và tiếng ve kêu râm ran, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ say.

Đề xuất Bí Ẩn: Hệ Thống Rút Thẻ Ngày Tận Thế
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện