Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 127: Viên ngọc may mắn

"Ông nội."

Không ngoài dự đoán, bọn họ thấy Phó lão gia tử đã đợi sẵn ở nhà.

"Ông nội Phó."

Ông cụ ngồi ngay ngắn trên ghế gật đầu với bọn họ.

"Bây giờ phải đi luôn ạ? Đợi cháu một chút."

Phó lão gia tử: "Không cần đi đâu, ông bảo Tiểu Trương mang chó qua đây rồi."

Phó Minh Dụ muốn nuôi chó, dĩ nhiên phải nói trước với Phó lão gia tử một tiếng, để ông đồng ý mới được.

Phó Minh Dụ nghe vậy không nói gì nữa.

"Đi chào hỏi họ một tiếng đi, chúng ta chuẩn bị rời đi rồi."

Vân Giảo đi cùng Phó Minh Dụ.

Bà nội Vân và mọi người vẫn đang bận rộn trong bếp.

"Cái gì? Đi luôn á? Cơm sắp chín rồi đi đâu mà đi, ăn xong rồi hãy đi."

Bà nội Vân mạnh mẽ giữ người lại, ra ngoài nói với Phó lão gia tử cũng y như vậy.

Phó lão gia tử cũng giống như Phó Minh Dụ, là một người không thích nói chuyện cho lắm, dĩ nhiên nói không lại bà nội Vân mồm mép liến thoắng, cuối cùng đành ở lại quyết định ăn xong bữa cơm này mới rời đi.

Vân Lâm Hải, Vân Lâm Hà, cùng mấy anh trai của Vân Giảo cùng nhau khiêng số hàu trên thuyền về.

Bà nội Vân thấy vậy, lập tức làm mấy con mang đi hấp, tay chân thoăn thoắt pha nước chấm.

Ông nội Vân nhìn đống hàu chất thành núi nhỏ trong sân mà thấy đau đầu.

"Mang nhiều hàu về thế này làm gì? Sau này ngày nào cũng ăn hàu à? Thứ này tuy không đắt nhưng bán đi cũng được mấy đồng bạc..."

Vân Lâm Hải một câu trực tiếp cắt ngang lời lải nhải của ông.

"Giảo Giảo bảo để lại đấy ạ."

Ông nội Vân: ............

Những người đi ra ngoài của nhà họ Vân lần lượt quay về, sân nhỏ cũng dần trở nên náo nhiệt.

Trong nhà oi bức, bọn họ dứt khoát khiêng bàn ra ngoài sân, một bàn ngồi không hết, liền chia thành hai bàn, trẻ con ngồi một bàn người lớn ngồi một bàn.

Hai cảnh vệ cũng được gọi qua ngồi cùng.

Trên bàn ăn lập tức náo nhiệt hẳn lên, đặc biệt là bàn của lũ trẻ.

Vân Giảo đang kể cho các anh nghe chuyện hôm nay mình câu được một con cá mập voi.

Nghe thấy con cá đó to hơn cả hổ kình, mấy đứa Vân Tiểu Ngũ từng thấy đàn hổ kình đó đều há hốc mồm kinh ngạc.

Bọn họ siêu cấp muốn xem con cá mập voi to hơn hổ kình trông như thế nào.

"Phó Minh Dụ chụp ảnh rồi, đợi anh ấy rửa ảnh xong sẽ gửi cho chúng ta một bản."

Vân Tiểu Ngũ lập tức nói với Phó Minh Dụ: "Vậy cậu phải nhớ kỹ địa chỉ chỗ bọn tôi đấy nhé, đừng có nhớ nhầm đấy."

Chuyện "ăn không nói ngủ không lời" ở nhà họ Vân căn bản không tồn tại, trên bàn ăn dĩ nhiên phải cùng nhau nói chuyện tán gẫu mới náo nhiệt.

Bầu không khí như vậy, khiến Phó lão gia tử cũng thả lỏng hơn nhiều.

Ông nhìn nhìn đứa cháu trai của mình.

Tuy mặt không biểu cảm trông lạnh lùng như một tảng băng nhỏ, nhưng Phó lão gia tử có thể cảm nhận được cậu đang vui vẻ, đôi mắt đó kìa, sáng hơn hẳn trước kia.

Nghĩ đến cái gia đình đó của cậu, cũng chẳng trách đứa nhỏ này lúc nào cũng muốn chạy đến đây.

Là nhà họ Phó có lỗi với đứa nhỏ này và mẹ của nó.

Con chó con của Phó Minh Dụ cũng được mang tới, lúc này đang ở dưới gầm bàn kêu o o.

Vân Giảo vào nhà lấy một cái bát sành sứt mẻ, miếng bí đỏ, một ít ngũ cốc thô, lại thêm nước canh hải sản, cùng với hai miếng thịt xông khói và một ít thịt cá, tất cả trộn đều thành một loại hồ nhuyễn rồi đặt dưới gầm bàn.

Con chó con lập tức chạy tới hì hục ăn, cả cái đầu nhỏ sắp vùi luôn vào trong bát, cái đuôi nhỏ vẫy loạn xạ vô cùng hớn hở, đúng là chẳng kén ăn chút nào, dễ nuôi cực kỳ.

Phó Minh Dụ thỉnh thoảng cũng lén lút ném một ít đồ ăn vào cái bát sứt dưới gầm bàn.

Chó con ăn đến mức bụng tròn vo, cũng không kêu nữa, ngoan ngoãn nằm phủ phục bên chân Vân Giảo.

Vì Vân Giảo thường xuyên đến thăm chúng, nên chó con thân thiết với Vân Giảo nhất.

Phó Minh Dụ ăn no định buông bát đũa xuống, bỗng nhiên nhớ tới lời Vân Giảo nói lúc trước là ăn càng nhiều sức lực càng lớn, thế là cố ăn thêm nửa bát nữa.

Sau đó thành công khiến mình bị no căng.

Chưa bao giờ ăn no đến mức này.

Ăn xong bữa cơm, lần này Phó Minh Dụ thực sự phải rời đi rồi.

Vân Giảo đưa cho cậu hai viên ngọc trai, loại khá nhỏ, viên to con bé còn chưa nỡ cho đâu, phải để bán lấy tiền.

"Cho anh này, để bù đắp cho cái vận khí xui xẻo của anh."

Tiền rửa ảnh không cho trả, vậy thì cho hai viên ngọc trai nhỏ vậy.

"Viên ngọc may mắn."

Bàn tay vốn định từ chối của Phó Minh Dụ khựng lại giữa chừng.

Đôi mắt đen láy u u nhìn Vân Giảo, em thế này làm sao anh từ chối được chứ?

"Được, cảm ơn em."

Vân Giảo nở một nụ cười rạng rỡ với cậu.

Cầm lấy viên ngọc may mắn, trên xe của bọn họ còn nhét đầy những đặc sản mà bà nội Vân và ông nội Vân nhiệt tình tặng, một ít hàu, vẫn còn sống và tươi rói, một ít cá khô tôm khô các loại, thậm chí còn có hai dải thịt lợn rừng hun khói.

Con chó con mà Phó Minh Dụ ôm dường như nhận ra mình sắp phải rời khỏi nơi sinh ra mình, bị ôm mà kêu o o, trông thật đáng thương.

Nhưng có đáng thương đến mấy cũng phải rời đi.

Bọn họ nhìn chiếc xe lái ra khỏi thôn, vẫy tay chào tạm biệt.

Lần sau gặp lại, cũng không biết là khi nào nữa.

Sự rời đi của Phó Minh Dụ không gây ra quá nhiều ảnh hưởng đối với nhà họ Vân, cùng lắm là lúc nghĩ đến thì cảm thán một câu đứa nhỏ Phó Minh Dụ đó thật đáng thương.

Đặc biệt là Vân Giảo và Vân Lâm Hà kể cho mọi người nghe về cái vận khí xui xẻo đến mức nghịch thiên của Phó Minh Dụ lúc câu cá.

Những người khác trong nhà họ Vân đều thấy không thể tin nổi, không phải chứ, thực sự có người tay đen đến mức này sao?

Vân Lâm Hà: "Lừa mọi người làm gì? Đừng nói là câu cá, cứ nói đến số hàu đó đi, mấy người chúng ta mở hàu kiểu gì cũng phải tìm thấy chút ngọc trai từ bên trong, cái thằng nhóc Phó Minh Dụ đó thế mà một viên ngọc trai cũng không tìm thấy."

"Cái gì? Ngọc trai gì cơ?!"

Câu nói này vừa thốt ra, những người khác trong nhà họ Vân đều ngẩn người, nhất thời trợn tròn mắt.

Vân Lâm Hà gãi gãi đầu: "Giảo Giảo con chưa nói với mọi người à?"

Vân Giảo chớp chớp mắt: "Chưa ạ, cha ơi cha chưa nói sao?"

Vân Lâm Hải: ... Sao lại đến lượt tôi rồi.

"Chưa nói."

Những người khác sốt sắng hỏi: "Mọi người đừng có đùn đẩy cho nhau nữa, ngọc trai gì thế? Trong hàu này còn có ngọc trai sao?!"

Vân Giảo lôi số ngọc trai của mình ra đặt hết lên bàn cho mọi người xem.

"Chính là cái này, mở từ trong hàu ra đấy ạ."

Vân Lâm Hà: "Hì hì, của em cũng có."

Vân Lâm Hải cũng lấy ra.

Phen này, cả nhà đều vây quanh số ngọc trai đó nhìn ngắm thật kỹ lưỡng.

Vân Thần Nam nhìn không rõ lắm, cậu bị cận thị, nên lúc xem đồ phải ghé sát vào, và cứ hay nheo mắt lại nhìn.

Vân Giảo: "Anh ba anh đi cắt kính đi thôi."

Vân Lâm Hải liếc nhìn cậu một cái cũng gật đầu: "Giảo Giảo nói đúng đấy, con cứ thế này mãi cũng không phải cách."

Vân Thần Nam bướng bỉnh nói: "Con vẫn còn nhìn rõ mà."

Cắt một cặp kính tốn bao nhiêu tiền chứ, ít nhất cũng phải trăm đồng bạc rồi.

Bà nội Vân vỗ vỗ cậu: "Cắt, trước đây là không có tiền chúng ta không cắt nổi, giờ trong nhà cũng có chút tiền rồi, cặp kính này của con phải cắt cho tốt, như vậy lúc thầy giáo giảng bài con cũng có thể nhìn rõ hơn không phải sao."

Vân Thần Nam há miệng, có chút không từ chối nổi.

Hiện tại cậu quả thực nhìn không rõ nội dung trên bảng đen nữa rồi.

Nhưng Vân Thần Nam thông minh, cho dù nhìn không rõ, chỉ cần nghe thôi cậu cũng có thể tiếp tục học tập.

"Không ngờ trong hàu còn có ngọc trai, số ngọc trai này có mang đi bán không?"

Vân Giảo gật đầu: "Có ạ!"

Ngọc trai hàu màu sắc không tốt lắm, kích cỡ cũng không lớn, Vân Giảo thích loại ngọc trai to lớn, màu sắc đẹp cơ.

Nên số ngọc trai này con bé không định giữ lại.

"Mẹ, thím với bà nội thích thì giữ lại một ít ạ."

Đề xuất Cổ Đại: Thái Tử Điện Hạ Hôm Nay Đã Ngã Đài Chăng?
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện