Con bé xách giỏ chạy lon ton qua đó.
Quả nhiên nhìn thấy một cây hạt dẻ.
Hạt dẻ rừng mọc không lớn lắm, bên ngoài cùng có một lớp vỏ gai bao bọc.
Quả cầu gai đó trông giống như con cầu gai, cũng rất đâm tay.
Bây giờ đang là mùa hạt dẻ chín, không ít quả cầu gai đã rụng xuống đất.
Thậm chí không cần trèo cây, trực tiếp nhặt một quả dưới đất lên là có thể thấy bên trong cái miệng nứt ra kia, xếp chen chúc hai hoặc ba hạt dẻ nhỏ.
Hạt dẻ này tuy nhỏ nhưng trông rất căng đầy.
Có những quả cầu gai hạt dẻ nứt miệng to hơn, hạt dẻ còn rơi hẳn ra ngoài, chỉ cần nhặt lên là được.
Vân Giảo ngồi xổm xuống, học theo dáng vẻ của anh chín dùng đế giày giẫm lên quả cầu gai mấy cái, hạt dẻ bên trong liền bị ép ra ngoài.
Vân Giảo hớn hở nhặt hạt dẻ nhỏ đó bỏ vào giỏ.
Vân Tiểu Cửu vừa nhặt hạt dẻ vừa không quên dặn dò: "Giảo Giảo em chú ý một chút nhé, bị quả hạt dẻ trên cây rụng xuống trúng là đau lắm đấy."
Nói xong vẫn không yên tâm, dùng cành cây khều không ít quả cầu gai rụng trên mặt đất bỏ vào giỏ, rồi lại kiên nhẫn mang đến chỗ đất cách cây hạt dẻ một đoạn.
"Giảo Giảo em qua đây."
Vân Giảo đi tới, cậu chỉ vào những quả cầu gai trên mặt đất.
"Em làm chỗ này đi, anh qua bên kia nhặt thêm ít nữa."
Vân Giảo bất mãn lầm bầm: "Em cũng đâu có ngốc đến thế đâu chứ, làm sao mà bị trúng được."
Vân Tiểu Cửu xoa tóc con bé: "Em ngoan."
Vân Giảo: Được rồi.
Con bé rõ ràng rất hung dữ, có thể bắt được bao nhiêu con mồi, sao các anh cứ coi con bé như trẻ con thế nhỉ.
Vân Tiểu Cửu tự mình chạy đến dưới cây hạt dẻ, còn chưa nhặt được bao lâu đã truyền đến một tiếng kêu thảm thiết.
Vân Giảo lập tức ngẩng đầu nhìn qua.
"Anh chín!"
Vân Tiểu Cửu lúc trước còn nghiêm túc dặn dò Vân Giảo, giờ đã bị quả cầu gai hạt dẻ trên cây rơi trúng rồi.
Cũng may là trúng vào cánh tay.
Nhưng cũng rất đau, còn bị đâm chảy máu nữa.
Vân Tiểu Cửu hít hà hít hà nhịn đau.
"Giảo Giảo đừng qua đây, anh không sao."
Rõ ràng đau đến mức giọng đã mang theo tiếng khóc rồi.
Vân Giảo chẳng thèm nghe, đi tới xem cánh tay cậu, thổi thổi cho cậu.
Vân Tiểu Cửu mếu máo: "Oa... đau quá."
Dù sao vẫn là một đứa trẻ, lúc trước chỉ là cảm thấy mình là anh trai, phải chăm sóc tốt cho Vân Giảo nên mới giả vờ ra dáng người lớn.
"Anh thật ngốc, tự mình còn không cẩn thận."
Vân Tiểu Cửu sụt sịt mũi, trong mắt còn vương hai hàng lệ vô cùng bướng bỉnh: "Lần sau anh sẽ rất cẩn thận."
"Vậy em và anh cùng làm, anh không được phản đối."
Vân Giảo chống nạnh, dáng vẻ rất bá đạo.
Vân Tiểu Cửu: ...Được rồi.
Hai đứa nhỏ nhặt hết những quả cầu gai hạt dẻ trên mặt đất sang một bên.
Đợi nhặt xong mới mở từng cái một ra lấy hạt.
Đống cầu gai trông thì to thật, nhưng sau khi mở ra hạt dẻ bên trong mới chỉ đầy chưa đến nửa giỏ.
Hai đứa nhìn chằm chằm vào những quả cầu gai trên cây.
Vân Tiểu Cửu lấy hết can đảm: "Anh đi rung cây."
Vân Giảo: "Anh có chút sức lực đó, cây còn chẳng rung rinh nổi."
Cây hạt dẻ đó cũng khá to.
Vân Tiểu Cửu lập tức xìu xuống, trong nhà đúng là cậu có sức lực nhỏ nhất.
"Anh không được đi."
Cái thứ đó rơi trúng đau lắm.
Vân Giảo: "Em không đi."
Con bé lấy súng cao su ra cười đắc ý: "Em dùng cái này."
Con bé sức lớn, mắt tinh, chơi súng cao su một thời gian là độ chuẩn xác cực kỳ tốt, theo lời của anh cả, con bé chính là tay súng thần sầu bẩm sinh!
Vân Tiểu Cửu: "Anh cũng mang theo này."
Vân Thần Nam đối xử với các em công bằng như nhau, mấy đứa nhỏ từ Vân Tiểu Ngũ trở xuống đều được làm súng cao su cho.
Hai đứa nhặt một đống sỏi nhỏ, rồi kéo súng cao su buông tay một mạch.
Vút...
Phát đầu tiên của Vân Giảo đã trúng rồi, con bé nhắm vào một cành cây mà bắn, cành cây đó rung chuyển mạnh một cái, lập tức rơi xuống mấy quả cầu gai hạt dẻ.
So với con bé, phát đầu tiên của Vân Tiểu Cửu đã bắn trượt.
Cậu mím môi nhỏ, không phục tiếp tục.
Phát thứ hai, phát thứ ba... liên tiếp mấy phát đều bắn trượt.
Vẻ mặt Vân Tiểu Cửu dần trở nên sống không bằng chết.
Oa oa... em gái lợi hại hơn cậu siêu nhiều.
Vân Giảo an ủi cậu: "Anh ơi, có cần em dạy anh không?"
Vân Tiểu Cửu lệ nhòa: "Không, anh có thể làm được."
Lần này cậu bắn bừa như kiểu buông xuôi, lại trúng.
Vân Tiểu Cửu: ............
Cảm thấy mình bị bắt nạt thê thảm quá.
Vân Giảo: (OvO)
Chẳng phải bắn trúng rồi sao? Sao cảm thấy anh chín còn buồn hơn thế.
Anh chín hay khóc quá, nhưng cậu không cho người ta nói, hễ nói là dỗi.
Anh ba nói anh chín đây là thẹn quá hóa giận.
Hai đứa như những con kiến bận rộn, nhặt những quả cầu gai rơi xuống mang sang một bên, rồi tiếp tục mở ra lấy hạt dẻ.
Cứ bận rộn như vậy, kiếm được một giỏ hạt dẻ họ mới dừng tay.
Hai đứa người ngợm đều bẩn đi không ít, khuôn mặt vốn trắng trẻo lại càng dính đầy bụi bẩn, mồ hôi chảy xuống tạo thành những vệt nước màu xám rất rõ ràng.
"Em gái uống nước đi."
Vân Tiểu Cửu đưa bình đựng nước cho con bé.
Vân Giảo đúng là khát nước rồi, ôm bình nước tu ừng ực một hồi lâu.
"Hết nước rồi ạ."
Vân Tiểu Cửu: "Anh biết gần đây có một mạch nước ngầm, chúng ta đi lấy nước thôi."
"Hạt dẻ cứ để ở đây, giấu kỹ vào."
Vẫn còn một cái giỏ trống, mang theo, vạn nhất gặp được món gì ngon thì sao.
Vân Tiểu Cửu một tay xách giỏ, tay kia nắm lấy bàn tay nhỏ của Vân Giảo đi về phía trước.
"Anh chín, đằng kia có quả kìa."
Đi được một đoạn đường, Vân Giảo nhìn thấy một loại quả treo trên bụi dây leo.
"Hình như là quả bát nguyệt (bát nguyệt qua), chúng ta qua xem thử đi."
Hai đứa đi tới, phát hiện đúng là vậy thật, mọc cũng không ít.
Ở vùng này có câu đồng dao về quả bát nguyệt: Quả bát nguyệt, tháng chín nứt, tháng mười hái về dỗ trẻ con.
Lớp vỏ ngoài của quả bát nguyệt có màu tím nhạt, quả bát nguyệt của tháng này vẫn chưa chín hoàn toàn, còn mang chút sắc xanh.
Đợi đến khi quả bát nguyệt chín hẳn, lớp vỏ của nó sẽ nứt ra một đường để lộ phần thịt quả màu trắng dài bên trong, có điều bên trong thịt quả có rất nhiều hạt.
Thứ này ngon, nhưng ăn cũng hơi phiền phức.
"Hình như đều chưa chín."
Vân Giảo: Thất vọng.jpg
Vân Tiểu Cửu không nỡ nhìn thấy ánh mắt thất vọng của em gái, cậu trợn tròn mắt: "Đợi anh tìm xem."
Vân Giảo bỗng nhiên phát ra tiếng reo hò vui sướng: "Em tìm thấy rồi, đằng kia có một quả nứt ra một kẽ nhỏ kìa."
Vân Tiểu Cửu: ...Anh còn chưa bắt đầu tìm mà.
"Đâu cơ?"
Bi kịch hơn là, Vân Tiểu Cửu nhìn theo hướng con bé chỉ mà vẫn không thấy.
Mắt không thính bằng em gái rồi.
Quả bát nguyệt mọc trên dây leo, dây leo này lại quấn quanh giữa hai cái cây lớn, dù có muốn trèo cây cũng không trèo lên được.
Súng cao su của Vân Giảo cũng không được, dây leo treo quả bát nguyệt quá mảnh, lại có chút dai.
Chỉ có thể dùng cành cây khá dài, móc vào quả bát nguyệt đã chín đó xoay một vòng.
Bộp...
Quả rơi xuống rồi.
Vân Giảo nhặt lên xem, to hơn lòng bàn tay con bé một chút, kẽ nứt ở giữa không lớn lắm, nhưng cũng ăn được rồi.
Sau đó con bé dựa vào đôi mắt tinh tường của mình, lại phát hiện thêm năm quả nữa.
Sau đó thì không còn quả nào nữa.
Vân Tiểu Cửu an ủi con bé: "Đợi một thời gian nữa lại đến, quả bát nguyệt ở đây chắc chắn đều chín hết rồi."
Vân Giảo: "Vâng!"
Hai đứa ngồi dưới gốc cây, Vân Giảo đang chuẩn bị mở một quả ra ăn, bỗng nhiên nghe thấy một trận vỗ cánh và tiếng kêu của gà rừng.
Đề xuất Huyền Huyễn: Độc Bộ Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi