199 (1/2)Khương Thư ngủ không mấy yên ổn, ý thức chìm vào một mộng cảnh trắng xóa vô tận.Trong mơ không có máu me, chỉ có một mình cô, cô độc chờ đợi ở lối ra của khu rừng rậm kia.Sắc trời là một màu trắng xám tuyệt vọng, Khương Thư cứ đợi mãi, đợi mãi, mòn mỏi trông chờ.Thời gian dường như bị đóng băng, lại dường như bị kéo dài vô tận, Khương Thư không đợi được Thẩm...