Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 4

Đúng lúc này, điện thoại tôi rung lên báo có tin nhắn.

Đó là từ chồng tôi – Ngô Gia Minh, anh ta hỏi hôm nay tôi đã đi đâu.

Mở giao diện trò chuyện quen thuộc, ký ức bỗng chốc ùa về như thủy triều dữ dội.

Kiếp trước, sau khi từ chối mẹ chồng, tôi định gọi điện cho chồng để nói rõ mọi chuyện, nhưng điện thoại anh ta lại không thể liên lạc được.

Trực giác mách bảo có điều gì đó không ổn, nhưng lúc ấy tôi đang bị mẹ chồng quấy rầy đến mức kiệt sức nên cũng chẳng để tâm thêm.

Khi đó, tôi đã mở danh bạ, gọi hết lần này đến lần khác, rồi nhắn tin liên tục trên WeChat, nhưng tất cả đều rơi vào im lặng, không một lời hồi âm.

Chợt nảy ra một ý nghĩ, tôi mở ứng dụng giao đồ ăn lên!

Trước đây vì để săn mã giảm giá, tôi từng đăng nhập tài khoản của chồng trên máy mình, nhưng chưa bao giờ nói cho anh ta biết.

Nếu lúc này anh ta đang làm chuyện gì mờ ám, thì cách nhanh nhất và tiện lợi nhất chính là dùng phần mềm giao đồ ăn.

Quả nhiên, sau khi vào tài khoản của anh ta, tôi thấy trong lịch sử đơn hàng có những món đồ vô cùng đáng ngờ.

Kiếp trước, vậy mà tôi chưa từng phát hiện ra người đàn ông này đã phản bội mình từ lâu như thế!

Tôi nhanh chóng chụp lại màn hình các đơn hàng đó, rồi bình tĩnh suy nghĩ đối sách.

Có lẽ vì đã chết một lần, nên đầu óc tôi lúc này đặc biệt tỉnh táo và quyết đoán.

Tôi không bao giờ quên được cái ngày mẹ chồng nhảy lầu.

Kiếp trước, chỉ vì tôi không chịu giúp bà ta vay tiền, bà ta đã bôi nhọ tôi trong bức thư tuyệt mệnh.

Tôi đã cầm bức thư đó, đứng chết lặng giữa trời đất suốt một hồi lâu.

Chồng tôi tin hoàn toàn vào những gì viết trong đó, anh ta gào thét vào mặt tôi đầy giận dữ:

"Lý Lâm Lâm, mọi thứ đã rõ rành rành rồi, cô còn chối cãi cái gì nữa? Cô chính là kẻ giết người!"

Anh ta hung hăng xô tôi ngã nhào xuống đất.

Sau đó, anh ta thuê luật sư kiện tôi, nhưng kết quả khám nghiệm không tìm thấy dấu vết hành hung, camera cũng ghi lại rõ ràng cảnh mẹ anh ta tự mình nhảy xuống.

Không tìm được bằng chứng pháp lý, anh ta vẫn cố chấp muốn buộc tội tôi bằng mọi giá.

Anh ta còn thuê người viết bài bịa đặt, nói tôi ngoại tình, làm những chuyện đồi bại ngay trước mặt mẹ chồng, khiến bà tuyệt vọng mà phải tìm đến cái chết.

Bài viết lan truyền với tốc độ chóng mặt, cư dân mạng đào bới ảnh cá nhân của tôi rồi ồ ạt tấn công, sỉ vả.

Chỉ trong chớp mắt, tôi trở thành đối tượng bị cả xã hội chỉ trích, không một ai đứng ra nói giúp tôi lấy một lời.

Tôi mất việc, bị họ hàng xa lánh.

Chồng tôi vẫn chưa thỏa mãn, anh ta còn kéo theo một đám người đến nhốt tôi trong phòng suốt mấy ngày liền.

Tôi không dám nhớ lại những ngày tháng tăm tối đó nữa.

Chỉ biết rằng khi ấy tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng, nước mắt cũng đã cạn khô.

Một ngày nọ, khi trong phòng chỉ còn lại mình tôi, tôi mở cửa, từng bước nặng nề đi lên sân thượng.

Ánh nắng chói chang chiếu xuống, nhưng tôi lại chỉ muốn né tránh.

Dù xung quanh không có ai, tôi vẫn cảm giác như có vô số ánh mắt đang chỉ trỏ, cười nhạo mình.

Cuối cùng, tôi đã nhảy xuống.

Rõ ràng đó là sai lầm của bọn họ, nhưng họ lại đẩy tôi vào bi kịch, chôn vùi cả cuộc đời tôi.

Cảm giác tuyệt vọng ấy lại trào dâng trong lồng ngực.

Tôi nhìn người mẹ chồng đang đứng đó với vẻ mặt thản nhiên như không có chuyện gì, suýt chút nữa đã không kiềm chế được cảm xúc.

Những ký ức đau đớn cứ thế ùa về.

Chồng phản bội, mẹ chồng tâm địa bất chính.

Tôi chỉ từ chối một yêu cầu vô lý, vậy mà kiếp trước lại bị hai người họ dồn đến bước đường cùng.

Giờ đây đã có cơ hội làm lại, tất cả những gì họ đã gây ra —

Tôi nhất định sẽ đòi lại từng món một, không thiếu một xu.

Đề xuất Hiện Đại: Cuối Cùng Cũng Đành Lòng Buông Xuôi
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện