“Dao Dao, mẹ sai rồi, mẹ thật sự biết sai rồi. Mỗi ngày mỗi đêm mẹ đều nhớ con, hối hận vì lúc đó đã bỏ đi.
Cố Trường Phong hắn không phải là người... hắn đánh mẹ, hắn hành hạ mẹ dã man... Con cứu mẹ với được không?!”
Chỉ trong vài câu ngắn ngủi, bà ta khóc lóc thảm thiết, nhưng trong mắt tôi chỉ thấy sự mệt mỏi và chán ghét.
Kiếp trước, bà ta cũng dùng bộ dạng này để lừa tôi sao?
“Cứu bà?”
Tôi bình thản nhìn bà ta.
“Dùng số tiền tôi vất vả kiếm được để cứu bà, rồi bà định làm gì?”
Bà ta sững sờ trong giây lát, ngay sau đó, một tia oán hận xẹt qua đáy mắt.
Tôi biết, bà ta đang nghĩ tôi là đứa...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 7 giờ 59 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Ngược Tâm: Đá Phăng Tra Nam, Nghịch Chuyển Làm Chủ Mẫu