Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 153: Người ta chỉ bị ngốc chứ không có bị liệt

"Hạo Nhiên, kéo nó vào, cứ để thẳng xuống sàn là được, không cần quan tâm, đợi anh trai nó về rồi xử lý."

Tô Lạc chậm rãi mở miệng.

Đứa bé này tuy nhìn đáng thương, nhưng câu nói trước khi ngất xỉu cùng sự toan tính trong đáy mắt nó, cô đều nhìn thấy rõ mồn một.

Nhớ tới Chu Mặc nói hắn có một đứa em trai, cùng ở bên cạnh Dương Hi, e rằng chính là thằng bé này.

Muốn chơi khổ nhục kế?

Vậy thì nằm trên sàn nhà, từ từ mà chịu khổ đi...

Chu Dương cũng không phải giả vờ ngất, mà là ngất thật.

Khi dò la tin tức cho Dương Hi, cậu ta đã biết thân phận của bốn người này, đều là dị năng giả không nói, còn có hai dị năng hiếm, dưới mí mắt của bốn người như vậy, muốn bán thảm thì phải thảm thật.

Nếu không, người ta liếc mắt cái là nhìn thấu ngay.

Cho nên lúc qua bên này, cậu ta đã cố ý phơi nắng hơn một tiếng đồng hồ, cho đến khi sắp không chịu nổi nữa mới đi tới.

Tiêu Hạo Nhiên nghe lời kéo người vào phòng khách.

"Đây là?" Vương An Thạch hỏi.

"Người bên cạnh Dương Hi." Phó Thừa Yến nói.

Vương An Thạch lập tức sa sầm mặt mày, không nói gì nữa.

Bây giờ ông nghe đến họ Dương là tâm trạng chẳng vui vẻ gì.

"Chị dâu, chị vừa nói anh trai nó về là sao? Chị quen anh trai nó à?" Tiêu Hạo Nhiên vừa đi tới vừa hỏi.

"Ừ." Tô Lạc gật đầu.

"Tối qua đến phòng bọn chị bắt người, bị chị và A Yến đánh cho ngốc luôn rồi, giờ thành đàn em của A Yến, sáng nay phái cậu ta ra ngoài dò la tin tức, nhìn giờ này... chắc sắp về rồi."

"Rầm!"

Tô Lạc vừa dứt lời, ngoài ban công truyền đến một tiếng động.

Mọi người ngẩng đầu, chỉ thấy một bóng đen cao gầy thoắt ẩn thoắt hiện.

Người đàn ông bước hai bước đến bên cạnh Phó Thừa Yến.

"Chủ nhân, căn..."

"Chu Mặc!"

Chu Mặc vốn định báo cáo ngay cho Phó Thừa Yến thông tin mình dò la được cả buổi sáng, chưa kịp bắt đầu đã bị tiếng thét kinh ngạc của Liệt Thừa Thừa cắt ngang.

Tô Lạc ngạc nhiên ngước mắt, nhìn Liệt Thừa Thừa hỏi:

"Mọi người quen nhau?"

"Quen chứ! Tên này còn là do em đưa vào căn cứ đấy."

Nghe vậy, ánh mắt mọi người đồng loạt quét về phía Liệt Thừa Thừa.

"Nhìn em làm gì? Đội trưởng, anh còn nhớ lúc tận thế mới bắt đầu, em nói với anh về dị năng giả tàng hình không, chính là hắn!"

Liệt Thừa Thừa tiếp tục nói: "Lúc tận thế mới bắt đầu, mọi người không phải đều chưa tỉnh sao? Em cùng anh em đội khác ra ngoài thu thập vật tư, tên này chính là em nhặt về lúc thu vật tư đấy.

Lúc đó chắc hắn cũng đang thức tỉnh dị năng, sợ hắn bị tang thi tha mất, em liền đưa hắn vào căn cứ, bố trí ở một phòng ký túc xá trống.

Kết quả vừa dìu hắn lên giường thì hắn tỉnh.

Em nghĩ dị năng giả vào căn cứ chẳng phải phải đăng ký sao? Liền dạy hắn cách sử dụng dị năng, không ngờ tên này là dị năng giả hệ Tàng hình. Chuyện đó mà báo lên trên không phải bị Dương Mậu Tài đào đi ngay lập tức à? Em bèn bảo hắn nghỉ ngơi trước, định đợi anh tỉnh lại rồi thu nhận hắn."

"Sau đó thì sao?"

Tiêu Hạo Nhiên nhìn chằm chằm Liệt Thừa Thừa, nói: "Anh tỉnh lại, chú cũng chỉ nói với anh là chú thấy một dị năng giả hệ Tàng hình thôi mà, cũng đâu bảo anh thu nhận người?"

Nghe câu này, Liệt Thừa Thừa lập tức ném cho Chu Mặc một cái lườm cháy mắt.

"Sau đó? Sau đó ngày hôm sau em đưa cơm cho tên này thì người đã biến mất tăm, còn trộm sạch chăn bông trong ký túc xá, một cọng lông cũng không chừa lại, đúng là đồ vô ơn bạc nghĩa!"

Phải biết rằng, lúc cậu phát hiện ra tên này, cái miệng đầy răng của tang thi chỉ còn cách hắn có năm sáu centimet thôi.

Nếu không phải nhờ cậu, tên này đừng nói thức tỉnh dị năng, đã sớm thành cái xác dưới miệng tang thi rồi!

Kết quả tên này chào cũng không thèm chào một tiếng, vỗ mông bỏ đi.

Đi thì đi đi, còn trộm hết chăn đệm trong ký túc xá, hại cậu bị quản lý bắt đền không ít thức ăn mới yên chuyện.

"Cậu ta chính là người tối qua Dương Hi phái tới." Tô Lạc nói.

Nghe câu này, Liệt Thừa Thừa tức đến nhảy dựng lên.

"Hắn? Người của Dương Hi?"

Liệt Thừa Thừa trừng to mắt, không dám tin xác nhận lại với Tô Lạc lần nữa.

Tô Lạc khẽ gật đầu.

"Hóa ra, ông đây cứu người là để giúp cha con nhà Dương Mậu Tài à?" Mặt Liệt Thừa Thừa xanh mét.

Chuyện này còn ức chế hơn cả cứu làm phúc không công nữa có được không?

Bỗng nhiên, như nghĩ tới điều gì, Liệt Thừa Thừa bẻ tay răng rắc, cười gian xảo đi về phía Chu Mặc.

"Chu Mặc, lần trước mày lấy trộm chăn bông, làm tao tốn mất hai thùng mì gói, một thùng thịt hộp, với tư cách là chủ nợ, tao đánh mày một trận không quá đáng chứ!"

Nói xong, nắm đấm của Liệt Thừa Thừa đã vung về phía mặt Chu Mặc.

Cậu cũng chỉ muốn xả giận, không có ý định đánh người bị thương thật, cho nên lực trên nắm đấm đã thu lại năm phần.

Tuy nhiên, ngay khi nắm đấm còn cách má Chu Mặc mười centimet, người trước mặt bỗng nhiên lóe lên.

Chu Mặc trong nháy mắt đã xuất hiện sau lưng Liệt Thừa Thừa.

Chưa đợi Liệt Thừa Thừa phản ứng, hắn đã tung một cước vào mông cậu.

"Rầm!" một tiếng.

Liệt Thừa Thừa ngã sấp mặt, vồ ếch một cú đau điếng.

Liệt Thừa Thừa: "..."

Tại sao?

Tại sao người ngã xuống đất lại là mình?

Chị dâu không phải bảo Chu Mặc bị ngốc rồi sao? Kẻ ngốc còn biết né?

Chu Mặc: ...

Cảm ơn, tôi chỉ là mất thất tình lục dục, chứ không phải bị ngốc.

Đá xong Liệt Thừa Thừa, đáy mắt Chu Mặc vẫn không có bất kỳ sự thay đổi cảm xúc nào, như một con robot, lẳng lặng đứng ra sau lưng Phó Thừa Yến.

"Phụt —— Ha ha ha ha..."

Nhìn Liệt Thừa Thừa nằm sấp mặt dưới đất, Lữ Khôn thật sự không nhịn được, bật cười thành tiếng.

Cũng không phải vì cái gì khác, chủ yếu là Liệt Thừa Thừa tứ chi quỳ rạp dưới đất, mông lại chổng lên trời, cái đầu còn mang vẻ mặt không dám tin vươn ra đó, giống hệt một loài động vật họ Vương nào đó!

Tiêu Hạo Nhiên day trán thở dài một hơi, mới kéo người dậy.

"Người ta chỉ bị ngốc chứ không có bị liệt, đứng im đó cho chú đánh à?"

Liệt Thừa Thừa cũng hoàn hồn, không màng đến đau đớn ở khuỷu tay và đầu gối, kinh ngạc nhìn về phía Phó Thừa Yến: "Lão đại, vừa rồi hắn dùng dị năng Tốc độ? Hắn là dị năng giả song hệ?"

Không đợi Phó Thừa Yến mở miệng, Tiêu Hạo Nhiên đã trực tiếp trả lời cậu.

"Không phải hệ Tốc độ, là hệ Phong. Dị năng song hệ Tàng hình và Phong."

Vừa rồi lúc Chu Mặc di chuyển, anh cảm nhận được dao động năng lượng giống hệt trong cơ thể mình.

Cho nên, anh có thể chắc chắn, Chu Mặc vừa rồi không dùng dị năng Tốc độ, mà là dị năng hệ Phong.

"Song hệ Tàng hình, Phong?"

Vốn dĩ dị năng Tàng hình đã đủ hiếm rồi, không ngờ Chu Mặc còn là dị năng giả song hệ Tàng hình và Phong, quan trọng nhất là hắn do chính tay cậu đưa vào căn cứ. Mặc dù không phải chính tay cậu dâng người cho Dương Hi, nhưng cũng chẳng khác là bao.

Nghĩ đến đây, Liệt Thừa Thừa càng thêm uất ức.

Lữ Khôn cười bước tới vỗ vai cậu, an ủi:

"Đừng uất ức nữa, tên đó bây giờ là con trai ngoan của lão đại chú rồi, đối với lời lão đại chú là răm rắp nghe theo, ngoan đến mức không tưởng nổi. Chú bảo lão đại nói với Chu Mặc một tiếng, đảm bảo chú có động thủ nữa thì hắn cũng đánh không đánh trả, mắng không mắng lại."

Liệt Thừa Thừa nghi ngờ nhìn về phía Phó Thừa Yến.

Phó Thừa Yến khẽ nhếch môi: "Đợi ra khỏi căn cứ, các cậu có thể so tài đàng hoàng."

Muốn dị năng tiến bộ, phải không ngừng chiến đấu, tiêu hao, hồi phục, chiến đấu...

Lặp đi lặp lại không ngừng.

Đánh với tang thi có thể nâng cao lực chiến, đánh với dị năng giả có thể nhanh chóng hiểu rõ điểm mạnh điểm yếu của các loại dị năng, về sau gặp dị năng giả khác cũng có thể ứng phó tốt hơn.

Cho nên, anh dự định trên đường đi thành phố H, cứ cách một tuần sẽ tổ chức một lần thi đấu nội bộ giữa các thành viên, nâng cao thực lực toàn diện cho mọi người.

Nói xong, Phó Thừa Yến lại ngẩng đầu chỉ về phía cửa.

"Đó là em trai cậu à?"

...

Đề xuất Bí Ẩn: Hoa Hướng Dương Trong Lửa
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện