Lưu Đại Thuyên khoái chí.
Một lớn một nhỏ còn chưa kịp nói gì, khung cảnh phụ bản lập tức trở về vị trí cũ.
Những con zombie đã chết lại biến thành người bình thường, đứng xếp hàng bên ngoài công viên giải trí, cô bé biến lại thành con gấu bông, đứng ở cổng soát vé của vòng quay ngựa gỗ.
Các đạo cụ như bức ảnh cũng quay về chỗ cũ.
Trong phụ bản im lặng như tờ.
Khá là rợn người.
Nhìn mà Giản Thư Thư thấy lạnh sống lưng, không biết diễn tả cảm giác đó thế nào.
Giây tiếp theo.
Cô và Lưu Đại Thuyên cũng được truyền tống ra ngoài.
Hóa ra NPC cũng chỉ được ở lại lâu hơn người chơi tầm nửa phút thôi.
Sau khi ánh sáng chói mắt tan đi.
Giản Thư Thư lại trở về sảnh Tân Thủ Thôn, lũ quái vật vẫn như cũ.
Mọi người ríu rít trò chuyện.
"Hôm nay tôi nhặt được xác của bốn người chơi, tối nay ăn món mông xào sả ớt ha ha ha ha."
"Ngon nha, tối nay tôi ăn món ngón chân hầm nhừ!"
Giản Thư Thư: ...
Cô nghe mà buồn nôn, thực sự là không thể chịu nổi mấy thứ này.
Lưu Đại Thuyên oang oang cái mồm gọi đám quái vật khác bắc nồi lớn lên, gã bảo tối nay sẽ trổ tài, cho bọn họ ăn một bữa ra trò.
Khiến lũ quái vật một phen hò reo.
NPC mới rất dễ nhận ra.
Cái kiểu mắt vô thần, vẻ mặt đờ đẫn, sống không bằng chết, trăm phần trăm là lính mới.
Vừa trải qua một trận phụ bản, đã có nhận thức rõ ràng hơn về cái trò chơi kinh dị này, nhưng thực sự là bị dọa cho khiếp vía.
Tâm lý người bình thường không trụ vững được.
"A— Tôi không chơi nữa đâu, thả tôi đi, tôi không muốn làm quái vật! Tôi không làm!!"
Có lính mới đột nhiên sụp đổ, lũ quái vật khác chỉ liếc nhìn một cái, sau đó thản nhiên bắt đầu xử lý "con mồi", vừa cười vừa chia sẻ thức ăn, chẳng khác gì lũ quái vật ăn tươi nuốt sống.
Giản Thư Thư lén lút quan sát toàn bộ.
Cuối cùng thực sự không nhìn nổi nữa.
Đành mắt không thấy tâm không phiền.
Cục mosaic nhỏ tự mình trốn vào một góc, dùng vòng tay lên mạng.
"Nhóc con, ăn cơm đi, đừng chơi nữa, trẻ con trẻ cái, nghiện mạng quá không tốt đâu."
Lưu Đại Thuyên đeo tạp dề, tay bưng một chậu thức ăn không xác định to đùng, khói bốc nghi ngút, nhìn kỹ bên trong toàn là tay tay chân chân, thậm chí còn có cả nhãn cầu, xen lẫn vài cái xương sọ.
Giản Thư Thư cực kỳ chê bai, trên đầu hiện ra biểu tượng 【nôn mửa】.
Lưu Đại Thuyên cúi cả hai cái đầu xuống nếm thử mặn nhạt, há mồm nói: "Độ mặn vừa khéo, món này ngon lắm, nào nào, trẻ con không được kén ăn!"
Trên đầu cục mosaic hiện ra một tràng tiếng chửi thề toàn là ký tự ẩn dụ, [Tôi cái đệt, không ăn, oẹ], tóm lại là đánh chết cũng không ăn!
Lưu Đại Thuyên chẳng làm gì được cô, đành ngồi xuống cạnh cô, lầm bầm: "Thật là, đại ca lần đầu xuống bếp nấu món ngon cho nhóc, mà chẳng nể mặt gì cả, thứ này tuy xấu xí tí nhưng không tốn tích phân là đồ tốt rồi, đợi vài ngày nữa nhóc sẽ biết đồ trong thương thành đắt thế nào, nhóc ăn không nổi đâu tôi nói cho mà biết!"
Gã lải nhải: "Trò chơi kinh dị, trò chơi kinh dị, không kinh dị thì gọi gì là trò chơi kinh dị? Đều là như thế cả mà."
Giản Thư Thư bỗng cảnh giác, cô gõ chữ giả vờ như vô tình hỏi: [Tại sao ở ngoài phụ bản cũng phải tạo bầu không khí kinh dị thế này, có ai nhìn thấy đâu.]
Mục đích của NPC bọn họ là hù dọa người chơi để thu thập điểm kinh dị, ở đây làm gì có người chơi nào.
Lưu Đại Thuyên húp một ngụm canh nóng, liếc nhìn màn hình, vừa nhai nhãn cầu vừa nói: "Ừm... ai bảo không ai xem? Không ai xem thì hệ thống chủ não bày ra cái trò chơi kinh dị này làm gì? Chúng ta ở đây lúc nào cũng đang được livestream cả đấy..."
Hả...
Cái gì cơ???
Lúc nào cũng đang livestream á???!!
Cục mosaic nhỏ chấn động đến mức trên đầu nảy ra một đống biểu tượng 【kinh hãi】.
Lưu Đại Thuyên cười ha hả: "Ái chà, nhìn tôi này, quên mất không nói chuyện này cho nhóc biết, nhưng nhóc biết rồi cũng chẳng để làm gì, lính mới ở khu sơ cấp không có tư cách tương tác với khán giả trong phòng livestream đâu."
Gã bảo phải ra khỏi Tân Thủ Thôn mới được, lính mới nhiều như quân Nguyên, người ta cũng xem không xuể, kiểu gì cũng phải có chút danh tiếng, vả lại người xem livestream của NPC rất ít, đa số đều đi xem livestream góc nhìn của người chơi.
Vì khán giả thích nhìn vẻ mặt sợ hãi của người chơi để tìm kiếm sự kích thích.
Đầu óc Giản Thư Thư ong ong.
Trong đầu chỉ toàn là câu nói "lúc nào cũng đang livestream" lặp đi lặp lại.
A a a a a!
Mặt mũi của cô tiêu tùng rồi!
Vậy chẳng lẽ chuyện cô vô tình nhìn thấy Lâm Mặc tắm cũng bị người ta nhìn thấy rồi sao??
Cứu mạng!
Cục mosaic nhỏ lập tức xẹp lép xuống, nằm bẹp dưới đất.
Thôi.
Thế giới hủy diệt đi cho rồi.
Giản Thư Thư tâm xám ý lạnh.
Lưu Đại Thuyên còn an ủi cô rằng chẳng có mấy người xem lũ quái vật NPC bọn họ đâu, "Dù sao cũng ăn một tí đi, lót dạ cái bụng, không thì nhỡ đâu lại bị kéo vào phụ bản, lúc đó làm gì có thời gian mà ăn."
Quái vật NPC cũng phải ăn cơm mà.
Giản Thư Thư nhìn cái chậu thức ăn quái dị của Lưu Đại Thuyên, thực sự nuốt không trôi.
Cục mosaic nhỏ lắc đầu nguầy nguậy.
Lưu Đại Thuyên thấy vậy thở dài, móc từ trong vòng tay ra một quả táo bọc đường, "Nè, nể tình nhóc là khách hàng của tôi, mời nhóc ăn đấy, ăn nhanh đi trước khi tôi hối hận nhé, quả táo bọc đường này bán được tận sáu mươi tích phân đấy!"
Giản Thư Thư tò mò nhìn nhìn, rồi đưa bàn tay mosaic ra nhận lấy, với Lưu Đại Thuyên thì quả táo này chẳng bõ dính răng, nhưng vào tay cô thì nó to đùng đoàng, cô phải dùng cả hai tay mới ôm xuể.
Nhìn trái nhìn phải, rồi gõ gõ đập đập, cuối cùng vỗ vỗ như vỗ dưa hấu.
Khung thoại trên đầu cô hiện lên hai chữ [Cảm ơn].
Lưu Đại Thuyên xua tay đầy đau xót, bảo đừng khách sáo, "Ăn đi, đừng để tôi nhìn thấy, tim tôi đang rỉ máu đây này!!"
Cục mosaic nhỏ trên đầu hiện ra một biểu tượng 【mặt cười】, sau đó ôm quả táo to hơn cả người mình ngồi xuống.
Giản Thư Thư thử thu nó vào không gian vòng tay, bên cạnh vật phẩm có phần giới thiệu chi tiết.
【Tên vật phẩm: Táo bọc đường】
【Phẩm cấp: Thấp.】
【Nguồn gốc: Phụ bản 032-Mạt Thế Du Lạc Viên】
【Giới thiệu vật phẩm: Đây là một quả táo bọc đường, hương thơm ngào ngạt, bên ngoài giòn tan bên trong ngọt lịm, ăn vào có thể giảm bớt cảm giác đói, có thể giải khát.】
Xem ra là ăn được thật.
Giản Thư Thư lúc này mới lấy nó ra "răng rắc răng rắc" cắn hai miếng.
Ngon tuyệt!!
Nhưng mà đồ ăn bình thường trong game đúng là đắt cắt cổ, thế này có hợp lý không hả trời?
Lại còn "thức ăn miễn phí" thì trông kinh tởm phát khiếp.
Cục mosaic nhỏ không khỏi thở dài.
Khó quá đi mà.
Giản Thư Thư cũng phát hiện ra một vấn đề, trên đầu cô lại hiện ra khung thoại, [Quả táo bọc đường này là từ phụ bản công viên giải trí à? Đồ trong phụ bản có thể mang ra ngoài sao? Còn có thể bán lấy tích phân nữa?]
Lưu Đại Thuyên cả hai cái đầu đều đang ăn, nghe vậy bị nghẹn ho sặc sụa, "Khụ khụ khụ khụ, nhóc, nhóc con cũng thông minh phết nhỉ!"
Gã cũng chẳng giấu giếm gì cô.
"Được thì được, nhưng không phải thứ gì cũng mang ra ngoài được đâu, phải biết cách phân biệt, đi phụ bản ngoài phần thưởng tích phân cũng có phần thưởng đạo cụ hoặc vật phẩm."
Cái này thuộc về những bất ngờ nhỏ trong phụ bản, cần tự mình khám phá.
Nhiều hay ít cũng không cố định.
Giống như phụ bản lần này — Mạt Thế Du Lạc Viên, cũng chỉ vơ vét được tí đồ ăn ở cổng thôi.
"Tôi tìm được ba thứ, một bó kẹo hồ lô, một bó kẹo bông gòn, và kẹo đường nặn hình."
Lưu Đại Thuyên thấy thu hoạch của mình cũng khá khẩm, nên mới hào phóng chia cho Giản Thư Thư một quả táo bọc đường.
Đề xuất Hiện Đại: Đốt Cháy