Tề Phong Tuấn một mình lủi thủi ngồi trên sân thượng tầng hai, lẻ loi đơn chiếc, có chút lạc lõng, Tả Nhất Hàn cũng đi tới ngồi đó không nói lời nào, chỉ im lặng bầu bạn, hai người họ thực ra phần lớn thời gian đều như vậy.
Giống như đang diễn kịch câm.
Giản Thư Thư và Lâm Mặc quay về, liền thấy hai người họ đang ở trên đó.
Họ nhìn nhau.
Không hiểu tại sao Tề Phong Tuấn và Tả Nhất Hàn trông tâm trạng có vẻ không ổn.
Giản Thư Thư chỉ tay lên trên, Lâm Mặc hiểu ý liền bế cô nhảy lên sân thượng.
Quen tay hay việc.
Lúc đầu Lâm Mặc bế Giản Thư Thư còn có chút do dự, giờ thì điêu luyện lắm rồi.
Bản thân anh cũng không nhận ra vấn đề này.
Dưới lầu là một cửa tiệm.
Trên sân thượng tầng hai đặt vài bộ bàn ghế, trông như một nơi nghỉ ngơi, thế nhưng Tề Phong Tuấn và Tả Nhất Hàn đều không ngồi tử tế trên ghế, mà ngồi bệt bên mép sân thượng, nhìn hoàng hôn mà rầu rĩ.
Giản Thư Thư sáp lại gần, cũng ngồi xuống bên cạnh Tề Phong Tuấn, "Hai cậu làm cái gì thế? Ở đây ngắm hoàng hôn rồi cảm khái, hoài niệm tuổi thơ đã mất của hai người à? Hay là đang diễn sâu buồn bã? Hay là vì phụ bản sắp kết thúc rồi, không nỡ xa tôi hay Lâm Mặc?"
Cô nghé đầu nhìn cậu ta.
Tề Phong Tuấn như một chú chó nhỏ buồn bã, đầu rũ xuống trông rất nản lòng thoái chí.
Giản Thư Thư cúi đầu nhìn cậu ta, "Cậu khóc đấy à? Khóc thật đấy à?"
Lâm Mặc cũng đi tới ngồi cạnh Giản Thư Thư, nhưng anh không nói gì.
Giản Thư Thư quay đầu nói với anh: "Tề cún con đang buồn kìa, Lâm Mặc anh xem cậu ta có khóc không."
Tề Phong Tuấn cuối cùng cũng có phản ứng, cậu ta uất ức và oán hận nói, "Cậu phiền quá đi."
Giản Thư Thư cười nói: "Không khóc à? Thế là đang giả vờ u sầu à? Tả Nhất Hàn thì sao? Tả Nhất Hàn cũng không vui? Hai cậu đang làm cái trò gì thế?"
Cái miệng nhỏ cứ liến thoắng không ngừng.
Cô vừa về là cả thế giới đều trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Tả Nhất Hàn lắc đầu, "Tôi không sao." Bày tỏ bản thân không có vấn đề gì, cậu ta thực sự vẫn ổn.
Tề Phong Tuấn lại thở dài, liếc qua Giản Thư Thư nhìn Lâm Mặc, oán trách: "Lão đại, anh quản cậu ấy đi, cái miệng cậu ấy lắm lời quá."
Lâm Mặc cười nói: "Anh quản không nổi." Ngừng một chút lại nói: "Bây giờ em ấy là đại ca."
Tề Phong Tuấn "u là trời" một tiếng, kinh ngạc khôn xiết, cuối cùng cũng có chút tinh thần, cậu ta bỗng nhìn Lâm Mặc, rồi lại nhìn Giản Thư Thư, "Hai người đổi vai cho nhau rồi à? Lão đại của tôi cư nhiên là người ở dưới?!"
Hai người này chơi bạo thế sao?
Fourth Love??
Lâm Mặc ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu "người ở dưới" nghĩa là gì.
Giản Thư Thư hiểu ngay lập tức, sau đó đỏ mặt tặng cho Tề Phong Tuấn một phát vào đầu, "Cậu nói bậy bạ gì đấy?! Tôi vừa mới chiếm được vị trí thống lĩnh căn cứ, thành công làm đại ca và kích hoạt thành tựu Vinh dự lên ngôi đấy biết chưa? Có điều chỉ làm được một lát, phụ bản sắp kết thúc rồi."
Tề Phong Tuấn ôm đầu kêu oai oái, "Mẹ kiếp, đau lắm đấy biết không?! Giản Thư Thư, sao lực tay cậu lớn thế?!"
Tả Nhất Hàn nghe vậy bỗng nhiên nói: "Vậy nên tin nhắn hệ thống vừa thông báo là thật, chúng ta lát nữa sẽ được truyền tống ra ngoài?"
Giản Thư Thư nói: "Đúng thế! Cái này mà còn giả được à? Sắp ra ngoài được rồi, có vui không, có hớn hở không? Nhiệm vụ phụ bản lần này kết thúc rồi."
Cô nghĩ đến số tích phân và đạo cụ kiếm được, đúng là vẫn thấy khá sướng.
Tề Phong Tuấn càng thấy không thể tin nổi, nhìn Tả Nhất Hàn, "Cậu còn nghi ngờ tính xác thực của hệ thống à?? Chẳng phải vừa bảo nửa tiếng sau truyền tống ra ngoài sao?" Cậu ta là vì sắp phải chia tay nên thấy buồn, thế Tả Nhất Hàn vừa nãy ở đây góp vui làm gì?
Mạch não của Tả Nhất Hàn thỉnh thoảng cũng có thể bắt kịp Tề Phong Tuấn, cậu ta nói: "Cậu không vui, làm bạn thì nên ở bên cạnh."
Từ nhỏ đến lớn hai người họ đều như vậy.
Tề Phong Tuấn nghĩ đến lúc chia tay, lại thở dài, nhìn Lâm Mặc, "Lão đại, ván sau còn có thể cùng đội với anh không, còn cả Giản Thư Thư nữa, một mình cậu chắc cũng không ổn đâu nhỉ? Bốn người chúng ta còn có thể đi cùng nhau không?"
Giản Thư Thư còn chưa kịp nói gì, kết quả thanh toán của hệ thống đã hiện ra rồi.
Tiểu đội này của họ mỗi người đều kiếm được một khoản tích phân lớn, đồng thời vật tư họ tích trữ cũng được tiến hành thanh toán, quy đổi thành hình thức tích phân để phát thưởng.
Giản Thư Thư trơ mắt nhìn vật tư trong không gian của mình đều bị hệ thống thu đi, chỉ còn lại một phần nhỏ "thức ăn" là có thể mang ra ngoài, vì những thứ này giống như kẹo hồ lô ở phụ bản đầu tiên, được coi là loại trứng phục sinh ẩn, còn lại đại đa số đều không thể mang đi, may mà còn có tích phân bù đắp.
"Oa, tích phân của tôi phá vạn rồi!!"
Giản Thư Thư hớn hở nhìn dữ liệu bảng cá nhân người chơi của mình.
【Họ tên: Giản Thư Thư.】
【Giới tính: Nữ.】
【Tuổi: 18.】
【Chiều cao: 1.58m】
【Dị năng: Dữ liệu dị hóa】
【Đánh giá thiên phú: SSSS+】
【Cấp bậc dị năng: Nhất Giai hậu kỳ.】
【Tích phân: 10200.】
【Số lần tham gia phụ bản: 2.】
【Danh hiệu cá nhân: [Vinh dự lên ngôi].】
【Điểm kỹ năng: [Dữ liệu đào thoát] [Dữ liệu xâm nhập]】
Của Lâm Mặc cũng tương tự, có điều danh hiệu thành tựu cá nhân của anh lại có thêm mấy cái, và tích phân của anh đã vượt qua mười ba vạn.
【Họ tên: Lâm Mặc.】
【Giới tính: Nam.】
【Tuổi: 18.】
【Chiều cao: 1.86m.】
【Dị năng: Dịch thái mặc hạch.】
【Đánh giá thiên phú: SSS+.】
【Cấp bậc dị năng: Tam Giai hậu kỳ.】
【Tích phân: 130000.】
【Số lần tham gia phụ bản: 9.】
【Danh hiệu cá nhân: [Càn quét toàn trường] [Cỗ máy gặt quái vật] [Diêm Vương trong số các Diêm Vương] [Hoàng tử trà xanh] [Sát thủ xuất sắc nhất] [Bạo lực đầu ra cuồng ma] [Người chơi mới tiềm năng nhất] [Thuấn sát]...】
Giản Thư Thư ghé sát vào xem thử, nhìn thấy ba cái điểm thành tựu mới đầu tiên thì thôi đi, cái [Hoàng tử trà xanh] phía sau là cái quỷ gì thế??
Cô chỉ vào màn hình quang học hỏi luôn, "Lâm Mặc, cái danh hiệu này anh đạt được kiểu gì thế?"
Lâm Mặc mặt đầy vô tội, "Anh không biết." Anh thực sự không biết.
Giản Thư Thư giây tiếp theo liền hiểu ra lý do từ trong phòng livestream của anh.
- Bình luận: Đúng thế, danh hiệu này đạt được kiểu gì nhỉ? Một vị Diêm Vương sống nào đó giết sạch cả gia tộc quái vật của người ta, còn trà xanh bảo là ngại quá nhé.
- Ha ha ha ha ha ha, cơ mà lũ quái vật đó cũng không oan nhỉ?
- Ám sát Lâm Diêm Vương, lũ quái vật này đúng là nghĩ quẩn quá mà.
Giản Thư Thư dở khóc dở cười.
Nhưng tích phân của Lâm Mặc thực sự rất cao!! Chủ yếu là anh giết zombie và quái vật nhiều nhất, lượng dị hạch thu được cũng lớn nhất, nên kiếm được nhiều.
Giản Thư Thư thèm thuồng lắm, dự định sau này bản thân cũng phải đánh zombie nhiều hơn.
Bảng cá nhân người chơi của Tề Phong Tuấn và Tả Nhất Hàn cũng rất ra gì và này nọ, đều rất xuất sắc.
【Họ tên: Tề Phong Tuấn.】
【Giới tính: Nam.】
【Tuổi: 18.】
【Chiều cao: 1.83m.】
【Dị năng: Dị hình thổ hệ.】
【Đánh giá thiên phú: SS+.】
【Cấp bậc dị năng: Nhị Giai trung kỳ.】
【Tích phân: 86000.】
【Số lần tham gia phụ bản: 10.】
【Danh hiệu cá nhân: [Đồng đội ưu tú] [Cỗ máy chiến đấu], [Sát nhân cuồng ma], [Đáng tin cậy nhất], [Bậc thầy nghịch đất] [Tiềm năng cổ]...】
Đề xuất Cổ Đại: Giang Sơn Tựa Gấm Tìm An Bình