Lâm Mặc không cho đi theo, ba người họ cũng chẳng còn cách nào, chỉ có thể tiễn anh ra khỏi căn cứ.
Giản Thư Thư định biến thành người nhỏ mosaic lén lút đi theo, nhưng bị xúc tu đen của anh đưa trở về, lập tức bị phát hiện luôn.
Cô đứng giữa đám đông nhìn theo anh.
Lâm Mặc cũng quay đầu nhìn một cái, người nhỏ mosaic đứng trên hòm thư bên đường nhìn mình chằm chằm.
Tề Phong Tuấn ngồi xổm trên bậc thềm, như chú chó lớn bị bỏ rơi.
Tả Nhất Hàn cũng đang nhìn anh.
Lâm Mặc: ...
Sao ba người họ bỗng nhiên có cảm giác như những đứa trẻ bị bỏ lại vậy nhỉ??
Cuối cùng anh vẫn không quay đầu lại mà đi thẳng.
Khủng hoảng lương thực là vấn đề lớn.
Không thể mủi lòng.
Bên ngoài thực sự quá nguy hiểm, đưa ba người họ ra ngoài dễ xảy ra chuyện.
Lâm Mặc không muốn gánh vác trách nhiệm này.
Anh đi cũng thật dứt khoát.
Người nhỏ mosaic chống nạnh, thở dài, lầm bầm với bóng lưng Lâm Mặc: "Đúng là người đàn ông sắt đá mà~"
Tiếp đó tranh thủ lúc không ai phát hiện, nhanh chóng biến lại thành hình người, vẫn là bản thể dùng thoải mái hơn, "Đi thôi, đại ca các cậu không cần các cậu nữa đâu~ theo tôi về thôi."
Giản Thư Thư còn có tâm trạng trêu chọc hai người họ.
Tề Phong Tuấn có chút không vui, nhíu mày nói: "Lão đại là chê chúng ta gà mờ sao?"
Giản Thư Thư và Tả Nhất Hàn đồng thanh nói: "Đúng thế!"
Cái này chẳng phải hiển nhiên quá rồi sao??
Nhiệt độ âm mấy chục độ, gió thổi qua cứ như dao cứa vào người vậy.
Giản Thư Thư ôm chặt lấy mình, "Anh ấy Tam Giai rồi, chúng ta so được không? Em dù gì còn có bao nhiêu chiêu độc nữa, muốn đi theo, anh ấy cũng không cho mà!"
Thế thì còn biết làm sao?
Không cho thì không cho thôi.
Lâm Mặc làm vậy chắc chắn cũng đã suy nghĩ kỹ càng, bên ngoài thực sự rất nguy hiểm, ba người họ đi có lẽ chỉ tổ vướng chân vướng tay.
Thử đi thử lại mấy lần đều không cho theo.
Vậy thì tôn trọng quyết định của anh.
Hơn nữa anh mạnh như vậy, cô cảm thấy anh tự bảo vệ mình chắc chắn là không vấn đề gì.
Tâm thái của Giản Thư Thư tốt vô cùng, "Về thôi, ngày mai lại làm chút nhiệm vụ, xem có thể tích thêm chút phiếu tích phân mua đồ ăn không."
Nói đến cái này cô cảm thấy rất kỳ lạ, "Đều nói căn cứ thiếu vật tư, nhưng hôm nay em cùng Lâm Mặc đi mua đồ, tên chủ tiệm đưa hàng sảng khoái lắm!"
Hơn nữa thái độ rất tốt.
Nhưng nếu các tiểu đội bình thường khác đi mua lương thực, họ lại bắt đầu làm mình làm mẩy.
Đội nhỏ bốn người của Giản Thư Thư ở căn cứ cũng được coi là chiến đội hàng đầu, có thể thấy phong khí của căn cứ này vẫn là thói đời nịnh hót kẻ mạnh khinh kẻ yếu.
Cô vừa nêu ra nghi vấn này, âm thanh điện tử của hệ thống lại vang lên, 【Chúc mừng người chơi Giản Thư Thư kích hoạt thành công nhiệm vụ khám phá chi nhánh — [Bí mật của căn cứ], xin hỏi có chấp nhận nhiệm vụ không? Bắt đầu đếm ngược: mười, chín, tám, bảy, sáu, năm...】
Lại lại lại tới nữa!!
Lần nào cũng là kiểu âm thanh đếm ngược dồn dập này, tạo cho người ta một cảm giác áp lực rất lớn.
Nhận hay không nhận?
Giản Thư Thư đang thèm tích phân hệ thống đây, dứt khoát nghiến răng đồng ý: "Chấp nhận!"
【Chấp nhận thành công, mời người chơi nhanh chóng giải mã bí mật của căn cứ.】
Tiếng động này hai người họ đều có thể nghe thấy, lúc này đều nhìn về phía cô.
Giản Thư Thư nói: "Nhìn em làm gì? Trên mặt em có đáp án chắc? Em đi làm nhiệm vụ đây, hai anh muốn làm gì thì làm đi."
Cô nói đoạn xua xua tay, chuẩn bị đến trung tâm thu mua lương thực ban ngày xem thử.
Có lẽ có thể tìm được chút manh mối.
Dù sao vào game cũng được hơn hai tháng rồi, cô làm nhiệm vụ cũng khá có kinh nghiệm.
Tề Phong Tuấn vừa ai oán nhìn bóng lưng Giản Thư Thư, định nói lão đại nhà mình không cần mình rồi, giờ đến cả cô cũng bỏ mặc hai người họ mà đi.
"Chờ đã!! Giản Tiểu Thư em chờ bọn anh với, nếu em xảy ra chuyện bọn anh biết ăn nói thế nào với lão đại đây?!"
Tề Phong Tuấn nhớ ra chuyện này, cũng không nản lòng nữa, tại chỗ nhảy dựng lên gọi Tả Nhất Hàn cùng đi theo, suýt chút nữa quên mất chuyện quan trọng này.
Giản Thư Thư quay đầu nhìn hai người họ một cái, "Không phải chứ, hai anh là cái đuôi à? Một mình em làm được, hai anh ngoan ngoãn ở nhà đợi em được không?"
Cô ra hiệu dị năng của mình là dữ liệu dị hóa, cô có thể dùng thân phận mosaic lẻn vào thăm dò, hai người sống sờ sờ như họ thì định vào kiểu gì?
Giản Thư Thư quay đầu đuổi hai người họ về nhà, "Nên nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi đi, không nghỉ ngơi thì lướt danh sách nhiệm vụ của căn cứ xem có nhiệm vụ nào nhận được không."
Nhấn mạnh lần nữa không cho hai người họ đi theo, cô lúc này mới chạy về phía địa điểm nhiệm vụ, "Thực sự cần thiết, lúc đó em sẽ liên lạc với hai anh."
Nói xong cô liền biến mất tăm.
Tề Phong Tuấn đứng ngẩn ngơ trong gió, cảm giác bị bỏ rơi càng thêm mãnh liệt.
Quay đầu muốn tìm bạn tốt an ủi.
Kết quả Tả Nhất Hàn đã đi về phía nhà rồi, cậu ngược lại chấp nhận rất tốt.
Tề Phong Tuấn sụp đổ gào lên: "Cậu không thấy khó chịu sao? Tiểu đội chúng ta sắp tan đàn xẻ nghé rồi à? Hai người họ bây giờ là mỗi người một ngả!!"
Tả Nhất Hàn chỉ là: "Khó chịu hay không có quan trọng không? Bị bỏ lại thì đã sao? Chúng ta vốn dĩ chỉ là đồng đội tạm thời, Lâm Mặc chưa bao giờ chính thức nhận chúng ta làm đồng đội, cậu quên rồi sao?"
Tề Phong Tuấn suy sụp hoàn toàn, cái gã này sao cứ có thể nói ra những lời đáng sợ như vậy chứ??
Phía bên kia.
Giản Thư Thư dùng kỹ năng [Dữ liệu đào tẩu], lẻn vào trung tâm thu mua của căn cứ, vừa vặn thời điểm này họ vừa đi làm, đang kiểm kê kho.
Cô liền tranh thủ lúc nhân viên công tác không chú ý, đi theo sau lưng họ cùng vào trong.
U là trời.
Giản Thư Thư xem xong mới phát hiện, cái gọi là kho hàng này lại là từng ô không gian một, bên trong lưu trữ đủ loại lương thực.
Lão đại căn cứ này là một người có dị năng hệ không gian sao?
Chỉ thấy các nhân viên công tác vừa nói vừa cười, đã kiểm kê xong kho hàng ngày hôm nay.
"Tổng giám nói hôm nay có thể tung ra 5 tấn lương thực, so với hôm qua lại ít đi hơn một nửa, lũ quỷ đói này chắc chắn đều sắp sợ chết khiếp rồi ha ha."
"Không bị đói thì sao chúng ngoan ngoãn xông pha trận mạc cho căn cứ chứ?"
"Đúng thế, ai nấy đều ăn no mặc ấm thì ai chịu ra tiền tuyến chứ?"
"Ai bảo chúng không có cái số đó? Không đầu thai vào chỗ tốt, đâu có được như chúng ta chứ? Người trong nhà ai nấy đều có tiền đồ, thế này này, ăn uống không lo, còn có thể ngồi mát ăn bát vàng, để lũ thấp hèn kia đi đánh quái."
"Suỵt, mấy lời này ở đây nói thôi, đừng có truyền ra ngoài."
"Không sao, chỉ có mấy người chúng ta, mọi người đều là người trên cùng một con thuyền, ai mà nói ra chứ? Các cậu cứ nói có đúng không nào?"
Mấy người họ nhìn nhau, tiếp đó những nam thanh nữ tú mặc đồng phục liền cười rộ lên điên cuồng.
Giản Thư Thư càng nghe lửa giận càng lớn, cô suýt chút nữa không nhịn được tát mỗi người một cái, hóa ra lương thực trong căn cứ cũng chẳng khan hiếm đến mức khoa trương như vậy? Thời buổi này mà lại còn chơi trò thao túng ngầm sao?
Cô nhớ lại dạo này cả bốn người họ đều vì lương thực mà phát sầu, Lâm Mặc đều phải mạo hiểm ra ngoài tìm nguồn thức ăn mới rồi.
Đội chiến đấu hàng đầu của căn cứ còn lo lắng như vậy, không thể tưởng tượng nổi người bình thường phải sống thế nào.
Nhìn đống lương thực này.
Giản Thư Thư cảm thấy đủ cho bốn người họ trụ đến giai đoạn cuối luôn rồi ấy chứ.
Thức ăn đều ở trong không gian tỏa ra vòng sáng, loại nào cũng có rất nhiều, gạo, kê, bột mì, bột ngô gì đó.
Nhưng thứ mà căn cứ cho người tầng lớp thấp ăn lại là bánh bao ngô đen thui đầy tạp chất?
Hơn nữa muốn mua được lương thực bình thường, giá cả còn phải tăng lên gấp mấy chục lần, dẫn đến lương thực dư thừa của đội nhỏ bốn người họ cũng chẳng nhiều lên nổi.
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Ta Sa Cơ, Lang Quân Giả Nghèo Chẳng Buồn Diễn Nữa