Cô nói nếu thật sự thiếu thì cô sẽ tìm cô ấy mua một ít nước ngọt.
Giản Thư Thư không thích nợ ân tình của người khác, chuyện nào ra chuyện nấy, nếu lấy không nước ngọt của Chu Duệ Manh thì sau này nợ ân tình khó trả lắm.
Thực sự thiếu nước thì cô vẫn thích dùng vật tư trao đổi hoặc dùng tích phân để mua hơn.
Chu Duệ Manh thấy vậy cũng sảng khoái đồng ý, không ép Giản Thư Thư phải nhận.
Giản Thư Thư cũng thích sự chừng mực của cô ấy, mấy kiểu "tốt bụng" cưỡng ép cũng rất đau đầu, ít nhất Chu Duệ Manh không như vậy.
Ở cạnh nhau thấy rất thoải mái.
Mặt biển tạm thời rất an toàn, lúc này sóng yên biển lặng.
Nhưng cũng có điểm không tốt.
Giản Thư Thư ngồi trong khoang thuyền thở dài: "Giờ không có gió thì làm sao đi xuôi gió được? Cùng lắm là đợi mặt trời lên hoặc mặt trăng lên, chúng ta lại phân biệt phương hướng xem nên đi đâu."
Lâm Mặc bảo cô đừng lo: "Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn."
Đi bước nào hay bước đó vậy.
Giản Thư Thư đành gật đầu: "Thơm quá đi, tối nay ăn gì thế anh?"
Lâm Mặc nói: "Điều kiện có hạn, anh làm đơn giản một nồi cơm bốc, không có canh, uống trà nhé?"
Giản Thư Thư gật đầu lia lịa: "Duyệt! Hoàn toàn không vấn đề gì, giờ em đói đến mức cảm thấy ăn gì cũng được, không kén chọn tí nào luôn."
Vả lại.
Tay nghề nấu nướng của Lâm Mặc thì khỏi phải bàn, Giản Thư Thư thấy anh làm món gì cũng ngon.
Cơm bốc làm bằng thịt cừu.
Thịt cừu còn sót lại từ phụ bản trước, miếng thịt đó hóa ra lại là một "trứng phục sinh", cho nên sau khi vượt ải hệ thống không chuyển nó thành tích phân.
Cà rốt đỏ, vàng cùng với hành tây, làm cơm bốc thì nhất định phải có sườn cừu, sườn cừu là thơm nhất luôn.
Giản Thư Thư túc trực bên cạnh nồi, lầm rầm trò chuyện với Lâm Mặc, rồi đợi cơm chín: "Trước đây có phải anh hay nghiên cứu cách nấu ăn không? Nếu không sao tay nghề lại xịn thế này?"
Cô nói xong chuyện chính là bắt đầu tám chuyện phiếm, đúng là cái đồ hay nói.
Chuyện gì cũng tám được.
Lâm Mặc ước chừng cũng chưa từng thấy ai hay nói như cô, nhưng anh không hề ghét, ngược lại thấy cô lúc lải nhải rất đáng yêu.
Anh giơ tay phủi đi mẩu vụn không biết dính trên đầu cô từ lúc nào: "Anh không có tập luyện chuyên môn, vả lại chuyện nấu nướng này, chẳng phải có tay là làm được sao?" Cùng lắm thì xem công thức cũng học được tám chín phần.
Lâm Mặc hiện tại nấu nướng chưa lần nào bị "fail", món nào cũng ngon.
Giản Thư Thư vẻ mặt bái phục, kinh ngạc nói: "Anh đúng là đầu bếp được chọn bởi thiên mệnh rồi còn gì?!"
Chứ cô là chịu chết.
Lâm Mặc bị cô chọc cười, từ khi gặp cô, số lần anh cười ngày càng nhiều.
Giản Thư Thư cũng hì hì cười theo, ngồi sát cạnh anh, cứ phải cánh tay chạm cánh tay mới chịu, giống như mấy con thú nhỏ vậy.
Lâm Mặc bị cô lấn tới mức hơi nghiêng người đi, nhưng cũng không hề có nửa điểm mất kiên nhẫn, ngược lại đáy mắt toàn là ý cười, chỉ bảo: "Trên người anh toàn mùi khói dầu thôi." Thực chất chẳng có ý định đẩy cô ra chút nào.
Giản Thư Thư nói: "Không sao, em không có bệnh sạch sẽ, em không ngại đâu."
Cô bảo ngồi sát thế này thích hơn.
Gần gũi.
Sự dịu dàng trong mắt Lâm Mặc như sắp tràn ra ngoài, anh dùng đầu cụng nhẹ vào đầu cô.
Giản Thư Thư cũng không nhịn được cười: "Lâm Mặc, anh trẻ con quá đi."
Lâm Mặc cười hỏi: "Vậy sao?"
Giản Thư Thư khẳng định chắc nịch: "Nhưng anh như vậy trông giống 'người sống' hơn đấy."
Cô nói: "Em thích."
Hai người trò chuyện những câu vô thưởng vô phạt, chẳng có ý nghĩa gì, nhưng lại thấy vui vẻ.
Trong lòng thấy bình yên.
Con thuyền cứ trôi lững lờ trên mặt biển, lúc này không có gió nên cũng không bị lắc lư nhiều.
Giản Thư Thư sẽ không bị say sóng.
Bữa tối được ăn ở đầu thuyền, bốn người ngồi quây quần, bưng đĩa ăn.
Thuyền của Chu Duệ Manh cách bên này khoảng bốn năm mét, họ tự giác giữ khoảng cách để cả hai bên đều thấy thoải mái hơn.
Nếu đội trưởng hai bên cần bàn bạc thì họ mới chủ động lại gần.
Giản Thư Thư vừa ăn vừa tò mò nhìn xem bên kia ăn gì: "Ưm, hình như họ đang ăn mì tôm, em ngửi thấy mùi rồi!"
Tề Phong Tuấn tống một miếng cơm thật to vào miệng, hai má phồng lên, không ngừng nhai nhóp nhép: "Cái gì? Mì tôm? Mì tôm thao thỏ được cơm bốc của mình!"
Cậu ta nói chẳng ra hơi.
Giản Thư Thư bị cái vẻ ngốc nghếch của cậu ta chọc cười ngất: "Cậu ít ra cũng phải nuốt cơm xuống rồi hẵng nói chứ."
Tả Nhất Hàn chỉ lo cắm cúi ăn cơm, thỉnh thoảng nghe họ tán dóc vài câu, phần lớn thời gian não cậu ta vẫn đang suy nghĩ về việc cải tạo thuyền, toàn là các con số và phương án khả thi.
Cậu ta thích nhai một bên, không giống Tề Phong Tuấn thích nhai hai bên như chuột hamster, cơ mà tướng ăn của cả hai đều trông rất ngon lành.
Ăn miếng nào ra miếng nấy.
Giản Thư Thư thấy nhìn họ ăn mà mình cũng thấy ngon miệng hơn, kiểu giành nhau ăn thế này bao giờ cũng thấy sướng hơn.
Lâm Mặc ăn uống là trông nhã nhặn nhất, dù ăn rất nhanh cũng không hề lôi thôi, thậm chí còn rảnh tay gỡ xương cho Giản Thư Thư.
Giản Thư Thư ăn uống rất vội, không cẩn thận cắn phải xương là mắt sẽ rưng rưng lệ, trước đây còn từng cắn vào lưỡi mình nữa, coi như là một tật xấu nhỏ của cô từ bé đến lớn.
Mãi không sửa được.
Sau khi Lâm Mặc xuất hiện, thịt trong bát Giản Thư Thư phần lớn đều đã được lọc xương, thịt cá cũng đã gỡ xương, tôm thì không còn vỏ.
Hôm nay thời gian hơi gấp nên sườn cừu không thể dễ dàng róc xương, Lâm Mặc liền lóc xương cho cô ngay trong đĩa, rồi mới bỏ vào đĩa trước mặt cô, thậm chí miếng thịt sườn cừu vẫn còn nguyên vẹn.
Trông rất đẹp mắt.
Giản Thư Thư híp mắt cười: "Thật ra dù anh có băm nát bét ra em cũng ăn mà, không cần phải tỉ mỉ thế đâu, chỉ cần là anh làm thì món nào cũng ngon hết!"
Lâm Mặc miệng thì vâng dạ đồng ý, nhưng lần sau đưa thịt cho cô vẫn cứ là nguyên vẹn.
Có người muốn cưng chiều cô đến tận trời xanh.
Giản Thư Thư thấy chuyện này rất lạ lẫm, đồng thời cũng rất tận hưởng tâm ý này.
Được yêu thương thật là tốt quá đi!
Ăn xong Tề Phong Tuấn tự giác đi rửa bát, Lâm Mặc bảo thôi nhưng cậu ta vẫn đi, giờ Tề Phong Tuấn tự phong cho mình là vua rửa bát rồi.
Khiến Giản Thư Thư cười không ngớt, cơ mà một xô nước ngọt thế là lại hết vèo, cô báo trước với Lâm Mặc một tiếng, tranh thủ lúc rảnh chạy sang phụ bản khác xách một đống về, phòng khi cần dùng mà không có.
Con quái vật mosaic biến mất trong chớp mắt, lúc quay lại người đầy hơi nước, nhưng cô tuyên bố: "Sáu tháng tới không cần lo chuyện nước ngọt nữa nhé!" Thành công khiến ba người Lâm Mặc giơ ngón tay cái tán thưởng.
Thứ thiếu hụt nhất ở phụ bản này là nước ngọt đã có rồi, khó khăn cũng đã giải quyết được một nửa, việc còn lại là lo cải tạo thuyền cho tốt thôi.
Kênh chat của buổi livestream cũng rất vui vẻ.
- Chat: Vẫn là bên này tốt nhất nha, xem mà thấy bình yên lạ thường hhhh!
- Chuẩn luôn, bên Lâm Diêm Vương không thiếu nước ngọt, thức ăn cũng khá đầy đủ, trong đội lại có một cơ khí sư, kèo này chắc chắn lại vượt ải mượt mà rồi.
- GATO quá, sao vận khí của bốn người này lại tốt thế nhỉ?
- Đây còn là trò chơi sinh tồn kinh dị không vậy? Cảm giác như đang đi nghỉ dưỡng chơi đồ hàng ấy?
- Mới từ phòng live khác qua, bên kia bị chim zombie tấn công, sao bên này lại sóng yên biển lặng thế này?? Chuyện này có bình thường không vậy??
- Hệ thống đừng có thiên vị quá nha!!
- Đúng thế.
- Phòng live nhạt nhẽo thế này mà các bác cũng thích xem à? Đúng là kém sang.
- Mau qua xem đội Hỏa Vũ kìa, bên đó kịch tính lắm! Đúng là người của top 10 công hội có khác! Cảnh chiến đấu hoành tráng xỉu!
Đề xuất Ngược Tâm: Chỉ Thua Một Người