Giản Thư Thư hiện tại giết zombie cứ như đi chơi, nhảy lên nhảy xuống, loáng một cái đã diệt sạch một đống zombie, chỉ là dị năng tiêu hao hơi nhanh.
Tranh thủ lúc không có người thay bộ đồng phục đội mua trước đó, tuy mặc bộ quần áo sọc xanh trắng của bệnh viện tâm thần đi giết zombie có chút quái dị.
Nhưng dùng tốt mà!
Vừa tiết kiệm dị năng vừa đỡ tốn sức.
Tề Phong Tuấn giết đến điên cuồng, hệ Thổ của hắn không phải hệ Thổ bình thường.
Dị hóa thành đầm lầy xong có thể khống chế một bầy zombie, sau đó gai đất từ hư không xuất hiện, đóng đinh lũ zombie vào đầm lầy, chúng chết đứng một cách thẳng tắp.
Cảnh tượng xếp hàng ngay ngắn đó rất kinh dị.
- Bình luận: U là trời, nhân tài, cảnh này trực tiếp phong thần luôn rồi.
- Kỹ năng này đẹp quá! Tên là gì vậy?
- Streamer tự mình nghiên cứu ra đấy chứ? Tên kỹ năng rất tà mị, gọi là 【Phong Quan】.
- Suýt ~ da đầu tê dại luôn, cảnh này thực sự rất chấn động nha.
- Tuyệt đỉnh!!!
- Kinh thiên động địa, thán phục không thôi, tên nhóc này cũng khá lắm.
- Đụng phải cùng đợt với Lâm Diêm Vương, nếu không thì streamer và cậu bạn thân kia cũng mạnh lắm đấy.
Bên kia.
Tả Nhất Hàn đang thử nghiệm bộ khung xương cơ khí của mình, tuy chỉ mới là bản sơ khai, nhưng độ linh hoạt khá tốt, phối hợp với dị năng hệ Băng của cậu cũng rất vô địch.
- Bình luận: Quy tắc quả nhiên là công bằng, thần ban cho cậu ấy bộ não thông minh, những ngón tay linh hoạt, đồng thời cũng chỉ cho cậu ấy dị năng hệ Băng bình thường.
- Đúng thế, nhưng tôi thấy khía cạnh máy móc của streamer xuất sắc hơn dị năng hệ Băng nhiều!
- Không đúng, cậu ấy hình như là song dị năng mà? Sức mạnh sáng tạo dường như cũng được quy vào dị năng rồi?
- Không tính đâu, sức mạnh sáng tạo chỉ có thể nói lên cậu ấy có thiên phú về mặt sáng tạo thôi, trong trò chơi được coi là một vùng mờ, dị năng hệ Kim có thể điều khiển kim loại, nhưng rõ ràng cậu ấy không phải, cậu ấy chỉ biết sửa chữa, cải tạo và sáng tạo vũ khí thôi, chứ không thể trực tiếp làm tan chảy kim loại được.
- Định nghĩa này quả thực có chút khó khăn, nhưng cậu ấy cũng rất mạnh là điều chắc chắn!
- Tiểu đội bốn người này vô địch thật, cảm giác bốn người họ đều toàn năng, công thủ toàn diện, đúng là những chiến sĩ lục giác mà!
Lâm Mặc đến muộn hơn họ nửa phút, nhưng số lượng zombie tiêu diệt được không hề ít hơn ba người bọn họ, chất lỏng màu đen vô cùng bá đạo, gần như có thể nói là kiểm soát toàn trường, những nơi đi qua zombie đều chết sạch, đúng là một cỗ máy nghiền zombie.
Những khối dị hạch đủ màu sắc lấp lánh chất thành núi cao, sau đó được thu vào không gian vòng tay.
Kỹ năng anh thường dùng và thích nhất gọi là [Toàn Diện Phong Tỏa], có thể khóa chặt tất cả quái vật trong phạm vi anh kiểm soát để tiêu diệt.
- Bình luận: Lần nào xem quy trình này của Lâm Diêm Vương, tôi cũng thấy kinh hãi.
- Đúng thế, không còn một chút hy vọng sống nào luôn, là tôi mà đụng phải thì thực sự chỉ muốn chết ngay cho xong.
- Dị năng của anh ấy có thể lọt vào top mười bảng xếp hạng dị năng trân quý rồi nhỉ?
- Tôi thấy được đấy.
- Hình thái biến hóa khôn lường, rất mạnh, cảm giác cô gái mosaic trong đội anh ấy cũng thuộc loại này, tuyệt nhất là hai người họ thế mà lại yêu nhau rồi!
- Ha ha ha ha mạnh càng thêm mạnh có gì không tốt đâu chứ ~~
- Đúng thế, chuyện này thật sự quá tốt rồi!!
Chưa đầy một tiếng đồng hồ, zombie trong vòng mười cây số ngoài thành an toàn đã bị diệt sạch.
Giản Thư Thư chống nạnh báo số: "Tôi! Tổng cộng giết được ba nghìn ba trăm con!"
Làm cô hãnh diện chết đi được.
Tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Tề Phong Tuấn mệt muốn chết, cũng không chê bẩn, ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển: "Đệch, thua rồi, tôi được ba nghìn hai trăm năm mươi hai con..."
Đối với việc thi đấu, hắn thực sự rất nghiêm túc, kiểu nhất định phải tranh hạng nhất cho bằng được.
Tả Nhất Hàn nói: "Ba nghìn hai trăm năm mươi sáu con, thắng suýt soát."
Giản Thư Thư và Tề Phong Tuấn không thể tin nổi nhìn cậu, hôm nay Tả Nhất Hàn giết ít thế sao?
Tả Nhất Hàn thấy họ nhìn mình, liền bổ sung thêm: "Thử vũ khí mất chút thời gian."
Hai người họ hiểu rồi.
Lâm Mặc thu hồi thanh trường đao màu mực, nói: "Tám nghìn sáu trăm chín mươi chín con."
Chất lỏng màu đen của anh còn có thể biến hóa thành đủ loại vũ khí, trường thương và trường đao là loại anh thích dùng nhất, Tề Phong Tuấn và Tả Nhất Hàn cũng biết chút võ thuật, Tề Phong Tuấn thích gậy, Tả Nhất Hàn thích kiếm.
Giản Thư Thư tạm thời vẫn chưa phát hiện mình đặc biệt thích món vũ khí lạnh nào, cô thích dị năng của mình hơn, vì cô rất lười, mà dị năng của bản thân dùng tiện hơn nhiều, nếu thật sự phải chọn một cái, cô thấy dao găm khá tốt, hợp với việc cô đi đánh lén.
"Được rồi, giờ kết quả đã có, Tề cún con cậu thua rồi nhé!"
Giản Thư Thư cười híp mắt.
Tề Phong Tuấn quay đầu nói: "Hừ, thua thì chịu, vốn dĩ cũng là tôi rửa bát mà!"
Hắn giả vờ như không có chuyện gì.
Tả Nhất Hàn đang thu hồi vũ khí của mình, một số linh kiện rơi vãi như thiên nữ tán hoa vậy.
Giản Thư Thư và Lâm Mặc thấy vậy cũng đang giúp cậu thu hồi, Giản Thư Thư cúi người nhặt từng cái một, Lâm Mặc vừa nhặt vừa điều khiển xúc tu đen giúp sức.
Tề Phong Tuấn cũng vỗ vỗ mông, đứng dậy giúp thu hồi: "Tôi mệt sắp đứt hơi rồi đây."
Giản Thư Thư nói: "Ái chà, sắp xong rồi, thu dọn đồ đạc một chút, chúng ta về thôi."
Lâm Mặc "ừm" một tiếng.
Tả Nhất Hàn không nói gì, nhưng nhìn dáng vẻ ba người họ giúp mình nhặt linh kiện, hơi ấm trong lòng chỉ có bản thân cậu biết, cậu khẽ nở một nụ cười.
Có bạn bè thật tốt quá.
Lúc về đến nhà, chiếc đồng hồ lớn ở phòng khách đã điểm sáu giờ tối.
Bốn người vừa về là trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Biệt danh Tề cún con của Tề Phong Tuấn đúng là không sai chút nào, vừa về là quăng giày, ném áo khoác, hấp tấp đi vào trong: "Nhịn chết tôi rồi!!"
Tả Nhất Hàn quy củ cởi bỏ bộ đồ tác chiến, sẵn tiện ném bộ quần áo Tề Phong Tuấn chưa ném vào giỏ đồ bẩn vào trong, lúc này mới rời đi.
Hành lang cửa vào rất lớn.
Bốn cái giỏ đồ bẩn xếp hàng ngay ngắn, màu đen, màu xanh, màu đỏ, và màu vàng phấn.
Giản Thư Thư cũng đang cởi đồ tác chiến, vừa cởi vừa ném vào giỏ màu vàng phấn, tiện thể hét lên: "Tề cún con cậu sẵn tiện tắm rửa cho tôi cái đi! Đừng có mang cái đầu đầy vết máu mà chạy lung tung trong phòng khách! Trên tóc cậu toàn là máu khô đóng vảy kìa!"
Tề Phong Tuấn trong phòng tắm hét vọng ra: "Ê, biết rồi biết rồi!"
Giản Thư Thư phàn nàn: "Lâm Mặc anh nhìn cậu ta xem, không quản cậu ta là cậu ta quậy nát cái nhà này luôn!"
Cô dường như quên mất chuyện gì đó.
Giản Thư Thư quay đầu lại liền thấy anh đang cởi chiếc áo sơ mi bên trong, trong tiểu đội bốn người này người kỹ tính nhất chính là Lâm Mặc, ba người họ về cùng lắm là cởi bỏ bộ đồ tác chiến bên ngoài, anh còn phải lột thêm một lớp nữa.
Lâm Mặc cởi áo sơ mi ra, bên trong chỉ còn lại một chiếc áo thun trắng, cơ ngực hơi nhô lên trông đặc biệt nổi bật, loáng một cái đã thu hút ánh nhìn của "mèo nhỏ" nào đó.
Giản Thư Thư theo bản năng nuốt nước miếng, đỏ mặt quay đầu nói: "Tôi cũng đi tắm đây."
Lâm Mặc lúc này rất bình tĩnh, khiến người ta không nhìn ra phản ứng của anh sau khi bị trêu chọc: "Đi đi."
Giản Thư Thư chột dạ vô cùng, đạp giày ra là chuồn lẹ về phòng mình, phòng tắm của cô ở trong phòng, vẫn nên tắm rửa trước rồi tính chuyện khác.
Lâm Mặc cúi người xếp gọn giày của cô, lại để xúc tu đen vào bếp chuẩn bị bữa tối, tách ra mấy sợi đưa giỏ đồ bẩn đến phía ban công, bốn chiếc máy giặt đang tiến hành công việc chuẩn bị.
Đúng vậy.
Quần áo của Giản Thư Thư cũng là anh giặt cho, còn phân loại giặt sạch sẽ thơm tho.
Thơm phức luôn.
Anh quả thực đã chăm sóc cô rất tốt, chỉ là khía cạnh nào đó dường như làm chưa đủ tốt.
Quá mức kiềm chế rồi.
Lâm Mặc tự kiểm điểm một phen.
Đề xuất Hiện Đại: Em Chồng Nhắm Vào Điền Sản Trước Khi Gả Của Ta