Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 119: Liên thủ

"Nhà họ Tiền bây giờ không tầm thường đâu, bám được vào cành cao nhà họ Trần lại còn thâu tóm được sản nghiệp nhà họ Giản, sau này, e là chẳng mấy ai giàu bằng hắn."

"Chứ còn gì nữa, bây giờ trong giới ai mà chẳng biết? Nhà họ Trần và nhà họ Tiền mới gọi là môn đăng hộ đối, nhà họ Giản trước mạt thế thì lợi hại, sau mạt thế thì ngày càng lụn bại, lấy gì mà đòi sánh với nhà họ Tiền? Cha mẹ ở nhà thì không lo việc, cô Giản này đầu óc cũng chẳng tỉnh táo, tôi thấy chút gia nghiệp còn lại này sớm muộn cũng bị nhà họ Tiền nuốt sạch thôi."

"Xem ra, nhà họ Tiền này cũng chẳng phải hạng tốt lành gì nhỉ?"

"Con bé ngốc này, thời buổi này, lương thiện có mài ra mà ăn được không? Bây giờ là thời đại cá lớn nuốt cá bé, người nhà cô tay chân chắc đã sạch sẽ? Nếu thật sự sạch sẽ thì giờ này cô đã chẳng đứng đây làm việc an nhàn, mà là đang ở tiền tuyến liều mạng rồi, lo mà làm việc đi, bớt nói lại."

Người hộ công lớn tuổi lập tức bật cười, cảm thấy đám trẻ con thật ngây thơ.

Cô em hộ công trẻ tuổi bị nói cho đỏ bừng mặt, nhưng lại không thể phản bác, đúng là vậy, bây giờ những người có thể làm việc trong thành phố đều là con em nhà giàu, đám dân đen lớp dưới toàn ở tiền tuyến làm bia đỡ đạn, làm hào hộ thành cả rồi.

Giản Thư Thư ngậm một cây kẹo mút, ẩn giấu thân hình, nấp sau cánh cửa nghe lén, trong lòng thầm nghĩ đúng là cá lớn nuốt cá bé thật nha.

Thú vị đấy.

Nhà họ Tiền chứ gì?

Vậy thì sau này khi cô mạnh mẽ trở lại, đừng có trách cô quá ác nhé.

Khán giả trong phòng livestream cũng hưng phấn theo.

- Bình luận: Á á á á bảo bối hôm nay cũng đáng yêu quá đi, hôn cái nào!

- Ha ha ha ha ha, bé con định làm chuyện xấu sao? Có chút kích động nha!

- Phụ bản này có vẻ hay ho đấy.

- Thư Thư bảo bối mặc đồ bệnh nhân cũng dễ thương xỉu!

Ngay lúc này.

Giản Thư Thư đã tránh được các tai mắt, lững thững đi về phía bảng điện tổng ở đây.

Vốn dĩ điện năng của nhà thương điên cũng không có nhiều, vì thế ánh đèn rất mờ ảo, dưới những bóng sáng chập chờn, rất thuận tiện cho cô ẩn mình.

Trên đường đột nhiên bắt gặp cặp chị em người chơi kia, hai người họ đang từ văn phòng đi ra.

Ba cô gái nhìn nhau trân trân.

Trình Tuyết Tốc hạ thấp giọng nói: "Chúng tôi lấy được chìa khóa cổng rồi, người chị em định đi đâu đấy?"

Tô Thiển cũng lập tức gật đầu, "Hay là cô đi cùng bọn tôi trốn ra ngoài luôn đi?"

Giản Thư Thư suy nghĩ một chút, "Không ổn lắm, tôi còn có việc phải làm, hai người cứ trốn trước đi."

Cô định ngắt cầu dao điện, gây ra một cuộc bạo động trong nhà thương điên, để cô thừa dịp hỗn loạn sang khu nam tìm Tề Phong Tuấn và Tả Nhất Hàn trước.

Lâm Mặc vì vướng bận thân phận nên tạm thời chưa thể rời khỏi nhà họ Tiền.

Nhiệm vụ cứu đồng đội chỉ có thể do một mình cô thực hiện.

Trình Tuyết Tốc và Tô Thiển nghe vậy thì mắt sáng rực lên, cơ hội đến rồi, hai người nhìn nhau, sau đó đồng thanh nói: "Chúng tôi giúp cô!"

Giản Thư Thư thắc mắc: "Tại sao? Chuyện này của tôi cũng không phải hoàn toàn không có rủi ro."

Rõ ràng bây giờ hai người họ trốn đi là an toàn nhất, tại sao lại mạo hiểm giúp mình?

Trình Tuyết Tốc nói: "Gặp nhau là cái duyên, chẳng có tại sao cả, thấy cô thuận mắt thôi. Vốn dĩ tôi còn tưởng người đứng top 1 chắc chắn sẽ kiêu ngạo lắm, nhưng không ngờ người chị em lại bình dân đến lạ, việc này chúng tôi có thể giúp!"

Tô Thiển cười hi hi: "Với lại có thêm một người bạn dù sao cũng tốt hơn có thêm một kẻ thù!"

Có thể tạo mối quan hệ tốt với top 1, chưa nói đến chuyện có được hưởng sái gì không, chỉ cần sau này không phải quan hệ đối địch là đủ rồi.

Giản Thư Thư nghe vậy thì bật cười khúc khích, "Được rồi, tôi thích sự thẳng thắn của hai người."

Không có nịnh bợ, cũng không có những toan tính vòng vo hay giả dối.

Đội nhóm tạm thời ba người đã được thành lập!

Giản Thư Thư làm chỉ huy, "Thế này đi, hai người đã lấy được chùm chìa khóa, chi bằng đi thả hết những người ở các phòng bệnh khác ra. Tôi nghi ngờ những [bệnh nhân] bị giam giữ ở đây thực ra chẳng có bệnh gì cả, cái nhà thương điên này cũng là để phục vụ cho những phi vụ đen tối của đám đại gia thôi."

Nhốt những người tinh thần bình thường vào đây, có thể giúp đám người kia che đậy được bao nhiêu bí mật?

Trình Tuyết Tốc cũng nghĩ vậy, "Thân phận của tôi là vợ của một quan chức cấp cao, tờ đơn ly hôn của đối phương vừa mới đến tay tôi hôm nay, chỉ cần người vợ này bị tâm thần, đối phương có thể khởi kiện ly hôn..."

Cái nhà thương điên này đúng là quá ghê tởm!

Tô Thiển cũng gật đầu, "Tôi là thiên kim tiểu thư của một gia đình giàu có, bị cô em gái nuôi tống vào đây, xem ra là tôi cản đường người ta rồi."

Giản Thư Thư liền nói: "Đã như vậy, không cần phải nương tay với cái nhà thương điên này."

Hai người họ lập tức gật đầu lia lịa.

Giản Thư Thư chỉ nhờ hai người họ giúp mình thả hết bệnh nhân ở các phòng bệnh khác ra, sau đó hai người họ có thể đi thẳng không cần quay đầu lại.

Khu nam thì một mình cô đi là được, một mình hành động cũng thuận tiện hơn.

Trình Tuyết Tốc và Tô Thiển ra hiệu không vấn đề gì, hai người họ thậm chí còn có chút hưng phấn.

Ba người lập tức chia nhau hành động.

Giản Thư Thư chạy thẳng đến trung tâm quản lý ở đây, Tô Thiển đi thu hút sự chú ý của quản lý và hộ công, Trình Tuyết Tốc đi mở cửa các phòng bệnh.

Ba người đã kết bạn, liên lạc suốt quá trình qua vòng tay.

Giản Thư Thư vừa phá hoại cầu dao điện vừa nói với hai người họ: "Hai người chú ý an toàn nhé, ba, hai, một, tôi ngắt điện đây!"

Sau đó là một tiếng "Bùm!".

Giản Thư Thư ngắt điện xong, tiện tay dùng cái ghế bên cạnh đập nát bét bảng điều khiển.

Nhà thương điên ban đầu chìm vào bóng tối, sau đó là sự bắt đầu của bạo loạn.

Tiếng la hét vang lên liên tiếp.

"Á á á á á! Cái gì cắn tôi thế này!!"

"Sao mọi người chạy hết ra ngoài rồi?! Cảnh vệ đâu!! Cảnh vệ đâu hết rồi?!"

"Cứu! Cứu mạng với á á á!"

Trình Tuyết Tốc vốn tưởng rằng sau khi thả các bệnh nhân ra, họ sẽ chạy về phía cổng chính.

Chỉ là không ngờ tới.

Họ lại đi tìm những người quản lý và hộ công để trả thù, ghế dài, ghế ngắn, bất cứ công cụ nào vừa tay đều bị họ dùng làm vũ khí.

Mùi máu tanh lập tức bùng nổ.

Tô Thiển mượn ánh sáng từ vòng tay nhìn mọi thứ trước mắt mà ngẩn người, cô lẩm bẩm: "Phải hận đến nhường nào chứ, tối thui thế này mà vẫn nhận ra được kẻ thù..."

Trình Tuyết Tốc sau khi hoàn hồn, lập tức đi tìm Tô Thiển, thấy Tô Thiển đang ngẩn người, liền kéo cô ấy chạy đi, "Nhanh lên, đám người này lúc điên lên chưa chắc đã phân biệt được ai đâu, chúng ta rút trước."

Đúng vậy.

Lúc đầu có lẽ còn phân biệt được, nhưng đánh đến cuối cùng thì ai nấy đều đỏ mắt vì sát khí rồi.

Bệnh nhân hoàn toàn phát điên.

Những quản lý và hộ công kia trợn tròn mắt, chết không nhắm mắt.

Họ có nằm mơ cũng không ngờ tới.

Những người họ từng ngược đãi, có một ngày cũng sẽ vùng lên giết ngược lại họ.

Nhân quả báo ứng.

Giản Thư Thư nhìn những bệnh nhân đang chìm trong sự cuồng hoan, không hề can thiệp, để họ phát tiết cảm xúc còn quan trọng hơn bất cứ điều gì, cứ tận tình trả thù đi.

- Bình luận: Đù!! Đã quá đi á á á!

- Kích thích kích thích!!

- Oa, đại cảnh tượng toàn thể trả thù!! Cú phản đòn này phê thật!

- Thư Thư bảo bối ra tay chiêu này được đấy!!

- Tôi mê rồi mê rồi!!

- Pha này ngầu đét!

- Tận mắt chứng kiến bảo bối trưởng thành từng chút một, mẹ già cảm thấy rất an lòng.

- Đây chính là niềm vui của việc nuôi dưỡng sao?! [bưng chén trà] [cảm thán]

Bên khu nữ sau khi náo loạn hoàn toàn, đã thành công khiến khu nam cũng rơi vào hoảng loạn, có cảnh vệ chạy sang, chắc là muốn nghe ngóng tình hình.

Giản Thư Thư trực tiếp dùng kỹ năng [Xóa bỏ dữ liệu], khiến bọn họ nằm vật ra đất, "Nằm đó đi mấy cưng, đừng có làm lỡ việc lớn của chị."

Đề xuất Cổ Đại: Mấn Biên Kiều Quý
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện