Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 110: Oan gia ngõ hẹp

Thế nhưng trong điện thoại lại truyền đến giọng nói đầy nghi hoặc: "Lớp con làm gì có bốn người này? Các bạn trong lớp con mẹ đều biết hết mà, không nhớ là có bốn đứa trẻ này, trong danh sách cũng không có tên bọn họ." "Con trai à, có phải con xuất hiện ảo giác rồi không? Đừng sợ, bố mẹ lập tức liên lạc người đến cứu con! Nhất định đừng sợ nhé!"

Ngô Hạo trong phút chốc cảm thấy sởn gai ốc: "Nhưng mà bọn họ rõ ràng..."

Đến khi cậu ta quay đầu lại.

Chỗ đó làm gì còn ai nữa? Xung quanh trống huếch trống hoác, chỉ còn lại mỗi mình cậu ta.

Ngay khi cậu ta tưởng rằng tất cả chỉ là ảo giác, là do não mình có vấn đề, thì bỗng nhiên phát hiện trên mặt đất có một tờ giấy, bên trên viết: [Cố lên nhé người anh em! —— Tề Phong Tuấn. Kỹ thuật bắn súng của cậu chuẩn lắm, vũ khí tặng cậu đấy —— Tả Nhất Hàn. Hãy sống cho hiện tại, chúc mọi điều tốt lành —— Lâm Mặc. Cảm ơn vì đã gặp gỡ, đừng sợ hãi, đừng suy nghĩ nhiều, hãy sống thật tốt bên gia đình, có duyên sẽ gặp lại —— Giản Thư Thư.]

Ngô Hạo bỗng nhiên không còn sợ hãi nữa, cậu ta đưa tay vuốt ve tờ giấy.

Phía bên kia.

Tề Phong Tuấn gãi gãi sau gáy nói: "Có cần thiết không? Cậu ta chưa chắc đã nhìn thấy lời nhắn của chúng ta đâu, trò chơi bắt đầu lại là cậu ta chẳng nhớ gì nữa rồi."

Cậu ta lầm bầm: "Tả nhi còn để lại vũ khí cho cậu ta nữa chứ, hơi lỗ rồi đấy."

Tả Nhất Hàn lạnh lùng nói: "Mượn cậu quản à?"

Tề Phong Tuấn "tặc" lưỡi một cái.

Giản Thư Thư nói: "Có chứ, sao lại không cần thiết, vạn nhất cậu ta nhìn thấy thì sao?"

Lâm Mặc vẫn câu nói cũ: "Cậu ta quả thực không giống với những cư dân bản địa khác."

Giản Thư Thư quay sang nói với Lâm Mặc: "Anh xem Tề cún con kìa, miệng thì lải nhải, chẳng phải vẫn ngoan ngoãn viết lời nhắn đó sao?"

Đối mặt với sự thẳng thắn của đội trưởng nhà mình, mặt Tề Phong Tuấn đỏ bừng ngay tức khắc, thẹn quá hóa giận: "Tôi không có!"

Giản Thư Thư nói: "Có mà có mà! Tề cún con cậu đúng là một tên hay dỗi (tsundere)!"

Tề Phong Tuấn bị trêu đến mức vừa ra khỏi phụ bản đã cắm đầu chạy thục mạng: "Tùy mọi người nghĩ sao thì nghĩ, tôi về nghỉ ngơi đây!"

Giản Thư Thư cười không ngớt.

Tả Nhất Hàn cũng nói: "Vậy lão đại, Mặc ca, tôi cũng đi trước đây."

Giản Thư Thư nhấm nháp cái danh xưng lão đại này, thấy sướng rơn, cô gật đầu: "Đi đi, đi đi."

Lâm Mặc cũng nói: "Được."

Tả Nhất Hàn cũng đi rồi.

Giản Thư Thư vừa định nói gì đó với Lâm Mặc, thậm chí còn rục rịch muốn nắm tay anh, bỗng nhiên cảm thấy một ánh mắt cực kỳ khó chịu.

Cô và Lâm Mặc ăn ý quay đầu nhìn sang, thì phát hiện là người của Thập Đại Công Hội.

Chính là kẻ đã lớn tiếng tuyên chiến với tiểu đội bốn người bọn họ.

Giản Thư Thư vừa mở miệng đã nhỏ giọng lầm bầm: "Là cái tên Khổng Thiên Bá (Khổng-vài-thằng-khùng) kia kìa."

Bầu không khí căng thẳng trong phút chốc vỡ tan tành.

Lâm Mặc khụ khụ một tiếng, xoa xoa đầu cô: "Đừng nói tục."

Giản Thư Thư hì hì cười: "Cái gã này trông chẳng giống người tốt lành gì."

Trước đó sau khi nhận được tin nhắn của gã này, cô đã chia sẻ thông tin với ba người Lâm Mặc, ba người họ cũng biết có một gã ngớ ngẩn như vậy tuyên chiến với họ.

Tuy nhiên, bốn người bọn họ chẳng hề ngán.

Bên cạnh Khổng Thiên Bá cũng đi theo ba người đồng đội, theo mô hình hai nam một nữ.

Gã ta kiêu ngạo đúng như một con công vậy.

Quần áo của chiến đội vậy mà cũng là màu xanh lục ánh ngọc trai, trông cực kỳ phô trương.

Giản Thư Thư cũng trừng mắt nhìn lại, quét mắt nhìn từ trên xuống dưới, cuối cùng "tặc" lưỡi một cái, sau đó chủ động nắm lấy tay Lâm Mặc: "Đi thôi, anh yêu, chúng ta đi hẹn hò nào!" Cô bày ra bộ dạng cực kỳ ngọt ngào.

Đầu óc Lâm Mặc "uỳnh" một tiếng, ừm, anh yêu, anh yêu??

Bàn tay trong tay anh mềm mềm, ấm áp, nắm thích thật sự.

Chỉ là anh không quá dám dùng lực.

Cuối cùng nghẹn nửa ngày, cũng chỉ nghẹn ra được một chữ "Ừm.", bộ dạng chẳng khác nào một mọt sách chính hiệu.

Giản Thư Thư thấy anh đáng yêu cực kỳ, không nhịn được thực sự bật cười thành tiếng.

Khán giả trong phòng livestream cũng xem kịch hay suốt cả quá trình.

- Kênh chat: Ha ha ha ha ha đối diện hình như tức đến méo cả mũi rồi kìa.

- Cười chết mất.

- Đối diện lai lịch thế nào vậy? Mặc đồ trông như con công hoa ấy.

- Đừng nói nữa, bọn họ tên là chiến đội Công Hoa thật đấy ha ha ha ha ha.

- Cười chết, cái tên phèn chua thật sự.

- Đối diện hình như tuyên chiến với bốn người họ rồi, tuy trông có vẻ không đứng đắn, nhưng thực lực không thể khinh thường đâu, hơn nữa toàn viên bọn họ đã Tam Giai hậu kỳ rồi, Khổng Thiên Bá thậm chí đã lên Tứ Giai, tốc độ thăng cấp nhanh lắm.

- Vãi chưởng, bọn họ tiêm hormone à? Sao tiến giai nhanh thế?

- Người của Thập Đại Công Hội mà, tài nguyên làm sao thiếu được? Nghe nói công hội Thiên Mặc rất coi trọng tân thủ này.

- Cảm giác về tư chất, vẫn là tiểu đội bốn người chúng ta mạnh hơn một chút.

- Nói đi cũng phải nói lại, giờ đám trẻ toàn đặt cái tên gì đâu không? Bên này bốn người lấy cái tên gì mà [Tiểu đội Giết Quái Không Chớp Mắt], trông cứ trẻ con thế nào ấy.

- Tôi lại thấy rất tốt, bốn người bọn họ bản thân tuổi tác cũng không lớn mà ha ha ha ha ha ha.

Phòng livestream bên phía Giản Thư Thư thì toàn là đại quân bảo vệ con non.

- Khốn khiếp! Đối diện cái ánh mắt gì thế hả? Lão tử móc mắt nó ra giờ!

- Con non nhà tôi là để cho đám rác rưởi đối diện kia nhìn chắc?! Tôi phải tìm lệnh truy nã diệt sạch bọn chúng! Cho bọn chúng nếm mùi lợi hại!

- Bảo bối giỏi lắm! Trừng mắt nhìn lại luôn ha ha ha ha!

- Ngày mai tôi sẽ đi tìm anti-fan, chửi cho bọn chúng khóc cha gọi mẹ luôn!

- Ai cũng đừng cản tôi, hôm nay tôi phải donate một khoản lớn cho Thư Thư bảo bối, tôi nhịn không nổi nữa rồi!! Không đổ tài nguyên thì nuôi con kiểu gì?!

- Đừng mà!!

Dọa cho đám khán giả khác ra sức dỗ dành vị đại gia này.

Sợ gã thực sự đẩy cô lên top 1.

- Khiêm tốn, khiêm tốn đi! Đã nói hàng triệu lần rồi, tình hình của con non nhà mình đặc thù, các ông tém tém lại chút! Còn đám rác rưởi đối diện kia, sợ cái gì?

- Đúng thế, cấp bậc dùng thuốc với tài nguyên thúc đẩy ra đều là ảo thôi!

- Đừng vội, giờ tôi tính toán xem, các ông canh thời điểm mà donate, mỗi ngày luân phiên nhau, như vậy vừa không khiến bảo bối vọt lên top 1, vừa có thể đẩy nhanh tiến độ nuôi dưỡng, nạp tích phân cho bảo bối mua trang bị.

- Được được được, cái này hay!

- Tuân theo sự sắp xếp của tổ chức!

Giản Thư Thư bận yêu đương nên không chú ý đến phòng livestream, chỉ là sau đó bỗng nhiên nhận được một đống tích phân, cô cả người ngơ ngác.

Ai lại donate cho cô nữa vậy??

Lâm Mặc hiện tại đã thích nghi một cách mượt mà với động tác nắm tay, từ chỗ cứng nhắc không quen lúc đầu đến giờ thậm chí là nghiện nắm tay.

Cảm giác tay chạm tay rất an tâm, hơn nữa tay cô nắm cũng rất thích.

Anh thích đôi má của cô, cũng thích bàn tay cô, dường như nhìn cô chỗ nào cũng thấy tốt.

Thấy cô bỗng nhiên ngẩn người, bèn hỏi: "Sao thế? Có món gì muốn ăn không?"

Hai người họ đây là đang hẹn hò, trước mặt là cửa hàng đồ ngọt hot nhất Thành Phố Nguyện Ước.

Giản Thư Thư hoàn hồn lại liền nói: "Không có gì không có gì, em muốn cái bánh kem việt quất kia đi!"

Lâm Mặc liền bảo được, anh bảo nhân viên lấy hai mươi cái, số còn lại có thể để vào không gian vòng tay, đến lúc muốn ăn là có ngay.

Giản Thư Thư suốt cả quá trình đều hớn hở, hoàn toàn không bị Khổng Thiên Bá làm ảnh hưởng tâm trạng, Lâm Mặc càng không để những kẻ đó vào mắt.

Ngược lại là phía Khổng Thiên Bá, tức đến mức cả người không thoải mái, liên tục chửi bới, nghiến răng nghiến lợi: "Hừ, sớm muộn gì cũng giết chết bọn chúng, rốt cuộc khi nào mới có thể vào cùng một phụ bản với bọn chúng đây? Tao đợi không nổi nữa rồi!"

Đồng đội của gã đều răm rắp nghe lời gã, đối với chuyện này thì run rẩy nói: "Hội trưởng bảo sắp rồi, bảo anh cứ lắng đọng thêm chút nữa."

Khổng Thiên Bá mạnh bạo đá đồng đội một cái: "Lão tử còn cần lắng đọng cái gì nữa? Tao hiện tại chỉ muốn giết bọn chúng! Bọn chúng ngáng đường tao hiểu không hả?!"

Đề xuất Hiện Đại: Chiếm Hữu Xuyên Quốc Gia: Bố Già Hắc Đạo Cưỡng Chế Yêu
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện