“Thật ra mình không muốn Tiểu Ảnh biến mất, cứ như vậy mãi không tốt sao... Mình đã nghĩ chỉ cần để Tiểu Ảnh tạm thời đừng mất kiểm soát như vậy, sau này mình sẽ chăm chỉ minh tưởng, cố gắng nâng cao tinh thần lực của bản thân, nỗ lực giữ cân bằng với Tiểu Ảnh là được rồi, nhưng mà...”
Giọng nói của Ngữ Điệp có chút nghẹn ngào: “Nhưng Tiểu Ảnh không nghĩ thế, cô ấy nói, cô ấy tồn tại là vì mình cần được bảo vệ, cô ấy sinh ra là để bảo vệ mình, không thể vì sự tồn tại của cô ấy mà làm hại đến mình. Hơn nữa, cô ấy nói bây giờ mình đã không cần cô ấy bảo vệ nữa rồi... Nhưng mà, nhưng mà sao mình lại không cần cô ấy chứ? Rõ ràng, rõ rà...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 7 giờ 56 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Ngược Tâm: Yêu Hận Khắc Sâu Tận Xương Tủy
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương mới ạ
[Pháo Hôi]
Khi nào truyện sẽ ra tiếp ạ?
[Luyện Khí]
Trả lờiKhi nào mình rảnh nha bạn, cuối năm cv bận rộn quá, cảm ơn bạn đã ủng hộ