Đại Hoàng rõ ràng nhận thấy tâm trạng của chủ nhân không ổn. Tuy rằng phần lớn thời gian chủ nhân của nó đều chỉ có một biểu cảm duy nhất là không có biểu cảm gì, nhưng hiện tại, nó biết chủ nhân đang rất giận, hơn nữa còn là cực kỳ giận dữ.
Thế nên, nó cũng không dám hỏi bên dưới đã xảy ra chuyện gì, mà âm thầm vận chuyển phong hệ dị năng, một lần nữa tăng tốc độ.
"Không đi mỏ tinh thạch nữa, về căn cứ."
Đại Hoàng đáp lại một tiếng, lập tức chuyển hướng.
Mạn Mạn ôm một mảnh tinh thạch nhỏ, ngoan ngoãn nằm trong túi áo của Ôn Dao, nỗ lực hấp thụ năng lượng bên trong. Ôn Dao có thể cảm nhận được Mạn Mạn lúc này rất yếu ớt, đang cực kỳ cần nghỉ ngơi.
Dù khả năng tự chữa lành của Mạn Mạn rất mạnh, nhưng việc phải chịu đựng đòn tấn công lôi điện mãnh liệt trong nháy mắt như vậy, cơ thể có tốt đến đâu cũng không chịu nổi.
Lúc này, Mạn Mạn đã thu nhỏ lại hơn hẳn bình thường, lớp vỏ ngoài màu xanh đậm ban đầu đã hoàn toàn bong tróc, lộ ra những sợi dây leo non xanh mơn mởn, trông vô cùng yếu ớt.
Vừa rồi ở trong hang mỏ rất khó thi triển tay chân, hơn nữa thủy hệ dị năng của cô khi đối đầu với hệ Lôi quả thực có chút chịu thiệt, cộng thêm việc sau lưng con thây ma vương kia còn có không ít thây ma cấp cao, Ôn Dao không hề có ý định đơn thương độc mã xông vào.
Chỉ là hiện tại cô thực sự rất tức giận, không phải giận vì con thây ma vương kia vẫn còn sống, mà giận vì đây là lần đầu tiên cô phải làm "đào binh"!
Dù là tình huống đặc thù, nhưng Ôn Dao vẫn cảm thấy rất khó chịu. Cô đang suy nghĩ xem có phải dạo gần đây mình đã có chút lười biếng rồi không. Thiết bị huấn luyện tinh thần lực thú vị mà Thor đưa cho, cô đã một thời gian không dùng tới, dù thời gian minh tưởng mỗi ngày vẫn như cũ...
Hồi tưởng lại tình hình vừa rồi, Ôn Dao nhận ra việc mình chạy thoát có chút quá dễ dàng. Theo lý mà nói, Tiểu Tiểu không thể nào kìm chân đối phương được lâu như vậy, hơn nữa khi nó giải phóng dị năng, Ôn Dao lờ mờ cảm nhận được dao động năng lượng quanh nó có chút không ổn định.
Nhớ lại sau vụ nổ lần đó cô đã phải nằm liệt giường một thời gian dài, đối phương dù có trốn thoát được thì tuyệt đối cũng không thể vô sự, cơ thể nó có lẽ đã xảy ra vấn đề gì đó.
Nếu đã như vậy, có những việc phải thực hiện càng sớm càng tốt!
Dưới sự gia trì của dị năng, tốc độ của Đại Hoàng rất nhanh, chỉ chưa đầy nửa giờ đã về tới căn cứ.
Đại Hoàng hạ cánh trực tiếp từ trên không xuống dưới tòa nhà văn phòng của Ôn Minh. Ôn Dao không buồn để ý đến những binh sĩ tiến lên đón, sa sầm mặt mày xông thẳng vào tòa nhà, khiến hai binh sĩ gác cổng giật nảy mình.
Họ nhìn nhau, trong lòng không khỏi nghi hoặc: Đã xảy ra chuyện gì sao? Sao Dao Dao lại vội vàng như thế?
Trong văn phòng, Ôn Minh đang nghe cấp dưới báo cáo về địa điểm huấn luyện mới. Mới nghe được đoạn đầu, đã nghe thấy một tiếng "rầm", cửa bị đẩy mạnh ra.
Ôn Minh nhíu mày, đang định lên tiếng khiển trách thì phát hiện người vào lại là Ôn Dao, điều này khiến anh vô cùng kinh ngạc.
"Dao Dao? Sao em lại về rồi? Chẳng phải em đi cùng chị họ Hạ sao? Có chuyện gì xảy ra à?"
Sau khi tung ra một loạt câu hỏi không kịp suy nghĩ, Ôn Minh mới nhận ra biểu cảm của em gái rõ ràng không đúng.
Anh xua tay ra hiệu cho người đang báo cáo đi ra ngoài trước. Chờ cửa đóng lại, Ôn Minh đứng dậy đi đến bên cạnh Ôn Dao, vừa kéo cô ngồi xuống ghế sofa vừa hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Anh trai, anh còn nhớ con thây ma hệ Lôi cấp bảy biết dùng tinh hạch và tinh thạch năm ngoái không?"
Ôn Minh cúi đầu hồi tưởng một chút, vẻ mặt bừng tỉnh: "Con thây ma đó à, đương nhiên là nhớ, sao vậy?"
Dù hiện tại Ôn Minh phải phụ trách rất nhiều việc, nhưng đối với con thây ma hệ Lôi đó, anh đương nhiên ghi nhớ sâu sắc. Đó là con thây ma biến dị cấp bảy duy nhất được phát hiện trong nước lúc bấy giờ, khiến họ tổn thất không ít chiến sĩ.
Quan trọng hơn, đó chính là thủ phạm khiến em gái anh bị trọng thương, cuối cùng khiến anh buộc phải đi tìm Thor để cầu xin sự giúp đỡ.
Lúc nhìn thấy Ôn Dao toàn thân đầy máu, hoàn toàn mất đi ý thức, khi đó anh sợ đến mức đầu óc trống rỗng, trong lòng càng thêm hối hận tột cùng.
Khi Ôn Dao gửi tin nhắn về căn cứ Hoa Nam, anh đang đi làm nhiệm vụ ở nơi khác nên không biết chuyện này, đến khi anh biết thì trận chiến đã kết thúc.
Nếu Ôn Dao thực sự có chuyện gì, anh sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình, vì lúc em cần giúp đỡ nhất thì anh lại không có mặt.
Bây giờ Ôn Dao lại nhắc đến con thây ma đó, lẽ nào có liên quan đến nó?
Nhớ lại lúc đó không hề tìm thấy xác và tinh hạch của con thây ma cấp bảy kia, trong đầu Ôn Minh hiện lên một dự cảm không lành.
"Dao Dao, không lẽ em muốn nói nó chưa chết mà vẫn còn sống? Hơn nữa còn lợi hại hơn trước? Hay là lại có thây ma tấn công thành phố?"
Dưới cái nhìn của Ôn Minh, Ôn Dao chậm rãi gật đầu, sau đó kể lại những gì mình phát hiện lần này.
"Chết tiệt!" Ôn Minh rủa thầm một tiếng, sắc mặt nghiêm nghị, chân mày cũng nhíu chặt lại.
Nếu chỉ là chưa chết thì còn dễ nói, nhưng hiện tại đối phương không những không chết mà còn chiếm được một mỏ tinh thạch nhỏ, thậm chí còn xây dựng một vương quốc dưới lòng đất, bên cạnh còn có một bầy thây ma cấp cao!
Đây đối với họ mà nói không phải là một tin tốt lành gì!
Ôn Minh nhanh chóng đưa ra quyết định. Anh thông báo cho đoàn trưởng mới nhậm chức của đoàn dị năng và mấy vị đại đội trưởng, cùng với Thích Huân vừa mới nhậm chức không lâu và các quan chức quản lý khác, trực tiếp mở một cuộc họp khẩn cấp tại phòng họp.
Nghe xong lời giới thiệu ngắn gọn của Ôn Minh, cả phòng họp xôn xao, hoàn toàn không ngờ rằng thây ma đã phát triển đến mức độ này, đây chẳng lẽ là thành tinh rồi sao!
Đến cả căn cứ cũng biết tự xây dựng rồi!
"Hiện tại mấy quân đoàn thây ma còn sót lại, không ngoại lệ đều là những đối thủ khó nhằn, mà con thây ma hệ Lôi này cùng căn cứ của nó lại không nằm trong số đó. Nói cách khác, nếu không phải lần này Dao Dao tình cờ phát hiện, có lẽ một thời gian dài nữa chúng ta cũng không biết ngay gần căn cứ của mình lại tồn tại một mối đe dọa khổng lồ như vậy. Thế nên, lần này chúng ta không thể ngồi chờ đối phương lớn mạnh, phải chủ động xuất kích!"
Lời của Ôn Minh khiến không ít người phấn khích, họ bắt đầu thảo luận:
"Vậy là chúng ta sắp đi đánh căn cứ thây ma sao?"
"Trước đây toàn là chờ thây ma tấn công căn cứ, chúng ta bị động phòng ngự, lần chủ động xuất kích đầu tiên của năm nay xem ra căn cứ chúng ta giành được vị trí dẫn đầu rồi!"
"Nhưng ở dưới lòng đất thì có chút rắc rối đấy!"
"Rắc rối gì chứ! Lén chôn ít thuốc nổ, trực tiếp đánh sập cái căn cứ quỷ quái đó không phải là xong sao? Chôn sống hết bọn chúng!"
Thấy mọi người đều rất hưng phấn, Ôn Minh đợi họ thảo luận xong mới tiếp tục nói: "Lần hành động này tôi sẽ trực tiếp dẫn đội. Lát nữa những người tôi gọi tên thì ở lại, những người khác thì trấn giữ căn cứ, đảm bảo an toàn cho căn cứ của chúng ta."
Nghe thấy Ôn Minh lần này muốn đích thân dẫn đội, không ít người trong phòng họp lộ ra vẻ mặt kinh ngạc. Thích Huân càng tỏ rõ vẻ không đồng tình, anh ta lên tiếng ngắt lời Ôn Minh:
"Không được, quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ. Trước đây thì thôi, nhưng hiện tại cậu là người lãnh đạo cao nhất của một căn cứ lớn, sao có thể dấn thân vào hiểm cảnh? Đến lúc đó xảy ra chuyện gì thì tính sao? Cậu đã thấy vị trưởng căn cứ nào tự mình ra ngoài làm nhiệm vụ chưa?"
Đề xuất Ngọt Sủng: Thập Niên 60: Đổi Chồng Bảy Bận, Đổi Vận Giàu Sang
[Pháo Hôi]
Truyện đã full, cảm ơn bạn nha
[Pháo Hôi]
Có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương mới ạ
[Pháo Hôi]
Khi nào truyện sẽ ra tiếp ạ?
[Trúc Cơ]
Trả lờiKhi nào mình rảnh nha bạn, cuối năm cv bận rộn quá, cảm ơn bạn đã ủng hộ