Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 619: Kế hoạch căn cứ

Phía Tây Bắc thành phố Thương Linh nằm sát một mỏ khoáng sản, chủ yếu sản xuất quặng kẽm. Khu mỏ đã bị khai thác một nửa, những khối quặng lớn chất đống ở khắp nơi, trên công trường vẫn còn không ít thiết bị đào bới đang đỗ lại.

Sát cạnh bãi quặng là những dãy nhà cấp bốn thấp bé, cùng nhiều xe vận tải đậu gần đó.

Từ trên không trung nhìn xuống, có thể thấy khá nhiều thây ma đang lảng vảng quanh khu vực mỏ. So với những thây ma Ôn Dao từng thấy trước đây, lũ này trông thảm hại hơn nhiều.

Không phải vì quần áo chúng rách rưới – vì ngoại trừ một số ít thây ma cấp cao, đa phần chúng chẳng biết thay đồ, cứ mặc bộ đồ từ lúc còn sống mà vất vưởng suốt hai năm, đồ tốt đến mấy cũng thành giẻ rách treo trên người.

Vấn đề chính là diện mạo của lũ thây ma này chẳng khác gì thời kỳ đầu mạt thế: da dẻ xám xịt, nhiều chỗ thối rữa, động tác không linh hoạt, cơ thể khô héo như thể một cơn gió cũng có thể thổi bay.

Với dáng vẻ này, ngay cả người bình thường hiện nay đối phó với chúng cũng hoàn toàn không thành vấn đề. Dù sao các chính sách của chính phủ hiện tại đã nâng cao đáng kể thể lực và khả năng chiến đấu của dân thường.

Ôn Dao ngồi trên lưng Đại Hoàng, quan sát kỹ hành vi của lũ thây ma, cuối cùng xác định chúng yếu hơn hẳn bên ngoài. Cô đoán là do ở đây quá lâu không có thức ăn.

Nguồn năng lượng của thây ma đến từ tinh hạch trong não, nhưng chúng lại lấy máu thịt làm thức ăn. Máu thịt càng chứa nhiều năng lượng thì càng có lợi cho chúng, đó là lý do tại sao thây ma thích tấn công người thức tỉnh và dị thú hơn.

Thành phố Thương Linh bốn bề là núi, chỉ có vài tuyến đường cao tốc và đường sắt thông ra ngoài. Ôn Dao nghi ngờ sau khi những người sống sót rút đi, những thây ma có năng lực cũng đã bỏ đi tìm thức ăn mới, kẻ ở lại toàn là lũ "ngốc" trong đám thây ma.

Đúng là ngốc thật, không có thức ăn mới cũng chẳng biết móc tinh hạch của đồng bọn mà ăn, chỉ biết chậm chạp lảng vảng khắp nơi trong thành phố.

Tất nhiên, chúng không dám bén mảng đến chỗ cây thông khổng lồ Trường Thanh. Mất bao nhiêu "anh em" ở đó rồi, có ngu đến mấy cũng không tự tìm đường chết nữa.

Ôn Dao thậm chí đã bắt đầu suy đoán về khả năng thây ma bị chết đói, nhưng dường như chưa từng nghe thấy tiền lệ nào về việc thây ma chết vì đói.

Cũng có thây ma chạy vào các khu rừng quanh núi, dù sao trong rừng động vật vẫn còn khá nhiều. Nhưng chúng đã đánh giá thấp sự đáng sợ của thực vật biến dị. Ngay cả những loài trong thành phố đã chẳng dễ trêu vào, huống chi là thực vật trong rừng sâu.

Có thây ma phát hiện ra Ôn Dao trên không trung, chúng ngửa cổ cố gắng gầm rống, thậm chí còn vươn tay múa may không ngừng, trông như đang chào hỏi cô.

Nhưng Ôn Dao biết chúng không chào đón mình, mà là muốn ăn thịt mình. Đã bao lâu không được nếm mùi thịt, khó khăn lắm mới thấy một "miếng mồi", tự nhiên là hưng phấn quá độ.

Chẳng mấy chốc, thây ma xung quanh đều tụ tập lại, đồng loạt ngửa đầu vung tay gào thét về phía Ôn Dao, khiến cô có cảm giác như mình đang mở buổi hòa nhạc – nếu tay chúng cầm thêm gậy huỳnh quang thì càng giống hơn.

Nhìn đám đông thây ma nhung nhúc bên dưới, Ôn Dao nảy ra ý định ném một quả cầu nước nén xuống. Và cô đã làm thật.

"Bùm!"

Mặt đất bị nổ tung một hố lớn, thây ma ở tâm vụ nổ cơ bản đều tan xác, những con xung quanh cũng bị chấn động ngã rạp một mảng lớn.

Tiện tay ném xong quả cầu nước nén, Ôn Dao bảo Đại Hoàng rời đi luôn, chẳng thèm liếc nhìn kết quả lấy một lần, quyết định để số thây ma còn lại cho người khác giải quyết.

Bay một vòng quanh thành phố, Ôn Dao dừng lại bên một hồ chứa nước.

Đây vốn là nguồn nước sinh hoạt của thành phố Thương Linh. Trước đó Ôn Minh đã dặn cô lấy giúp một ít mẫu nước để nhân viên chuyên môn kiểm tra xem nước trong hồ có thể sử dụng được không.

Việc xây dựng một căn cứ không phải chuyện ngày một ngày hai, dù là cải tạo trên nền thành phố cũ thì vẫn còn rất nhiều việc phải làm. Thành phố này đã gần hai năm không có người ở, khắp nơi tràn ngập hơi thở hoang tàn, suy tàn.

Các loại sinh vật biến dị chiếm cứ địa bàn vốn thuộc về con người, kiến trúc thành phố cũng bị rỉ sét, oxy hóa nhiều chỗ. Họ còn rất nhiều việc phải làm.

Nhóm của Ôn Minh mất hai tuần để dọn dẹp sinh vật biến dị và thây ma trong nội thành. Tại đây, họ đã thấm thía thế nào là sinh vật biến dị còn khó nhằn hơn thây ma.

Trước khi đến, Ôn Minh đã có ý chọn nhiều chiến binh hệ Mộc đi cùng. Trong số họ có những người có thể giao tiếp đơn giản với thực vật biến dị. Nhờ những người này, Ôn Minh giữ lại những loài không chủ động tấn công hoặc hoàn toàn vô hại, còn lại thì tiêu diệt hết.

Vui mừng nhất chính là những nhà nghiên cứu đi theo đoàn. Ban đầu bị điều động đến đây họ còn có chút không bằng lòng, nhưng giờ thì đúng là vui quên lối về!

Đủ loại thực vật biến dị chưa từng thấy hiện đang nằm trong tay, họ có thể thỏa sức nghiên cứu. Nếu không phải vì viện nghiên cứu chưa quy hoạch xong, họ hận không thể chui tọt vào phòng thí nghiệm ngay lập tức!

Ôn Minh nhìn bản đồ trong tay, suy tính quy hoạch căn cứ mới. Bên cạnh anh là một người đàn ông trung niên đeo kính gọng đen và một thanh niên mặc áo khoác xanh.

Người trung niên tên Mục Kiến Trung, trước mạt thế là kiến trúc sư quy hoạch đô thị có tiếng, từng tham gia xây dựng căn cứ Hoa Nam. Lần này ông đi theo chủ yếu để hỗ trợ Ôn Minh, bên cạnh là học trò của ông, Liêu Quang Viễn.

"...Tôi thấy không cần thiết phải đưa toàn bộ thành phố Thương Linh vào phạm vi căn cứ. Sau này cư dân chủ yếu là binh lính và người thức tỉnh, tỉ lệ người bình thường không nhiều, căn cứ quá lớn sẽ bất tiện cho việc bảo vệ sau này."

Ôn Minh gật đầu đồng ý với nhận định của Mục Kiến Trung. Trong thời gian dọn dẹp thành phố, dị thú từ rừng núi xung quanh vẫn thường xuyên xông ra tấn công họ, vài con lợi hại còn khiến không ít chiến binh bị thương.

Mục Kiến Trung đưa tay vẽ một vòng tròn trên bản đồ, xấp xỉ khu vực trung tâm thành phố.

"Tôi nghĩ phạm vi căn cứ thế này là vừa đủ. Sau khi xây xong tường thành có thể dỡ bỏ các kiến trúc bên ngoài, lấy vật liệu có ích để cải tạo căn cứ, cấu trúc bên trong có thể tham khảo căn cứ Hoa Nam."

Vòng tròn Mục Kiến Trung vẽ đã đặt cây thông Trường Thanh ở ngoài tường thành. Ông cũng nghe nói về cây thông biến dị đó, mọi người đều bảo sau này sẽ có một "cây giữ cửa" miễn phí.

"Giáo sư Mục, tôi thấy không ổn, tôi nghĩ thế này thì tốt hơn."

Ôn Minh vẽ lại một vòng tròn khác, vòng tròn này lớn hơn của Mục Kiến Trung khá nhiều. Ngoài việc bao trọn cả cây thông Trường Thanh vào phạm vi căn cứ, nó còn bao gồm cả một ngọn núi nhỏ.

"Như ông nói, thành phần nhân sự ở đây sẽ khác các căn cứ khác. Tuy người không đông nhưng cần dự phòng nhiều đất trống để họ huấn luyện."

Mục Kiến Trung suy nghĩ một lát, buộc phải thừa nhận mình chưa tính đến khía cạnh này. Dù sao ông cũng chỉ là người bình thường, không cân nhắc đến việc chiến binh thức tỉnh khi huấn luyện đòi hỏi bãi tập rộng lớn hơn nhiều. Tuy nhiên, ông chỉ vào vị trí ngọn núi nhỏ trên bản đồ, khó hiểu hỏi:

"Tại sao lại phải quy hoạch cả ngọn núi này vào trong?"

Đề xuất Hiện Đại: Vào Đông Tái Hiện
Quay lại truyện Mạt thế chi Ôn Dao
BÌNH LUẬN
Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Truyện đã full, cảm ơn bạn nha

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương mới ạ

Luna
Luna

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Khi nào truyện sẽ ra tiếp ạ?

Báo con nuôi gà
1 tháng trước

Khi nào mình rảnh nha bạn, cuối năm cv bận rộn quá, cảm ơn bạn đã ủng hộ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện