Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 615: Cây Thông Khổng Lồ Đột Biến

Dọc đường đi không mấy yên bình, thậm chí họ còn vài lần chạm trán với sự tấn công của thực vật biến dị cấp cao, nhưng may mắn là đều hữu kinh vô hiểm.

Sau hành trình kéo dài bốn ngày ba đêm, cuối cùng họ cũng đã đến được đích đến — thành phố Thương Linh.

Tỉnh Vân, nơi thành phố Thương Linh tọa lạc, vốn là một đơn vị hành chính cấp tỉnh lấy ngành du lịch làm trọng tâm. Trong tỉnh có nhiều khu tự trị của các dân tộc thiểu số, chủng loại động thực vật vô cùng phong phú. Trước mạt thế, nơi đây sở hữu không ít thành phố du lịch và danh lam thắng cảnh nổi tiếng, nhưng Thương Linh lại là một thành phố phát triển nhờ vào tài nguyên khoáng sản.

Thành phố Thương Linh có chủng loại khoáng sản đa dạng, lấy công nghiệp làm chủ đạo, trong thành phố xây dựng rất nhiều nhà máy công nghiệp, đây cũng là một trong những lý do vì sao nơi này được chọn để xây dựng căn cứ.

Nhìn từ xa trên đường cao tốc có độ cao khá lớn ở lối vào thành phố, toàn bộ nơi này không có quá nhiều tòa nhà cao tầng, thay vào đó là những nhà máy với diện tích rộng lớn, ẩn mình giữa những tán cây xanh mướt.

"Trông có vẻ chẳng khác gì so với trước mạt thế nhỉ, chẳng thấy bóng dáng con tang thi nào cả." Lâm Khê đứng trên nóc xe phóng tầm mắt ra xa, tạm thời vẫn chưa phát hiện dấu vết của tang thi.

"Cậu tưởng mình có thiên lý nhãn chắc!" Hạ Y huyên lườm cô một cái, bản thân cũng trèo lên nóc xe: "Trước đây tớ từng đến vài thành phố du lịch khác ở tỉnh Vân, nhưng chỗ này thì đúng là chưa tới bao giờ."

"Nghe nói vì gần đây có trữ lượng khoáng sản phong phú, khai thác nhiều nên môi trường không được bảo vệ tốt lắm, tự nhiên sẽ chẳng có ai đến tham quan rồi."

Việc bảo vệ môi trường không tốt đối với họ lại là một điểm lợi, ít nhất thì sinh vật biến dị sẽ ít hơn những nơi khác.

Họ không vội vàng tiến vào thành phố, đã gần hai năm trôi qua, không ai biết nơi này đã biến thành hình dạng gì.

Lần này họ dự định dùng máy bay không người lái để thám thính trước, sau khi nắm bắt sơ bộ tình hình toàn thành phố mới tiến hành kế hoạch tiếp theo.

Ôn Minh ra lệnh cho đoàn quân nghỉ ngơi tại chỗ, mười chiếc máy bay không người lái đã qua cải tiến bắt đầu khởi động, lặng lẽ bay vào bầu trời thành phố.

Ôn Minh cùng vài sĩ quan đứng trước mười màn hình điện tử, đối chiếu với bản đồ trong tay, cẩn thận quan sát hiện trạng của thành phố này.

"Số 03 dừng lại! Quay ngược lại!"

Ôn Minh phát hiện thứ gì đó đặc biệt trên màn hình số 03, lập tức ra lệnh cho chiến sĩ điều khiển máy bay quay đầu và hạ thấp độ cao để anh có thể nhìn rõ hơn.

"Đoàn trưởng, đây... hình như là một cây tùng?"

Trên màn hình xuất hiện một cây tùng khổng lồ, cây tùng này cao khoảng mười bảy, mười tám mét, cao vút đâm thẳng vào mây xanh, thân cây thô tráng, e rằng mười mấy gã đàn ông lực lưỡng cũng không ôm xuể.

Lá tùng trên cây dày đặc, không biết có phải do biến dị tiến hóa hay không mà mỗi chiếc lá đều ánh lên sắc xanh thẳm huyền bí, dưới ánh mặt trời phản chiếu ra những tia sáng nhạt, trông giống như những miếng mỹ ngọc thượng hạng.

Quan trọng hơn là, lấy cây cự tùng biến dị này làm trung tâm, trong vòng bán kính trăm mét xung quanh không một ngọn cỏ nào có thể mọc nổi.

Chiến sĩ điều khiển máy bay lượn một vòng trên không trung quanh cây cự tùng, sau đó từ từ hạ thấp khoảng cách. Khi những chiếc lá tùng trên màn hình ngày càng rõ nét, đột nhiên, cành lá của cây cự tùng rung lên, vô số lá tùng như những mũi kim sắc nhọn bắn thẳng về phía màn hình!

Màn hình vốn đang rõ nét đột ngột xoay tròn, sau vài lần rung lắc dữ dội, toàn bộ màn hình điện tử lập tức tối đen.

Chiến sĩ nhấn mạnh vài phím điều khiển nhưng không thấy phản ứng gì: "Đoàn trưởng, máy bay không người lái chắc là bị bắn hạ rồi, đã mất liên lạc, có cần phái những chiếc khác ở gần đó qua xem không ạ?"

"Không vội, cứ đợi chúng thám thính xong khu vực ban đầu đã."

Ôn Minh dặn dò những người khác canh chừng chín màn hình còn lại, sau đó xoay người đi về phía sau.

Đợi Ôn Minh vừa đi, mấy vị sĩ quan không nhịn được mà bàn tán về cảnh tượng vừa rồi.

"Cây tùng biến dị đó xem ra có sức tấn công rất mạnh, chắc là thực vật biến dị cấp cao rồi nhỉ? Nếu chúng ta muốn xây dựng căn cứ ở đây thì nhất định phải nhổ cỏ tận gốc nó thôi."

"Cũng chưa chắc, có một số thực vật biến dị không thuộc loại chủ động tấn công, nếu có thể, tôi lại hy vọng có thể chung sống hòa bình."

"Tôi thấy vấn đề quan trọng nhất là cây cự tùng này ăn cái gì? Nếu nó chỉ hút năng lượng từ đất thì chúng ta có thể chôn tinh hạch tinh thạch để nuôi, nhưng nếu nó dựa vào việc hút máu thịt... tốt nhất chúng ta nên tiêu diệt nó đi."

"Nói như thể đánh thắng được không bằng, nếu chúng ta đánh không lại thì sao? Chẳng lẽ..."

Người đó chưa nói dứt câu đã bị đồng đội bên cạnh gõ mạnh vào đầu một cái.

"Sao có thể đánh không lại?! Đừng quên, ai đang đi cùng chúng ta!"

Tuy không chỉ đích danh, nhưng những người có mặt đều hiểu, người này tuyệt đối không phải đang ám chỉ Đoàn trưởng của họ!

Lúc này, Ôn Minh đã tìm thấy Ôn Dao đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần trong xe, anh gõ gõ vào cửa kính.

"Dao Dao, có thể giúp anh một việc không?"

Ôn Dao còn chưa trả lời, Hạ Y huyên ngồi trên nóc xe đã trêu chọc: "Tôi nói này Ôn đại Đoàn trưởng, còn chưa vào thành phố mà anh đã cần Dao Dao giúp đỡ rồi, tôi cảm giác sau này việc của Dao Dao sẽ nhiều lắm đây!"

Ôn Minh liếc nhìn cô một cái: "Yên tâm, cô cũng không chạy thoát được đâu, đừng tưởng đi theo là để du lịch."

Thấy Ôn Dao xuống xe, Ôn Minh kéo cô sang một bên, nhờ cô và Đại Hoàng đi xem xét cây cự tùng biến dị nằm ở hướng Đông Nam thành phố Thương Linh.

"Dao Dao, em cẩn thận một chút, chủ yếu xem nó có mối đe dọa gì không, có phải loại thực vật chủ động tấn công hay không. Nếu được thì xem có thể lấy được vài cành cây hoặc mấy chiếc lá tùng về không."

Ôn Dao gật đầu, gọi Đại Hoàng rồi trực tiếp xuất phát, còn Trường Phong đang rảnh rỗi cũng tò mò bám theo sau.

Nhìn từ trên cao, cây cự tùng biến dị kia có thể thấy ngay lập tức. Vị trí nó tọa lạc vốn dĩ là một công viên nhỏ, nhưng lúc này trong vòng trăm mét chỉ có duy nhất một mình nó, trên mảnh đất trơ trụi thậm chí không có lấy một ngọn cỏ dại.

Lá của cây cự tùng không chỉ có một màu duy nhất, quan sát kỹ, dựa vào độ đậm nhạt có thể chia làm ba loại, những chiếc lá màu xanh lục đậm nhất ở phần đỉnh thậm chí đã chuyển dần sang màu đen.

Ôn Dao lặng lẽ quan sát, đang suy nghĩ xem có nên thử dùng tinh thần lực để giao tiếp hay không, dù sao cấp bậc của cây cự tùng này ít nhất cũng từ cấp năm trở lên, chắc hẳn có thể giao tiếp hiệu quả.

Nhưng chưa đợi cô kịp hành động, chỉ nghe thấy một tiếng "vút", một bóng hình màu vàng kim đã lao thẳng về phía cây cự tùng!

Đúng là cái đồ nghịch ngợm!

Dù là con người hay chim muông thú vật, loại sinh vật nghịch ngợm gây họa này đều tồn tại!

Ôn Dao dứt khoát bảo Đại Hoàng bay cao thêm một chút, khoanh tay đứng nhìn Trường Phong tự mình tìm đường chết.

Đứa nhỏ nghịch ngợm thì phải chịu thiệt thòi mới biết rút kinh nghiệm!

Thấy bóng hình màu vàng kim ngày càng đến gần, toàn bộ cây cự tùng khẽ rung chuyển, sau đó từng đợt lá tùng bay vút về phía Trường Phong.

Trường Phong rít lên một tiếng dài, đầu tiên là những tia chớp nhỏ xuất hiện quanh thân nó, điện quang tiếp xúc với lá tùng tạo ra những tiếng nổ lách tách, sau đó lá tùng thi nhau rơi rụng.

Trường Phong chưa kịp đắc ý thì một đợt lá tùng khác đã ập đến trước mắt, nó chỉ đành bay vọt lên cao, chuyển hướng để tránh né đợt tấn công này.

Tuy nhiên, dù Trường Phong có chuyển sang hướng nào thì đối với cây cự tùng cũng không thành vấn đề, bởi vì nó có thể tấn công 360 độ không góc chết.

Ôn Dao nhận thấy, mặc dù cây cự tùng biến dị đã bắn ra rất nhiều lá tùng, nhưng nhìn bằng mắt thường thì lá trên cây chẳng hề giảm đi chút nào, thậm chí vì sự né tránh của Trường Phong mà đợt tấn công ngày càng dày đặc, dường như tốc độ cũng được nâng cao.

Đề xuất Ngược Tâm: Sau Ngày Đôi Mắt Bất Ngờ Sáng Lại, Vị Hôn Phu Cùng Thanh Mai Trúc Mã Vào Bếp Trước Mặt Ta
Quay lại truyện Mạt thế chi Ôn Dao
BÌNH LUẬN
Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Truyện đã full, cảm ơn bạn nha

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương mới ạ

Luna
Luna

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Khi nào truyện sẽ ra tiếp ạ?

Báo con nuôi gà
1 tháng trước

Khi nào mình rảnh nha bạn, cuối năm cv bận rộn quá, cảm ơn bạn đã ủng hộ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện