Đứng trên bong thuyền La Chính Thanh phát hiện cách đó không xa trên mặt biển có một bóng dáng con rắn cực lớn, nó đi theo bên cạnh quân hạm, giống như bảo vệ.
"Nó gọi là "cướp biển", là một con rắn biển biến dị, cũng là thú biến dị của tôi, mỗi lần tôi ra biến nó đều đi theo cùng."
La Chính Thanh quay đầu nhìn lại, người vừa đến chính là tổng chỉ huy của đội hình tàu chiến tạm thời lần này, đồng thời cũng là hạm trưởng tàu khu trục, Phí Hướng Địch.
Phí Hướng Địch đi đến chỗ lan can trên boong tàu, giải thích cho bọn họ: "Ngoại trừ cái đầu lớn một chút, độc tố mạnh, nó vô cùng nhạy cảm với biến hóa thời tiết, có thể sớm báo cáo thời tiết biến hóa, xem như lớp bảo đảm thứ hai của chuyến xuất hành này."
"Thì ra là thế." La Chính Thanh giật mình.
Phí Hướng Địch ngắm nhìn bốn phía, cuối cùng ánh mắt ngừng lại trên người Ôn Dao: "Nếu như không có việc gì tốt nhất không nên chạy loạn, trên thuyền có nhiều thứ khá nguy hiểm."
"Này này này, anh có ý tứ gì!"
Thor khó chịu, đây là ám chỉ Dao Dao đừng quấy rối? Thái độ gì thế!
"Ý trên mặt chữ."
Phí Hướng Địch nhìn cô bé mảnh mai xinh đẹp này, thật sự không hiểu sao phải mang theo đứa bé, còn phải lấy an toàn của cô bé này làm trọng.
Chỉ hi vọng trong khoảng thời gian này đứa nhỏ này có thể nghe lời chút, đừng gây thêm phiền toái cho bọn hắn.
"Hạm trưởng Phí" Ôn Minh tiến về phía trước một bước ngăn ở trước mặt Ôn Dao: "Tôi sẽ chăm sóc em gái tôi, không cần anh hao tâm tổn trí."
"Tốt nhất là như vậy."
Ánh mắt hai người giao hội giữa không trung, La Chính Thanh cảm giác mình đều có thể nghe tiếng ánh lửa sẹt đùng đùng bắn ra bốn phía.
"Hạm trưởng Phí, nếu không cậu dẫn chúng tôi đi tham quan chiếc quân hạm này đi?" La Chính Thanh vội vàng tiến lên hoà giải, hành trình này còn dài như vậy, cũng đừng gây ra mâu thuẫn gì nha.
Phí Hướng Địch thu hồi ánh mắt, hắn gật gật đầu với La Chính Thanh: "Không có vấn đề, tôi dẫn các người đi xuống."
"Tôi không đi."
Ôn Dao giương mắt liếc nhìn Phí Hướng Địch, mang theo Đại Hoàng đi đến bên kia boong tàu.
"Nó..."
La Chính Thanh vội vàng ngăn Phí Hướng Địch lại nói: "Mấy cô bé nha, chắc chắn không có hứng thú với những vật này đâu, phong cảnh trên biển không tệ, để cô bé ngắm phong cảnh cũng được."
Phí Hướng Địch nhíu mày, quả nhiên trẻ con phiền toái.
Ôn Minh không nói gì thêm, hơn nữa quay đầu nhìn về phía Thor.
Thor nhún nhún vai, quay người đuổi kịp Ôn Dao.
Được rồi, hắn đến là làm bảo mẫu mà, dù sao Kaya đã nắm hết tư liệu về mấy chiếc quân hạm này tới tay rồi, có nhìn hay không cũng không sao cả.
Đối với hắn mà nói cũng chỉ là đồ cổ mà thôi.
"Dao Dao, tại sao không đi? Em tức giận?"
Tựa ở trên lan can nhìn qua mặt biển mênh mông, Thor bát quái hỏi Ôn Dao bên cạnh.
Đứa nhỏ này luôn là bộ dạng không đếm xỉa tới, biểu lộ cũng ít, chẳng lẽ cũng sẽ vì lời như vậy mà tức giận?
Quả nhiên vẫn còn con nít!
"Không có hứng thú."
Ôn Dao mới không vì lời này mà tức giận, đối với những người không cùng cách nhìn, Ôn Dao tuyệt không để ý.
Mặc dù đối phương không có ác ý, nhưng không chào đón mình, Ôn Dao cũng không cần cứng rắn đến gần, hơn nữa quả thật Ôn Dao không có hứng thú với chuyện đi tham quan quân hạm.
Từ sáng sớm cho đến hoàng hôn, trên biển sinh hoạt bình tĩnh mà an bình, biển cả khoáng đạt vô biên, hùng hồn bao la mờ mịt, làm cho lòng người vốn đang suy nghĩ rối loạn cũng từ từ lắng đọng xuống.
Liên tục ba ngày đi thuyền đều không xuất hiện bất kỳ vấn đề ngoài ý muốn gì, ngoại trừ ban đêm ngày đầu tiên có ít mưa, thời tiết lúc khác đúng là khó tốt hơn.
Nếu như không có bất ngờ gì xảy ra, thêm hai ngày nữa bọn hắn có thể đến chỗ mục đích.
Màn đêm lại buông xuống một lần nữa, nhiệt độ đột nhiên giảm xuống, trên biển bắt đầu sóng gió lớn, bọt nước màu trắng không ngừng đánh vào thân thuyền, gào thét lên vuốt.
Trong khoang thuyền ở trong một căn phòng nhỏ, chỗ cuối giường, Mạn Mạn đang quấn lấy một khối tinh thạch nằm ngáy o..o..., Ôn Dao ngồi dựa vào trên giường minh tưởng, thân thể có chút lay động có quy luật theo thân thuyền.
Đột nhiên, chân mày Ôn Dao hơi nhíu, làm sao Ôn Dao có cảm giác thân thuyền lắc lư hơi lớn?
Mở mắt ra, Ôn Dao đặt lòng bàn tay dán vào vách tường cẩn thận cảm nhận, quả thật lắc lư phập phồng lớn hơn trước kia không ít.
Chẳng lẽ sóng gió lại nổi lên?
Còn chưa chờ Ôn Dao cẩn thận suy nghĩ, ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa dồn dập, nương theo đó còn có giọng nói của Ôn Minh: "Dao Dao! Mở cửa!"
Ôn Dao mở cửa, phát hiện Ôn Minh cùng Thor đứng ở trước cửa phòng mình, vẻ mặt Ôn Minh vô cùng nghiêm túc, hình như có chuyện lớn gì đó xảy ra.
"Dao Dao, cùng anh đi phòng lái!"
Ôn Minh một phát bắt được tay Ôn Dao, lôi kéo Ôn Dao đi ra ngoài.
"Đợi chút!"
Ôn Dao giãy giụa khỏi tay Ôn Minh, trước lấy áo khoác ở một bên khoác lên, sau đó nhét Mạn Mạn vào túi áo khoác, lúc này mới đi theo đằng sau Ôn Minh.
Ôn Dao chạy đuổi theo bước chân Ôn Minh, khó hiểu hỏi thăm: "Sao vậy anh?"
"Kaya phát hiện bên dưới đáy biển có sinh vật không biết đang tiến nhanh đến gần chúng ta, chúng ta phải báo cho hạm trưởng chuẩn bị tốt công tác tác chiến."
Một đường chạy đến phòng điều khiển chỉ huy, bọn hắn bị binh sĩ ở cửa ra vào ngăn lại.
"Nhờ thông báo giúp một tiếng, tôi có chuyện trọng yếu cần báo cáo!"
Đợi đến khi vào phòng chỉ huy nói rõ tình huống với Phí Hướng Địch, vẻ mặt Phí Hướng Địch hoài nghi nhìn qua bọn họ.
"Nhưng ra đa của chúng tôi không kiểm tra đo lường ra bất cứ vật gì, làm sao các người biết có cái gì đến gần?"
"Vấn đề không phải là chúng ta biết được; mà là phải chuẩn bị chiến đấu ngay lập tức! Đối phương có thể sẽ có tấn công thù địch!"
"Làm sao tôi có thể tin anh khi không có bằng chứng? Ý anh là cảm nhận của anh còn xa hơn radar sao?"
"Nếu chúng ta không chuẩn bị ngay bây giờ thì sẽ quá muộn!"
"Tôi..."
"Nó tới đây."
Giọng nói nhẹ nhàng của Ôn Dao cắt ngang cuộc tranh cãi của họ. Phí Hướng Địch tò mò hỏi: "Cái gì ở đây?"
"Anh không thấy con tàu đang lắc lư dữ dội hơn sao?"
Nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của cô gái, Phí Hướng Địch ngượng ngùng quay đầu đi. Chưa kịp nói gì, nhân viên điều khiển radar ở phía bên kia đã hét lên: "Thuyền trưởng, có thứ gì đó đang đến gần chúng ta!"
"Cái gì?!"
Phí Hướng Địch nhanh chóng bước đến bên nhân viên điều khiển radar. Quả nhiên, trên màn hình có một chấm đỏ đang từ từ tiến lại gần họ.
"Thứ này vừa to vừa nhanh. Với tốc độ này, chỉ vài phút nữa là nó sẽ nổi lên mặt nước!"
"Giải tán các tàu hộ tống, thông báo chuẩn bị chiến đấu, tất cả mọi người trên boong tàu vào khoang, chiến sĩ vào vị trí!"
Mệnh lệnh được ban ra liên tiếp, mọi người bước vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu, mọi việc diễn ra suôn sẻ.
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, Phí Hướng Địch tiến đến gần Ôn Minh, chào anh ta và nói với giọng áy náy: "Xin lỗi, đó là do tôi phán đoán sai. Tôi đã không để ý lời anh nói."
"Không sao."
"Nhưng anh có thể nói cho tôi biết anh phát hiện ra điều đó bằng cách nào không?"
Phí Hướng Địch hoàn toàn bối rối. Chẳng lẽ cảm giác của anh thực sự chính xác hơn radar trên chiến hạm sao?
"Cái này..."
Ôn Minh không biết nói gì. Anh nên trả lời thế nào đây?
Ôn Minh còn chưa kịp trả lời, thuyền đột nhiên rung lắc dữ dội!
Ôn Minh kéo Ôn Dao vào lòng, tay phải nắm chặt chiếc bàn cố định, cố gắng giữ thăng bằng.
[Pháo Hôi]
Truyện đã full, cảm ơn bạn nha
[Pháo Hôi]
Có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương mới ạ
[Pháo Hôi]
Khi nào truyện sẽ ra tiếp ạ?
[Trúc Cơ]
Trả lờiKhi nào mình rảnh nha bạn, cuối năm cv bận rộn quá, cảm ơn bạn đã ủng hộ